Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 97: Chương 58.2

Sau hai giờ cuối cùng thời tiết cũng có chuyển biến tốt, sáng sớm anh họ tôi và Tiêu Dật Thần đã chuyển Phó Quân Nhan còn đang hôn mê đi trước. Tôi và cha thì đến đồn cảnh sát làm biên bản, dọc đường đi luôn có những ánh đèn flash đi theo chúng tôi, cha tôi tức giận hét lên mấy câu. Khiến cho hình tượng của chúng tôi càng giống như thiếu nữ và người đàn ông nóng tính (Nguyên văn là cùng người tàn tật, nhưng mình thấy để thế rất thiếu tôn trọng nên mình sửa lại.)…………..

Trong đồn cảnh sát, lần đầu tiên tôi gặp anh của phó đạo diễn. Gương mặt rất giống phó đạo diễn, chỉ là anh ta gầy, không có cái bụng như quả dưa hấu giống phó đạo diễn, thân hình cũng rất cao, tiếng phổ thông cũng không tốt, lắp ba lắp bắp, nhưng vừa nhìn qua cũng biết là người đôn hậu thật thà. Một gương mặt suy sụp tinh thần, nét mặt đau khổ, nhìn về phía tôi với ánh mắt bất lực,tôi thấy anh ta nói chuyện với nhân viên cảnh sát chỉ lắc đầu. Tôi nói lại với nhân viên cảnh sát tình trạng lúc đó, một người đàn ông cao gầy, giống như bị hút khô hết sức lực, ngã xuống đất ôm mặt khóc lớn, ai cũng không ngăn được. Tôi muốn đi tới, nhưng vừa mới bước đi đã bị cha tôi giữ lại, cha lắc đầu một với tôi, ánh mắt nhìn về phía bụng tôi, tôi vuốt bụng mình, do dự nhìn về phía người đàn ông cao gầy không còn chút tinh thần nào, cuối cùng tôi cũng không bước tới.

Phó Quân Nhan vẫn hôn mê, tôi vào phòng bệnh ở với anh, không đi chỗ nào cả. Anh họ tôi lại thành gà mẹ, mỗi ngày đều đúng giờ mang cơm, nước và hoa quả đến, ân cần đến không chịu nổi, công ty cũng không quản, xì căng đan của anh ấy cũng ít đi. Hơn nữa luôn muốn dìu tôi đến khoa phụ sản để kiểm tra, rõ ràng bụng bầu của tôi cũng chưa lộ, nhưng thái độ của anh giống như ngày mai tôi đã sắp sinh rồi vậy.

Tôi mang thai bốn tuần rồi. Bác sĩ nói cho tôi biết, bảo bảo nhỏ quá, vẫn không thể qua loa được. Còn nói tôi đang bị thiếu dinh dưỡng, nhất định cố gắng ăn nhiều một chút, không cần vì giảm cân làm ảnh hưởng đến đứa nhỏ. Tôi cười cười cũng không nói gì thêm, cúi đầu sờ sờ bụng mình, chỉ cảm thấy vui vẻ. Anh họ tôi nghe nói về bảo bảo thì phát ra vui mừng từ bốn phía, khích động khác thường, hoàn toàn là hưng phần không chịu nổi, hỏi bác sĩ: “Xin hỏi bệnh viện của các vị có khóa học bổ túc vú em gì đó không vậy? Tôi muốn đăng kí, tôi tuyệt đối muốn tham gia.” Tôi tức giận dùng cánh tay chọc chọc vào người anh, liếc mắt nhìn anh. Ra khỏi phòng khám tôi nhìn không được bắt đầu nổ súng máy: “Anh họ à, ngay cả Cố Tiểu An anh cũng không giải quyết được vậy mà còn cố gắng rành với Phó Quân Nhan làm gì? “ Anh họ tôi ngạc nhiên, oán trách trong miệng: “Đừng nói với anh về con hồ li nhỏ đó nữa…… Cặp mắt hoa đào vẫn luôn tươi cười….

Trải qua một loạt kiểm tra, Tiêu Dật Thần có nói với chúng tôi là đang mời đến rất nhiều chuyên gia đến tham gia hội chẩn, cuối cùng anh ta vui vẻ nói cho tôi biết,


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT