Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 84: Chương 52.2

Tôi nghe thấy tiếng Phó Quân Nhan đang gõ bàn phím, hơi thở của anh rất gần tôi, tôi lại cúi đầu không dám nhìn anh. Một lát sau, một âm thanh báo hiệu vang lên, tôi mở trang ra, Phó Quân Nhan trả lời tôi bằng một bài thơ:

“Rượu Văn Quân nàng cười như hoa,

Cung đàn nàng lướt động thiên nhai,

Chứa chan tâm ý tìm tri kỉ,

Người vợ yêu thương luôn chờ nhà.”

Tôi cười, quay người sang nhìn anh, anh đang nhìn chằm chằm vào màn hình, vẻ mặt nghiêm túc viết, thân thể thẳng tắp, từ đầu tới cuối cũng không hề nghiêng mặt nhìn tôi. Nghĩ lại cũng có chút buồn cười, tôi thả tay ra, lại đi tay nâng mặt anh lên: “Phó Quân Nhan, hôm nay lúc anh cầu hôn cũng không khẩn trương như vậy mà, tại sao bay giờ lại khẩn trương thế? Chẳng lẽ phản xạ hình cung của anh còn dài hơn của em hả?... .......”

Anh dùng mặt cọ xát vào bàn tay tôi, thở dài một, giọng nói có mấy phần uất ức: “Bởi vì Bảo Bối ngốc nghếch của anh chỉ lo khóc thôi, không hề nói với anh rằng cô ấy nguyện ý…….”

Tôi véo tai anh, tức giận nói: “Anh vẫn luôn biết chắc chắn rằng em sẽ đi theo anh, vậy mà anh còn làm em khóc? Hừ.”

“Đứa nhỏ ngốc, đây là trách nghiệm của anh, anh phải nói cho mọi người, anh sẽ luôn chịu trách nghiệm với em, và em cũng sẽ chịu trách nghiệm với anh.” Anh cười, đưa tay nắm lấy bàn tay tôi, nhẹ nhàng véo, nói: “Ừ, cuối cùng cũng dừng khóc, vậy thì mau trả lời anh đi, nói rằng em muốn gả cho anh, em nguyện ý gả cho anh.” Sau đó anh nhìn tôi bằng ánh mắt vô tội, đáy mắt trong suốt hàng lông mi thon dài, rậm rạp.

Tôi nghiêng đầu nhìn anh, cắn anh một, cười nói: “Ừ, anh muốn gả cho em, anh nguyện ý gả cho em.” (chỗ này bởi vì cách xưng hô bên đó chỉ có ta- ngươi, nên chị láu cá mới đọc nguyên văn câu của anh.)

Phó Quân Nhan bất đắc dĩ, khẽ cười xoa tóc tôi, nói thầm :”Ừ, cá nóc ngốc nghếch nhà ta tại sao lại thông minh hơn rồi?”

“Không phải đâu. Em không thông minh đâu.” Tôi phồng má lắc đầu, lắc lắc cánh tay Phó Quân Nhan.

“Ừ, cá nóc nhà ta là ngốc nhất rồi….” Anh nhẹ cười, chọc chọc vào đầu mũi tôi.

Tôi cười, phồng má lên gật đầu một, buông cánh tay anh ra, kéo anh quay lại, nằm trên đùi anh, tìm một tư thế thoải mái ôm hông anh, nhẹ nhàng kéo vạt áo của anh nói: “Phó Quân Nhan, anh nghe cho kĩ đây. Ồ. Em nói là em nguyện ý gả cho anh đấy.”

Anh “Ừ” một tiếng, nhìn tôi chằm chằm, lông mi thon dài, ánh mắt sáng trong như Vĩnh dạ, phong cách như ngọc. Mềm giọng nói: “Anh hiểu rõ………. Anh chỉ muốn nghe thấy chính miệng em nói ra mà thôi…..”

Mấy phút sau, những người bạn mắt sắc đã nhìn thấy sự bất thường giữa tôi và Phó Quân Nhan. Bọn họ phát hiện ra câu thơ tôi nói với Phó Quân Nhan là “Nguyện theo chàng đi.” Mà Phó Quân Nhan lại trả lời tôi rằng: “Nhất định không phụ nàng.” Những người hâm mộ kia đều bùng nổ, cuối cùng như đã thống nhất với nhau, chỉ đăng ba chữ: “Cầu xin chân tướng.”

Phó Quân Nhan lấy điện thoại ra, anh chụp bức ảnh hai chúng tôi đang nắm tay nhau, đăng lên mạng sau đó còn chú thích bên dưới: “Tôi cầu hôn cô ấy, cô ấy đồng ý.” Mười chữ đơn giản nhưng lại làm sáng tỏ tất cả. Trong mấy phút, hai trang Microblogging của chúng tôi liến tục chuyển đến hơn 200 vạn bình luận. Theo cách nói của Phó Quân Nhan là: “Nhiều người ở đây đã làm chứng rồi, Bảo Bối, em chạy không thoát đâu……”

Tôi thầm cười trộm trong lòng, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ chạy mất……………

Bởi vì quá vui mừng nên chị Vạn Thanh nhìn sai lịch của trận chung kết ‘Băng vũ kì tích’. Theo kế hoạch ban đầu, sau khi phim tuyên truyền hơ khô thẻ tre, tôi và Phó Quân Nhan phải cùng nhau bay trực tiếp từ Tô Châu tới Tân Cương. Nhưng bây giờ bởi vì sai lịch, tôi chỉ có thể xin đến muộn một tuần. Đạo diễn Hoài An bên kia cũng không nói gì, bọn họ cũng đều nói không sao, nói cho tôi biết rằng tổ diễn có thể đợi, nhưng hi vọng không có lần sau, sau khi cuộc thi kết thúc nhất định phải đến tổ diễn ngay.

Không biết Phó Quân Nhan dùng cách nào, lại có thể cùng tôi đến tổ diễn muộn. Hai chúng tôi sắp trở thành cửa hàng nhỏ rồi…….

Trong ‘Băng vũ kì tích’, thí sinh múa tốt nhất



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT