Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 87: Chương 54

Sau này tôi mới biết được tại sao phó đạo diễn chỉ dùng tiếng Uighur hát câu ‘sớm mặc áo da, buổi trưa mặc sa vây quanh lò lửa ăn dưa hấu’, sau đó trong tổ diễn cũng không ai cười anh ta nữa.

Ngày đó Phó Quân Nhan mời tất cả tổ diễn ăn cơm, phó đạo diễn uống nhiều rượu nên có lẽ bị say rồi. Sau đó anh ta luôn lôi kéo Phó Quân Nhan nói chuyện, anh ta nói: “Cậu biết không? Quân Nhan à…… Tôi rời khỏi Kashi nhiều năm như vậy khi trở lại mới phát hiện, tiếng mẹ đẻ tôi cũng chỉ còn nhớ một câu như vậy, tôi thật sự rời đi quá lâu rồi, quá lâu rồi. ….. Từ nhỏ tôi luôn oán trách nơi này không tốt, tôi không biết được mùa xuân như thế nào, tôi muốn tắm lâu hơn một chút cũng không tốt, mùa đông nơi này lạnh tới mức tay chân đau nhức, nước mũi chảy xuống cũng có thể đóng băng dài như cây cột. Tôi chỉ muốn, chỉ muốn có thể đi ra ngoài. Trên tường của trường học luôn viết kiến thức có thể thay đổi số mạng của con người, vì thế nên tôi liều chết học tập. Năm ấy cuối cùng tôi cũng thi đỗ đại học Bắc Kinh, tôi nghĩ tôi và gia đình cuối cùng cũng có thể đi ra ngoài. Mẹ tôi cũng không cho tôi tiền, bà nói trong nhà không có điều kiện như thế, bà muốn tôi cũng học anh tôi, đi vào xưởng làm công. Tôi có chết cũng không làm, tôi khóc nháo hỏi mẹ tôi ‘mẹ có phải trong gối nằm của mẹ còn tiền đúng không?’

Mẹ tôi ngẩn người lau nước mắt nói: ‘Tiền đó để rành để anh tôi xây nhà cưới vợ. Cuộc đời của anh tôi có thể trôi qua hay không chỉ có thể trồng chờ vào số tiền đó thôi, không thể dùng được.’ Khi đó tôi rất hận, tôi nghĩ, nếu bây giờ tôi không đi ra ngoài thì cả đời này tôi cũng không thể đi ra ngoài được. Cuối cùng đêm đó tôi trộm số tiền mẹ tôi dấu dưới gối và bỏ chạy. Sau này, khi tôi tốt nghiệp trường đại học, lăn lộn bên ngoài nhiều năm như vậy, có tên tuổi, có tiền. Nhưng chính bản thân tôi lại không cảm thấy vui vẻ, tôi không dám trở về Kashi, tôi không dám trở lại………… Nhiều năm như vậy trôi qua nhưng tôi không dám trở lại, tôi luôn nhớ tôi là kẻ đã trộm tiền xây nhà cưới vợ của anh trai, trộm tiền của mẹ trốn ra ngoài………” Phó đạo diễn vừa nói vừa khóc, nước mắt nước mũi đều bôi lên quần áo của Phó Quân Nhan, mọi người muốn kéo phó đạo diễn ra nhưng Phó Quân Nhan lại nghiêng người ngăn cản, nhìn về phía mọi người khoát khoát tay.

Chỉ nghe thấy phó đạo diễn thút tha thút thít nói: “Bây giờ chúng ta ở đây quay phim, rất tốt. Cuối cùng tôi cũng có một cái cớ để về nhà, về nhà…………. Nhưng khi tôi về đến nhà, mẹ tôi đã chết từ lâu, đó là khoảng thời gian không lâu sau khi tôi đi, đó là cái chết do hành động của tôi. Anh tôi già đến mức tôi không thể nhận được, anh cũng không nhận tôi, anh cầm chổi đánh đuổi tôi đi. Nhà tôi vẫn là căn phòng rách nát như cũ, nhiều năm như vậy cũng không thay đổi, điều thay đổi duy nhất là tôi trốn đi, mẹ tôi mất, nhưng anh tôi không hề thay đổi, anh chỉ bởi vì không có tiền cưới vợ, nên sống cô độc một mình cho tới bây giờ. Tôi đã về muộn………. Tôi về muộn……… trở về quá muộn nên cả cách nói chuyện cũng quên, tôi chỉ nhớ được câu hát kia ‘sáng sớm mặc áo da, trưa mặc sa vây quanh lò lửa ăn dưa hấu.’ Sau đó tôi nhớ đến một ngày không có ánh mặt trời mẹ tôi từng ôm anh em tôi và hát bài này, một bài hát mà đã qua mấy chục năm, thời gian cứ lặng lẽ trôi qua như vậy…………”

Đêm hôm đó cả tổ diễn đều trầm mặc lắng nghe, chúng tôi đều biết, đây không phài lời say mà là rượu và lời ra. Có người khác bởi vì không chịu nổi mùi hôi do phó đọa diễn nôn ra nên về trước. Về sau bởi vì quá lạnh nên tất cả mọi người cũng lục tục trở về khách sạn, Phó Quân Nhan vì nghĩ cho tôi nên để tôi và mấy cô gái trong đoàn diễn đi về trước.

Cuối cùng chỉ còn anh ngồi trong tiệm cơm, hoàng hôn buông xuống, trên mặt bàn tất cả đều là cơm thừa canh cặn, còn có những chai rượu ngả



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT