Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 81: Chương 50.3

Ngày hôm đó Mục Khanh Khanh tiễn Lục Thiểu Du xuất phủ, đột nhiên lại thấy hắn dừng lại, đáy mắt vô tội, hơi mím môi nhìn nàng nói: “Cửu tiểu thư, tôi quên mất, tôi quên chiếc ô trong sảnh chính rồi.”

Mục Khanh Khanh mới vừa cảm thấy hắn có chút thông minh, bây giờ nghe xong lời này lại cảm thấy mặc dù hắn có mặt mày tuấn tú, nhưng cuối cùng cũng chỉ là một chàng ngốc thôi. Bất đắc dĩ khoát tay, vẻ mặt coi như là tốt, chỉ nói: “Huynh đừng đi vội, đứng ở đây chờ một chút, tôi đi vào lấy ra cho huynh.”

Lục Thiểu Du hơi nhắm mắt, khẽ vuốt cằm.

Lúc đưa trả ô cho Lục Thiểu Du, Mục Khanh Khanh mới hỏi: “Thời tiết hôm nay tốt như vậy huynh mang theo ô làm gì? Chẳng lẽ mang theo cái ô ra ngoài thì được coi là thông minh có phòng ngừa chu đáo sao?”

Lục Thiểu Du nghe vậy, trên mặt nở nụ cười nhẹ nhàng, đáy mắt có tình cảm nóng rực cũng khiến người ta cảm thấy ấm lòng, lúc lâu sau cũng không trả lời, đến khi Mục Khanh Khanh có chút không chịu được nữa, mới chậm rãi mở miệng: “Chính cửu tiểu thư đã từng nói qua, nếu như một ngày nào đó Thiểu Du có tiền đồ, thì sẽ giống như thư đồng, che ô giúp cho tôi.” Nói xong giơ cái ô trong tay tiếp tục nói: “Lời cửu tiểu thư nói ra, hành động nhất định sẽ có kết quả. Thiểu Du tạ ơn rồi.” (Em dịch nguyên văn chứ cũng không hiểu nội dung lắm.)

Mục Khanh Khanh vừa nghe xong lại nhìn chiếc ô trong tay Lục Thiểu Du, hai má dần dần hiện lên sắc hồng, một đôi mắt to rực rỡ nhìn chằm chằm vào Lục Thiểu Du, trong lòng đều là sự vui mừng reo hò, nhưng ngại đang đứng bên ngoài nên cũng không biểu hiện ra. Chỉ có thể nở nụ cười, đến hai tai cũng đỏ bừng lên.

Mỗi ngày khi kết thúc công việc về tới khách sạn cũng là thời gian tan học ở vườn trẻ, Phó Quân Nhan luôn đúng giờ gọi điện về nhà. Ban đầu là cha tôi nhận điện thoại rồi chuyển cho An An. Đến bây giờ, mỗi ngày, đến giờ đó bên chiếc điện thoại sẽ hiện lên hình ảnh An An sẽ nằm trên người Tiểu Khải đung đưa cái chân nhỏ chờ điện thoại, điện thoại vừa vang lên sẽ được nhận luôn, cậu nhóc kia cũng không đợi chúng tôi nói chuyện đã dùng giọng điệu non nớt hỏi trước: “Tìm An An sao ạ?” Tiểu Khải ngồi một bên cũng kêu “gâu” một tiếng như đồng ý.

Phó Quân Nhan dễ chịu nói: “Đúng vậy, chị và anh rể tìm An An.” Sau đó Cố Tiểu An sẽ ôm ống nghe trả lời: “An An rất vui vẻ, An An muốn lăn lộn trên người Tiểu Khải.”

Nhưng mà, hôm này âm thanh của Cố Tiểu An rất uất ức, nhận điện thoại cũng không nói chuyện, chỉ thấy cái mũi nhỏ vang lên âm thanh sụt sịt, Phó Quân Nhan nghi ngờ, lo lắng nhìn tôi, dịu dàng nói với đầu bên kia: “An An của chúng ta làm sao vậy?”

Giọng nói của Phó Quân Nhan quá dịu dàng, giống như đang cổ vũ cho Cố Tiểu An, cậu nhóc bắt đầu oa oa khóc lớn. Tôi nghe thấy tiếng cậu nhóc vừa khóc vừa thở đau lòng không chịu nổi, Tiểu Khải ở bên cạnh cũng tức giận kêu “gâu gâu”.

Tôi quá lo lắng lấy điện thoại của khách sạn đặt ở đầu giường gọi về cho cha tôi, đầu kia vừa bắt máy, không chờ tôi mở miệng cha tôi đã bắt đầu hét lên: “Gọi điện thoại về làm gì? Trách tôi không dỗ em chị đúng không? Lúc An An ngã xuống cũng không hề kêu đau, ngã xuống cũng không thèm liếc tôi một đã tự bò dậy. Nhưng các con vừa gọi một cuộc điện thoại về, đứa nhỏ này lại bắt đầu rầm rì khóc lớn, nó vừa khóc, Tiểu Khải cũng bắt đầu xù lông, con nói xem con chó này tích điện tức giận sao? Chuyện này đến Mao tổng cũng không tính ra được.” ( Chỗ này mình để lúc cách xưng hô với Cố Bảo Bối lúc chị lúc con để thấy sự tức giận của cha Bảo Bối.)

Tôi quẫn, Tiểu Khải xù lông……. Tôi sờ mũi một, chân chó nịnh hót: “Cha, vất vả cho cha rồi, cha tiếp tục để Tiểu Khải xù lông đi nha……” Sau đó nhanh tay cúp điện thoại…………

Bên kia Phó Quân Nhan vẫn yên lặng cầm điện thoại di động nghe An An khóc, tiếng khóc của An An đã nhỏ dần, Phó Quân Nhan mới hỏi: “An An khóc mệt không?”

Cậu nhóc kia vâng một tiếng, mềm mại nói: “Mệt mỏi….” Hiểu nguyên nhân, lại nhìn đến cậu nhóc ngốc nghếch khoe mẽ, tâm trạng tôi vừa đau lòng lại có chút nhớ nhung, bật cười………….. An An đúng là một cậu nhóc yếu ớt………….

“Mệt mỏi thì không khóc nữa.” Phó



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT