Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 86: Chương 53.2

Mùa đông năm ấy có một người hỏi Lục Thiểu Du: “Cuộc đời này có chí hướng gì? “

Lục Thiểu Du nhẹ nhàng cười, lạnh nhạt nói: “Phụ huynh (cha và anh) của tôi làm quan trong triều, tự biến tâm mình làm trong sạch, buồn phiền mà cô đơn. Thật sự không vui.” Im lặng trong chốc lát, lại nhẹ nhàng trả lời, vậy mà lại cười nói: “Thiểu Du không có chí hướng lớn, chỉ cần mỗi khi tháng ba cuối xuân, có người cùng chèo thuyền du ngoạn trên hồ, cầm sắt cộng minh (chỉ cuộc sống hài hòa của vợ chồng), cuộc sống như vậy là đủ rồi.”

Từ đó không một ai biết, Lục Thiểu Du của Lục gia, ba tuổi có thể làm thơ, năm tuổi có thể viết văn, đã nhìn qua là không thể quên được. Mọi người chỉ hiểu, văn chương của hắn không bằng người khác.

Một ngày kia, dưới ánh nến, bóng dáng của nàng in trên cửa sổ, hắn chỉ cười nhẹ một tiếng, ngu dốt một buổi tối, chêu chọc nàng cả buổi tối. Mục Khanh Khanh không biết, tên ngốc trong miệng nàng lại nhân lúc nàng ngủ say ngửa đầu ngắm nàng một lúc lâu. Mà biểu hiện của nàng lại nằm ngoài sự suy nghĩ của hắn, tại nơi trong nhà toàn lễ giáo này trong đầu hắn lại hiện lên một chút vui vẻ thú vị.

Khoa cử năm ấy, đề thi tất nhiên hắn làm được, nhưng hắn càng cố ý, làm bài thi trở thành vô ích, cố ý vi phạm quy cách. Thi trượt, vốn là nằm trong dự định của hắn, nhảy xuống hồ cũng nằm trong dự định của hắn, hắn nhìn thấy mẫu thân đau lòng cũng là trong dự tính của hắn, hắn muốn mọi người mặc cho hắn được tiêu dao làm người ngoại thế (vui chơi không giống người khác), không cùng mọi người tranh đoạt, không khom người vì tranh đấu. Nhưng không nghĩ tới Mục Khanh Khanh lại thanh thản bước đến, phá hủy kết quả hắn dựng lên. Nhưng tính cách biến hóa trước sau của nàng khiến hắn cảm thấy hứng thú, cảm thấy nàng không phải không thú vị, nàng rất dễ thân cận, cũng rất hoạt bát đáng yêu.

Sau đó một ngày nàng đều đi học với hắn, bình thường phu tử hay mắng hắn là đồ ngốc, nàng thường tức giận, những lúc đó đôi mắt nàng như ánh sáng lấp lánh, thông minh nhanh nhẹn. Hắn nhìn rất vui vẻ, luôn thích dùng dáng vẻ ngu dốt để trêu chọc nàng, có những lần không thể đọc được một trang sách, khiến cho nàng tức đến muốn giơ chân. Cho dù như vậy hắn cũng không muốn tham gia khoa cử, không muốn làm quan. Lại một lần lúc gần đi thi hắn rơi xuống hồ, mắc bệnh nặng. Hắn nhớ đêm hôm đó là lần đầu tiên Khanh Khanh đến phòng ngủ của hắn, cứ ngây ngốc nhìn hắn hồi lâu, âm thanh “đồ ngốc” kia cũng rất trong, không có quá nhiều bất đắc dĩ và thương cảm. Khiến cho lòng hắn không tự giác được mà đau đớn theo…………..

Sau đó lại có mấy người nói cho hắn biết, trong thành Cô Tô có mấy Quý công tử thấy Khanh Khanh lâu không xuất giá, tới cửa cầu hôn, tuy nhiên đều bị cự tuyệt. Khi nàng kiên nhẫn chờ đợi, sự kiên định từ nhỏ của Lục Thiểu Du cũng dãn ra, hắn nói: “Nếu nàng có thể nhịn được làm bạn cả đời với một kẻ ngốc, ta liền cưới nàng.”

Một năm lại một năm, diiiiễnnnnn đaaaaan lllllê quuuuuý đônnnnn, nàng chưa bao giờ chán ghét mà vứt bỏ hắn. Cuối cùng, khi tất cả mọi người đều trông mong hắn đỗ, lúc ân cần dặn dò, nàng lại nói với hắn “nếu không được thì hãy trở lại.” Còn nói, không danh không phận sống với hắn cả đời cũng tốt.

Giây phút kia, hắn hiểu, điều hắn luôn kiên trì đã không còn quan trọng nữa, chán ghét khoa cử cũng không quan trọng, chán ghét quan trường nơi ngươi lừa ta gạt cũng không còn quan trọng, không thể nhàn nhã chèo thuyền mỗi cuối xuân cũng không còn quan trọng. Hắn không muốn nàng phải chịu một chút uất ức nào cả, không muốn vì hắn mà nàng bị mọi người chê cười, cười chuyện nàng trở thành gái lỡ thì, cười nàng vì vị hôn phu của nàng không có gì cả.

Vì vậy, hắn thi đậu trạng nguyên, hắn cưới nàng vào cửa, hắn coi nàng như trân bảo.

Sau khi cưới hắn tặng nàng một bạt bộ sàng. Người kia còn nói: “Thiểu Du, đại tẩu làm khó dễ huynh à?”

Hắn chỉ cười, chỉ vào đầu giường nói: “Làm phiền huynh khắc giúp tôi mấy chữ ở đầu của bạt bộ sàng, tôi muốn mạ vàng.”

Người kia hỏi lại: “Khắc cái gì?”

Hắn nhớ dáng vẻ xinh đẹp linh động của nàng khi nói muốn hắn tặng nàng một món quà độc nhất vô nhị, nhẹ giọng cười, suy nghĩ một chút



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT