Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 89: Chương 55.1

Phó đạo diễn nghe thấy tiếng Phó Quân Nhan gõ kính xe, cả người vẫn khom người tìm chìa khóa cũng hơi dừng lại, cả cơ thể càng run rẩy lợi hại hơn, anh ta nhìn Phó Quân Nhan với ánh mắt kinh ngạc, đột nhiên giống như điên rồi mở miệng hô: “Không có tác dụng đâu. Không có tác dụng đâu. Cát chảy tới rồi, cát chảy tới rồi, năm đó Nhị Bảo trong thôn tôi bị chính cát chảy của nơi này chôn sống đấy. Cho nên tôi muốn ra ngoài, tôi muốn ra ngoài.”

Sau đó anh ta lại bắt đầu điên cuồng tìm kiếm: “Cái chìa khóa đâu? Chìa khóa xe ở chỗ nào? Chìa khóa xe của tôi ở chỗ nào?” Anh ta càng nói càng hốt hoảng, hai tay giống như chỉ quơ múa lung tung. Anh ta giống như đang rơi vào trạng thái điên cuống khiến tôi hoảng sợ, tôi nghiêng mặt sang bên, dựa vào ánh sáng yếu ớt từ điện thoại của Phó Quân Nhan nhìn phó đạo diễn, lúc này mặt anh ta đã rơi đầy nước mắt……. Chỉ thấy anh ta tiếp tục điên cuồng kêu khóc: “Tại sao tôi lại có thể quên cơ chứ? ……. Tôi lại quên rằng nơi này có cát chảy nên không thể dừng xe? Trời muốn diệt tôi mà. Trời muốn diệt tôi mà. Ồ không đúng. Chìa khóa xe ở bên ngoài, ở bên ngoài. Tôi tắt máy đi ra ngoài hóng mát, cái chìa khóa rơi bên ngoài rồi. Gõ không được đâu. Gõ không được đâu. Quân Nhan à, tôi rất xin lỗi cậu. Gõ cũng không có tác dụng đâu. Nơi này là sa mạc tử vong, chúng ta không thể đi ra được. Đi bộ không thể ra được………….. anh tôi đang đợi tôi, chờ tôi về cùng nhau uống rượu. Còn nữa, còn cả tiệm ăn, tiệm ăn chưa mở cửa…… Quân Nhan, tôi không muốn chết………. Quân Nhan.”

Tiếng hét thê lương như vậy, giống như có người thắt cổ phó đạo diễn vậy, đôi mắt của anh ta giống như muốn đục thủng của sổ, ánh mắt nhìn chằm chằm, có cả sự run rẩy, rõ ràng bình thường là một người hòa khí với người khác như vậy, tôi bị dọa sợ đến rùng mình một cái, không tự chủ được nhích lại gần phía Phó Quân Nhan.

“Câm miệng.” đây là câu trả lời duy nhất của Phó Quân Nhan với phó đạo diễn, giọng anh rất lạnh lùng, nhẹ mà nghiêm nghị, động tác trên tay cũng không ngừng, trong miệng lại nhẹ nhàng nói với tôi: “Bảo Bối, không cần sợ, chúng ta có thể đi ra ngoài. Bây giờ em cười một cái với phó đạo diễn, nói với anh ấy là không cần lo lắng, sau đó em đưa một chiếc giầy khác đưa cho anh ấy, để cho anh ấy gõ bốn góc cửa giống anh, kiến trì gõ xuống, cửa sổ xe nhất định xẽ vỡ. Tin tưởng anh, chỉ cần cát chảy chưa bao phủ đến cửa sổ xe thì chúng ta có thể leo ra.”

Tôi gật đầu một cái, cần thận di chuyển cơ thể lên phía trước, thử đẩy một cái vào người phó đạo diễn vẫn còn đang run rẩy, theo lời Phó Quân Nhan nói cười một cái để trấn an anh ta, nhưng phó đạo diễn cũng không để ý đến tôi, cũng không nhận lấy giày cao gót tôi đưa anh ta, mà bắt đầu ngẩng người, hơn nữa vô cùng quỷ dị, tự mình bóp cổ mình đến ho kịch liệt.

Tôi có chút sợ hãi nhưng vẫn cố gắng cười thử hỏi thăm: “Phó đạo diễn, anh mau tỉnh lại một chút đi, không cần biến thành dáng vẻ này….”

Phó Quân Nhan nghe thấy lời nois của tôi cũng nghiêng đầu sang, ý vị sâu xa nói: “Phó đạo diễn, trời không giúp người mà chỉ có mình tự giúp mình mà thôi, giống như anh năm đó vậy, một lòng muốn ra ngoài là có thể ra ngoài.” Nói xong cánh tay vẫn đập mạnh xuống bốn góc của của kính xe. Phó đạo diễn nghe xong lại đột nhiên nhìn thẳng vào Phó Quân Nhan, hoàn toàn yên tĩnh lại. Đột nhiên anh ta lại lắc đầu một cái, từ từ ngồi thẳng người, quay đầu mờ mịt nhìn chúng tôi một cái, liền gục xuống tay lái bất động. Tôi giật mình, tôi biết đây là tư thế buông tha rồi…..

Tôi nhẹ giọng gọi: “Phó đạo diễn?” Nhưng anh ta chỉ nằm im không nhúc nhích.

Quay sang nhìn thấy lưng Phó Quân Nhan vẫn thẳng tắp ngăn trở trước mặt tôi, anh không có chút dao động nào, động tác vẫn rất ổn định, không khí trong xe dần mỏng manh hơn vì xe đang trầm xuống, và bão cát tới. Phó Quân Nhan cũng không hoảng hốt nhắc nhở tôi: “Bảo Bối, nếu thấy choáng đầu thì tự ấn vào huyệt



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT