Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 91: Chương 56

Chúng tôi không có điện thoại di động, cũng không có đồng hồ đeo tay, không có bất cứ vật dụng nào để xem thời gian. Chỉ có hai người đi lại dưới bóng đêm của sa mạc. Ban đêm quá lạnh , nhiệt độ đến không độ, đi đi lại lại khiến người ta không tự chủ được rùng mình. Nhưng trời sáng cũng không khiến người ta thấy vui vẻ, bởi vì nhiệt độ sẽ thay đổi nhanh chóng, nắng đến kinh khủng, nắng nóng đến thấu xương. Lòng bàn chân cũng có thể cảm thấy hạt cát nóng đến muốn bỏng, tôi dùng khăn quàng cổ bọc chân đến không thể chạm đất. Ban ngày Phó Quân Nhan luôn đi sau tôi, cởi áo bông của tôi ra che đầu hai người để chống đỡ một chút ánh nắng. Mấy ngày trôi qua, chúng tôi chỉ có chút nước không có một chút thức ăn nào nhưng anh cũng không có một chút oán trách nào cả, không có chút tuyệt vọng, chỉ dịu dàng cười với tôi: “Bảo Bối, kiên trì thêm chút nữa, kiên trì thêm chút nữa là chúng ta có thể ra ngoài rồi.”

Phó Quân Nhan luôn cố gắng để cho tôi quên đi tình cảnh của mình lúc này, anh nói: “Em xem, hiện tại chúng ta chỉ có hai người, tự do tự tại, không ai biết rõ chúng ta, thật tốt….” Tôi nhẹ nhàng đồng ý, nắm chặt lấy tay anh.

Ban đêm thỉnh thoảng chúng tôi cũng ngồi xuống sa mạc nghỉ ngơi, vươn tay ôm chặt đối phương, tuy nhiên chúng tôi cũng không dám ngủ say, bởi vì nhiệt độ quá lạnh, sợ rằng nếu ngủ say sẽ không thể tỉnh lại nữa. Cho nên, ngay cả giấc ngủ cũng rất tỉnh táo. Sau khi tỉnh lại, tôi và Phó Quân Nhan không buông tha từng giây từng phút, ngây ngốc nhìn nhau, hoặc thỉnh thoảng cũng nhìn dáng vẻ nhếch nhác của đối phương mà bật cười. Hoặc là ngửi ngửi mùi trên người đối phương, thối đến mức mặt mũi đều nhăn lại, nhưng vẫn ôm chặt lấy người kia không buông.

Dần dần đối với tôi mà nói, tất cả không còn gì sợ hãi nữa, lúc đầu hốt hoảng cũng trở lại bình thường bởi ánh mắt yên ổn và dáng vẻ bình tĩnh ung dung của anh. Chỉ cần có Phó Quân Nhan ở đây, chỉ cần nhìn thấy anh, chỉ cần có anh bên cạnh, dù là chỉ nhìn thấy sự nhếch nhác bẩn thỉu, dù là không biết còn bao lâu nữa mới nhìn thấy những người khác, nhưng trong lòng tôi vẫn thấy thoải mái không sợ hãi chút nào.

Có một ngày vào ban đêm Phó Quân Nhan tìm được một chút thức ăn, anh bắt được hai con bọ cạp ở trong đống cát, sau khi cẩn thận xử lí xong, anh đưa cho tôi một con nói: “Bảo Bối, ăn một chút đi.” Tôi mím môi, thở ra một hơi, không làm nũng, nhìn ánh mắt khích lệ của anh, cuối cùng nhắm mắt bỏ con bọ cạp vào miệng. Bọ cạp rất cứng, nhai trong miệng vẫn vang



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT