Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 93: Chương 56.3

Ngày vẫn trôi qua, chúng tôi càng đi càng chậm, thời tiết vẫn như cũ không tốt hơn, tôi nói: “Phó Quân Nhan, em kể cho anh nghe một câu chuyện cũ nhé?”

Anh gật đầu một cái, bàn tay nắm chặt lấy bàn tay tôi, bàn tay lạnh như băng.

Tôi nói: “Em từng xem một bộ phim, tình tiết bên trong là một người đàn ông rất yêu một người vợ đã chết rồi, đó là một ngày trời mưa xuống, vợ anh ta bị đụng chết ở một ngã tư đường. Sau đó người đàn ông này đau lòng chảy nước mắt, đau lòng muốn chết, nhưng anh ta vẫn kiên cường như cũ sống tiếp. Chỉ là mỗi khi trời mưa anh ta sẽ ra ngã tư đường đó để chỉ huy giao thông. Sau đó dần dần em cũng lớn lên, cảm thấy chuyện xưa như vậy mới là hợp lí. Người sống có rất nhiều trách nhiệm, không phải không có người nào thì sẽ rơi vào cảnh vứt bỏ thế giới, vứt bỏ mình…..” Tôi mệt mỏi nói xong từng câu từng chữ, quay đầu nhìn về phía Phó Quân Nhan.

Tôi nói lời nói tiêu cực như vậy nhưng Phó Quân Nhan cũng không nói cái gì, không mắng tôi, cũng không dỗ tôi. Anh chỉ giống như chưa từng nghe thấy, vẫn là nửa đỡ nửa kéo tôi, cả hai người tiếp tục đi. Tôi không thể làm gì hơn là cúi đầu, nhắm mắt lại, không nhìn bất cứ cái gì, chỉ nghe tiếng động do những hạt cát dưới chân ma sát tạo nên, còn có nhịp tim mạnh mẽ của anh.

Nhưng cuối cùng, nước trong bình cạn sạch, tôi rất lạnh, không còn chút hơi sức, không còn một chút nào. Phó Quân Nhan cũng gầy đi rất nhiều, gương mặt anh tái nhợt suy yếu đến mức tôi chưa từng nhìn thấy, nhưng mà vẻ mặt anh vẫn tràn đầy hi vọng như cũ, nắm tay của tôi, một chút sức cũng không giảm.

Ban đêm, tôi đưa tay thử sức nặng của bình nước bên người Phó Quân Nhan, còn một chút. Mà bình nước của tôi thì đã hết từ sớm. Anh ngã trên cát ngủ rất sâu, chân mày cau lại thể hiện sự lo lắng, chân tay vốn trắng nõn nên gân tay hiện lên càng rõ ràng, cả người anh trong suốt như muốn biến mất. Tôi nhìn anh, tim hiện lên sự đau đớn mờ ảo. Nếu như không phải vì tôi thì anh cũng không gặp phải nguy hiểm như vậy, nếu như không phải vì tôi, anh cũng không đi chậm như vậy, có lẽ anh đã sớm ra khỏi sa mạc. bất kể như thế nào đều là tôi làm liên lụy đến anh….. Tôi cứ lăn qua lộn lại cả đêm, không thể nào ngủ được….

Ngày hôm sau, tôi ngã xuống cát vô số lần, vậy mà anh vẫn thản nhiên đỡ tôi dậy, một nửa là ôm tôi kéo tôi đi. Cuối cùng tôi cầm lấy cánh tay anh đang muốn đỡ tôi lên một lần nữa, lắc đầu một cái với anh, nhìn anh bằng ánh mắt tuyệt vọng, nói: “Phó Quân Nhan, em không đi được nữa, anh đi một mình đi thôi.” Tôi vừa nói xong lại bật khóc. “Phó Quân Nhan, em không bỏ được anh nhưng em không muốn làm liên lụy đến anh, em không muốn liên lụy đến anh nữa…… Thay vì hai người cùng chết, không bằng một người còn sống đi ra ngoài, anh đi đi, không cần quay đầu lại nhìn em.”

Lần này anh không dịu dàng khuyên tôi, cũng không làm bộ như không nghe được. Mà là nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng, thu lại cánh tay đang muốn đỡ tôi, mặc tôi ngã thẳng xuống đất. Thân thể thon dài của Phó Quân Nhan đứng trước mặt tôi, cúi như vậy cúi đầu nhìn tôi, nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh thấu xương, không biết tại sao tôi lại cảm thấy xấu hổ và chột dạ.

Anh nói, anh dùng giọng điệu lạnh lẽo mà chưa bao giờ dùng trước mặt tôi: “Cố Bảo Bối, có khả năng sao?” Gương mặt trắng bệch như tờ giấy của anh hơi ửng hồng vì tức giận,diennnddanleeequyyyddoon, mà ánh mắt lạnh lẽo vẫn cứ rơi trên người tôi, đáy mắt anh là cảm xúc mãnh liệt phức tạp, tôi nhìn không hiểu, cũng không dám nhìn.

Trái tim tôi run lên, nghe anh tiếp tục nói: “Nếu như anh đi một mình, có lẽ anh sẽ một mình chết ở chỗ này, vứt xác nơi hoang dã. Có lẽ anh sẽ đi ra ngoài, sau đó yêu một người phụ nữ khác, cùng người phụ nữ khác làm chuyện yêu, cùng người phụ nữ khác kết hôn, cùng người phụ nữ khác sống chết đúng không? Cố Bảo Bối, em muốn như vậy đúng không?”

Tôi che lấy lỗ tai đang run rẩy, không tự chủ được lắc đầu, giống như con thú nhỏ bị thương tránh ánh mắt lạnh lùng của anh, chỉ muốn co chặt thân thể mình lại. Tôi không còn chút sức lực nào, lẩm bẩm: “Phó Quân Nhan, em rất đói, em rất khát, em không đi được nữa,



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT