Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 78: Chương 49.2

Dứt lời, Mục Khanh Khanh cười lạnh một tiếng, tiến lên trước vài bước, hai tay chống trên cây đàn, người tiến về phía Lục Thiểu Du, tức giận quát lên: “Tên ngốc kia! Tôi đã từng nói sẽ giải trừ hôn ước sao hả? Là ai cho huynh có lá gan lớn như vậy? Cái tên ngốc này. Huynh nghe cho kĩ đây, nếu huynh tiếp tục bàn về vấn đề giải trừ hôn ước nhất định tôi sẽ không tha cho huynh đâu.” Nói xong lập tức đứng thẳng người dậy, trong lòng vẫn tràn đầy khó chịu, Mục Khanh Khanh thoải mái ngồi xuống một chiếc ghế đá, liếc mắt nhìn Lục Thiểu Du, dừng một chút mới nói: “Huynh nghe rõ ràng cho tôi, từ nhỏ mẫu thân đã nói cho tôi biết, Mục Khanh Khanh tôi sẽ gả cho Lục Thiểu Du. Thấy huynh ngốc nghếch như, ngay cả học thuộc sách cũng không xong, khoa cử cũng thi không đỗ, tôi đều cố gắng chấp nhận. Đã như vậy thì huynh còn lí do nào để đẩy tôi ra ngoài?” Mục Khanh Khanh nói xong, ánh mắt nhanh nhẹn, cả người đều là tức giận.

Bàn tay nhỏ nhắn lại sờ sờ vào cây đàn Thất Huyền trước mặt, nói thật: “Anh học sách vở không tốt, nhưng lại đánh đàn rất hay.” Lúc này mới giương mắt nhìn về phía Lục Thiểu Du, đáy mắt đã không còn sự tức giận như vừa rồi, tâm trạng đã bình tĩnh hơn rất nhiều. Thấy Lục Thiểu Du lắng tai nghe, trên mặt cũng không hiện lên một chút không kiên nhẫn nào, quả nhiên là tính tình tốt. Anh ta khẽ cúi đầu, thông thạo sử dụng dụng cụ trà, rót nước, dâng trà. Chỉ một lát sau, hương trà đã bay ra, một cốc trà được đặt trước mặt Mục Khanh Khanh.

Mục Khanh Khanh nhận lấy, hai tay nâng cốc, đặt tại chóp mũi ngửi ngửi hương trà, cười khen: “Thật là trà ngon.” Cúi đầu tinh tế thưởng thức, hiếm khi có lúc nhã nhặn nói chuyện với Lục Thiểu Du: “Huynh đừng nghĩ tới chuyện từ hôn nữa, tôi không đồng ý. Mặc dù huynh không có tiền đồ làm quan, nhưng tôi thấy về những mặt khác huynh đều rất tốt. Hơn nữa, tứ ca của tôi trước kì thi cũng giống huynh, đọc sách không tốt. Nhưng huynh ấy chăm chỉ đọc sách, về sau viết văn cũng tốt hơn nhiều. Hay là huynh cũng thử cố gắng như vậy một lần, để đạt được hiểu quả tôi sẽ thường xuyên đến đốc thúc huynh. Như vậy có được không?”

Lục Thiểu Du nghe vậy , hơi nghiêng đầu nhìn nàng, im lặng một lúc mới nói: “Cửu tiểu thư không biết, khi còn bé Thiểu Du đã từng thề, nếu kiếp này không đỗ được trạng nguyên thì chết cũng không cưới vợ, tình nguyện cả đời cô



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT