Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 92: Chương 56.2

Phó Quân Nhan lắc đầu, ngẩng mặt lên nhìn tôi một cái, lúc này những cành muối non trong tay anh đã được bện thành một khoanh tròn, anh thử kéo kéo hai đầu của khoanh tròn, rất bền chắc, cũng không bị dãn ra.

Phó Quân Nhan nhìn rồi khẽ cười thành tiếng, sau đó nói với tôi: “Bảo Bối, đưa chân cho anh.” Tôi ngoan ngoãn đặt bắp chân lên đùi anh, sau khi anh kéo tôi ngồi xuống, anh đi cái khoanh tròn kia vào bàn chân chỉ có giầy vải tự chế bằng khăn quàng cổ của tôi, sau đó anh lại ghim chặt mấy cành muối non xèo ra. Anh bày ra tính tình trẻ con, tự mình gật đầu một cái, nghiêng mặt nói với tôi: “Em nhìn xem, anh bện giày cỏ rất đẹp đúng không?”

Tôi ngạc nhiên nhìn chằm chằm chiếc giày cỏ trên chân, kéo khăn quàng cổ trên mặt mình xuống, kiễng chân hôn một cái lên gương mặt bẩn thỉu của Phó Quân Nhan, trong miệng cũng không quên ca ngợi: “Công tử Quân Nhan, anh thật là vạn năng.” Anh lắc lắc đầu, chỉ chỉ vào gương mặt mình nói: “Không bẩn à?” Tay lại tiếp tục bện cho tôi một chiếc giày cỏ khác bằng cành muối non. Tôi lắc đầu một cái, lại hôn thêm một cái lên mặt anh, cọ xát trên mặt anh. Tôi nói: “Thối chết mất. Bẩn thật. Nhưng mà bẩn nữa em cũng không chê đâu.”

Tôi nhìn gò má nghiêm túc bện giày của anh, suy nghĩ một chút rồi nghi ngờ hỏi: “Vừa rồi tại sao anh lại nói người phụ nữ kia không làm được giầy cho người yêu cả đời vậy?” Diễnđànlêquýđôn.com

Phó Quân Nhan nghe vậy, tay hơi dừng một chút, trả lời một cách đơn giản mà đầy cô đơn: “Bởi vì người phụ nữ đó chết rồi…..” Giọng nói kia giống như đang thở dài, rất nhẹ…. Nhưng cũng rất nặng nề….

Tôi im lặng, vẫn đang suy nghĩ, nếu là chết rồi thì không còn cái gì cả…. Tôi cũng không tin rằng ông trời sẽ ưu đãi với tôi một lần nữa? Nếu lại quay lại trước đây thì tôi biết đi đâu tìm Phó Quân Nhan? Đột nhiên trong lòng phát lạnh, nhìn xung quanh toàn cát vàng, tôi ngăn không được những ý nghĩ tiêu cực trong đầu, hỏi: “Phó Quân Nhan, chúng ta sẽ chết sao?”

“Cô gái ngốc, chết sao lại dễ dàng vậy chứ….” Anh nhanh chóng trả lời tôi, đưa đầu ngón tay sờ sờ mũi tôi, im lặng bện xong cho tôi một chiếc giày cỏ khác, sau đó mới nhìn tôi bằng ánh mắt chăm chú, nói: “Khi còn bé có người nói với anh rằng, tất cả những bất hạnh và khổ sở trong sinh hoạt là cơ sở cho khi lớn lên. Bởi vì thượng đế yêu bạn nên mới để bạn được rèn luyện, sau đó mới có thể hiểu được những ý nghĩa ấm áp khác. Cho nên, Bảo Bối, điều này cho phép cũng rất khó, rất khổ, nhưng chuyện này cũng không được tính là chuyện xấu. Chúng ta không nên ôm oán giận, chúng ta phải chiến thắng nó, cùng nhau chiến thắng nó.”

Tôi gật đầu, nhìn anh cúi người xuống gói kĩ nhục thung nhung, lại lần nữ giúp tôi quấn kĩ khăn quàng cổ trên mặt, vỗ vỗ cát trên người, ung dung nói: “Đi thôi.”

Tôi ôm cánh tay của anh, cố gắng nở nụ cười, muốn vui vẻ một chút, chỉ về phía sa mạc không giới hạn nói: “Phó Quân Nhan, sau khi đi ra ngoài, em muốn trồng cây trồng rừng, em muốn có rất nhiều rất



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT