Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 80: Chương 50.2

Sau đó Quỷ đạo cũng không nhắc lại chuyện bữa tiệc với chúng tôi nữa, mặc dù hôm đó tôi thấy vị bí thư kia đi tìm Quỷ đạo rất nhiều lần. Sau này tôi mới biết, mỗi lần Phó Quân Nhan kí hợp đồng đều đưa ra một điều kiện trên hợp đồng, chính là chỉ quay phim, không tham gia bất kì cuộc tuyên truyền xã giao nào. Trong lòng tôi hiện lên ba chữ: “Bảng hiệu lớn”. Nhưng quan trọng hơn là, bảng hiệu lớn này lại là của anh, khiến người ta chỉ cảm thấy đây là chuyện hiển nhiên của công tử Quân Nhan ……

Nhưng tôi lại tò mò tại sao trên hợp đồng của tôi không có điều kiện như vậy, mà tại sao Quỷ đạo cũng không đến tìm tôi. Vì vậy tôi ngẩng đầu nhìn Phó Quân Nhan, lắc lắc cánh tay anh, hỏi đi hỏi lại nhiều lần.

Phó Quân Nhan bị tôi làm cho bất đắc dĩ, không thể làm gì hơn là trả lời tôi.

Anh cười hỏi tôi: “Lúc em ở trong đoàn diễn người nào luôn đi bên cạnh em?”

Tôi đưa đầu ngón tay ra chỉ chỉ vào anh.

Anh cười cười, hỏi tiếp: “Sau khi diễn xong đoàn diễn làm sao để liên lạc với em?”

Tôi lắc lắc đầu ngón tay, lại chỉ vào anh một lần nữa. Sau khi điện thoại di động của tôi rơi xuống sông Bình Giang, tôi cũng không đi mua cái mới, muốn liên lạc với tôi thì phần lớn là tìm Phó Quân Nhan. Vì vậy, tôi quẫn rồi….. Hóa ra cá nóc ngốc nghếch không thể sử dụng công tử núi rồi, bởi vì công tử núi là tường đồng vách sắt bảo vệ cá nóc ngốc nghếch rồi…..

Phó Quân Nhan nhìn tôi, sờ sờ đầu tôi an ủi, còn nói ra một câu khiến tôi sợ hãi hơn: “A Quỷ là một người có tài, nhưng mà tay không được sạch sẽ.”

Tôi nghe xong ngạc nhiên, Trong đầu lại hiện lên những suy nghĩ linh tinh, cúi đầu nhìn ví tiền của mình. Trong đầu hiện lên đủ loại lí giải về từ tay không sạch sẽ. Kẻ trộm? Người kì quái? Người bỉ ổi?....

Phó Quân Nhan sớm nhận ra tật xấu của tôi,d.i.ễ.n. .đ.à.n... .l.ê .q.u.ý. .đ.ô.n., nhẹ nhàng vỗ vào gáy tôi một, cười nói: “Đừng suy nghĩ linh tinh nữa.” Sau đó mới nháy mắt ra dấu với tôi, cúi người nói nhỏ vào tai tôi: “A Quỷ ham bài bạc, mặc dù đã cai mấy năm nay rồi. Ba năm trước anh ta gặp nạn trong sòng bạc là anh cứu anh ta. Cho nên những bữa tiệc nhỏ như vậy tội gì mà anh ta phải điều động binh lực.”

“Vậy anh cứu anh ta như thế nào?” Tôi tò mò, cả hai tay ôm cổ Phó Quân Nhan hào hứng hỏi, trong lòng bắt đầu tưởng tượng ra cảnh Phó Quân Nhan với võ nghệ vượt trội, thiên hạ không địch thủ. Nhìn thấy anh cười nhẹ, khóe mắt hơi nhếch lên, ngón tay hơi chà xát, ra dấu “tiền bạc”.

Tôi không



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT