Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 96: Chương 58

Cửa phòng bệnh đột nhiên bị mở ra, tôi nhớ tới lời dặn của Tiêu Dật Thần, theo bản năng dùng nửa người che nửa người Phó Quân Nhan, nhưng lúc tôi quay đầu lại thì thấy cha tôi và anh họ đi vào thì thần kinh đang căng thẳng cũng được buông lỏng, trong lòng chỉ còn luống cuống và đau lòng khổ sở. Tôi lui người lại, cứ như vậy ngồi liệt ở một bên.

Vẻ mặt cha tôi rất mệt mỏi, chiếc áo sơ mi xám hơi nhăn, cánh tay xắn lên đến khuỷu tay và còn có vài vết bẩn, bởi vì bị trật chân nên cha tôi phải chống gậy đi lại trông rất vất vả. Cha vừa nghi ngờ vừa lo lắng nhìn tôi khóc đến không còn sức lực, sau đó lại nhìn về phía Phó Quân Nhan, khi cha tôi nhìn thấy vết thương do đạn bắn thì trên mặt cha tôi cũng hiện lên sự kinh ngạc và khiếp sợ, cau mày mở miệng hỏi tôi: “Đó là vết thương do đạn bắn đúng không?”

Tôi nhìn cha tôi đau lòng gật đầu, vươn tay lau đi nước mắt đang chảy không ngừng trên mặt mình. Anh họ tôi cũng bước lên mấy bước, anh nhỏ giọng kêu lên với vẻ không thể tin được: “Làm sao lại thế này? Lấy địa vị của Phó Quân Nhan trong giới giải trí, cùng với nhân phẩm và tác phong của anh ta thì ai dám động đến anh ta chứ? Ai dám động đến anh ta? Sao có thể bị súng bắn bị thương cơ chứ?”

Tôi nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu, lắc đầu với họ. Vươn người cẩn thận đóng cúc áo lại cho Phó Quân Nhan, nhân lúc này cố gắng điều chỉnh hơi thở và tâm trạng của mình, sau đó mới nhìn về phía hai người. Tôi tự nhắc nhở mình, chính mình phải kiên cường hơn……

Tôi nghe thấy giọng mình nói: “Cha, trước hết hai người bình tĩnh nghe con nói đã. Bác sĩ Tiêu nói cho con biết, Phó Quân Nhan bị tổn thương dạ dày, tình trạng cụ thể thế nào thì còn phải kiểm tra một lần nữa mới có thể chẩn đoán chính xác được. Nhưng có khả năng sẽ phải làm phẫu thuật.” Tôi dừng một chút, cố gắng để mình bình tĩnh lại, đưa tay cầm lấy bàn tay đang dần ấm lên của Phó Quân Nhan, tôi nói: “Nếu phải phẫu thuật cắt bỏ dạ dày thì bác sĩ Tiêu cũng nói là nó không nguy hiểm đến tính mạng. Bảo Bối cũng không phải đứa ngốc, còn biết chuyện này ít nhiều gì cũng sẽ làm tổn thương đến cơ thể của anh. Nhưng mà, mặc kệ tình huống của anh ấy như thế nào, mặc kệ hậu quả ra sao, mặc kệ cuộc sống sau này sẽ như thế nào, nhưng con muốn cũng anh ấy đi nốt quãng đời còn lại. Con chỉ muốn nói với hai người, đối với Cố Bảo Bối mà nói, sống có thể yêu, chết có thể đi theo, chỉ có Phó Quân Nhan, sẽ chỉ có Phó Quân Nhan mà thôi.”

Tôi hít một hơi mới nói tiếp: “Hiện tại Phó Quân Nhan hôn mê bất tỉnh, vừa rồi lúc đến đây còn thấy có



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT