Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 82: Chương 51

Sau khi tam công tử Lục gia, Lục Thiểu Du thi đậu Trạng Nguyên, nhà họ Lục cũng chuẩn bị đầy đủ mọi thứ để cưới tiểu nữ nhi Mục gia, Mục Khanh Khanh.

Ngày này, cây hoa phù dung trong vườn trùng điệp (chồng chéo lên nhau ạ), mềm mại tươi đẹp đến vô cùng. Ngày đó là ngày Lục Thiểu Du cưới Mục Khanh Khanh.

Diễn cảnh hôn lễ của Lục Thiểu Du và Mục Khanh Khanh không phải khó khăn, nhưng tân nương thời cổ thực sự rất vất vả, trên đầu đeo đầy những cây trâm Minh Châu, khiến cho tôi cảm thấy cái cổ của mình cũng sắp gãy rời. Như vậy vẫn chưa là gì, còn phải đội khăn voan ngồi trong chiếc kiệu chật hẹp, khi kiệu hoa được nâng lên, nghiêng nghiêng ngả ngả khiến tôi sợ hết hồn, cả đoạn đường đi như vậy vừa khó chịu vừa choáng váng. Quỷ đạo nổi tiếng là người không bao giờ dùng người diễn thế, vì hiệu quả toàn thể được tốt đẹp tôi chỉ có thể tự mình trải nghiệm.

Sau khi quay xong cảnh kiệu hoa đi trên phố, cuối cùng cũng tới trước cửa Lục phủ, trong kịch bản vốn là Mục Khanh Khanh tự mình đi ra khỏi kiệu hoa, nhưng vì ngồi trong kiệu hoa quá lâu nên chân tôi bị tê dại, không thể động được, điều này khiến tôi cảm thấy muốn khóc, bởi vì cảnh này quá khủng khiếp, tôi không muốn phải chịu tội một lần nữa đâu………

Tôi vẫn còn đang chìm trong tiếng than thở, đột nhiên cảm thấy có một trận gió thổi qua, hình như Phó Quân Nhan có thể hiểu được sự đau khổ của tôi, anh nhấc màn kiệu lên, khom người ôm tôi từ trong kiệu ra ngoài, anh ôm ngang người tôi, không để lại chút dấu vết nào, vỗ vỗ vào lưng tôi như đang an ủi. Sau đó anh cứ ôm tôi như vậy, bỏ qua kịch bản là Mục Khanh Khanh phải tự mình bước qua chậu than, khiến cho nội dung vở diễn phải sửa lại.

Qua vụ này, Quỷ đạo cũng không có ý kiến gì cả, hơn nữa còn khen Phó Quân Nhan thay đổi kịch bản đạt được hiệu quả rất tốt.

Phó Quân Nhan chỉ lắc đầu một, bình tĩnh đáp: “Tiểu Ái bị tê chân.” Khiến Quỷ đạo nhìn tôi với vẻ mặt không biết nói gì, d-i-ễ-n- -đ-à-n- -l-ê -q-u-ý-- -đô-n-, mọi người nhìn tôi với ánh mắt hâm mộ đến phát điên.

Nói xong, Phó Quân Nhan nhẹ nhàng đặt tôi xuống, dìu tay tôi, để tôi thử đi bộ, dùng giọng điệu như đang dỗ đứa bé nói với tôi: “Em đi vài bước đi, chân sẽ tự hết tê thôi, không cần sợ.”

Khi đó, tôi chỉ muốn nói, tôi không sợ. Nhưng thật sự quá ấm áp, tôi không nói được cái gì, chỉ nắm chặt lấy tay anh, nghĩ muốn yếu ớt như vậy mãi mãi. Dù sao trên đời này cũng đâu có việc gì hạnh phúc bằng việc được người đàn ông của mình cẩn thận bảo vệ chăm sóc như vậy…………

Chính trong đêm tân hôn, Lục Thiểu Du nắm tay Mục Khanh Khanh, đứng ở trước cửa đình, tự tay trồng một bụi cây sơn trà.

Sau đó, màn trướng lụa đỏ, tình ý liên tục, Lục Thiểu Du và Mục Khanh Khanh cuối cùng cũng diễn cảnh uyên ương.

Sau khi cô dâu kính trà người nhà trượng phu (chồng), Mục Khanh Khanh lại về phòng một lần nữa, nghỉ ngơi một lần nữa.

Lục Thiểu Du tốt tính,đến lúc mặt trời đã lên cao, mới gọi Mục Khanh Khanh rời giường, hắn dụ dỗ: “Khanh Khanh, mặt trời lên cao rồi, mau dậy thôi nào.”

Mục Khanh Khanh cũng không nghe theo hắn, hơi hé mắt ra, nhìn thấy cả người Lục Thiểu Du đều sáng rực, sạch sẽ, lười biếng nói: “Ta không dậy chẳng lẽ trời đổ mưa sao, lúc này để huynh chuyển cho ta cái ô đi.” Dáng vẻ ngây thơ, rất hấp dẫn người khác, ngoài miệng thì oán giận, nhưng đáy mắt tràn đầy ý cười.

“Sao lại có người ghi hận lâu như vậy chứ.” Lục Thiểu Du nhỏ giọng cười khẽ, nụ cười sáng chói khiến người ta mê mệt.

Mục Khanh Khanh nghe vậy vỗ tay xuống giường, vuốt lại mái tóc của bản thân nói: “Ta vốn là một người ghi thù, cái người ngốc nghếch này hôm nay mới biết sao?” Nói xong lại che miệng cười, trừng mắt nhìn nói: “Nếu huynh gọi ta một tiếng tổ tông bà nội, ta lập tức đứng dậy.”

Lục Thiểu Du nghe vậy cũng sững sờ, liếc nhìn nàng, mí mắt cũng hơi nâng lên, đáy mắt trong suốt cũng hơi gợn sóng, trên mặt lộ vẻ do dự. Mục Khanh Khanh thấy hắn vậy mà muốn làm thật, khẽ cười, vội vàng vươn tay ra che kín miệng hắn, nói: “Ngốc nghếch, dù huynh có gọi thì ta cũng không trả lời.” Nói xong cũng ngoan ngoãn đứng dậy, không tiếp tục làm khó tướng công của mình nữa.

Ban đêm tôi lén hỏi Phó Quân Nhan, nếu như tôi cũng giày vò anh như vậy thì anh làm thế nào?

Anh cười nói: “Thật ra thì cũng không sao, đó chỉ là sự vui thú trong tình yêu thôi, không có gì lễ phép cả. Hơn nữa, Mục Khanh Khanh đã gả cho Lục Thiểu Du.” Anh vừa nói vừa chỉ vào tôi, lại chỉ vào mình, nháy mắt mấy cái nói: “Kết hôn sống chết, nối dõi tông đường, sau đó tất nhiên Khanh Khanh sẽ thành tổ tông bà nội rồi.” …… Anh nói một câu hai nghĩa, ý ở đây chính là Khanh Khanh là vợ, lời nói này khiến tôi đỏ bừng cả mặt.

Sau



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT