Báo lỗi

Xin Chào Tình Yêu

Chương 98: Chương 58.3

Cuối cùng Cố Tiểu An cũng tỉnh táo lại, nhưng cậu nhóc bắt đầu ngồi trước mặt tôi lắc lắc cái chân nhỏ, nghiêng ngiêng đầu hát nhạc thiếu nhi, âm thanh của đứa trẻ ngây thơ mà vui vẻ, tôi cảm giác như chân mày của Phó Quân Nhan dù đang ngủ cũng có mấy phần giãn ra trông tự nhiên hơn. Cậu nhóc kia hát một bài lại giơ ra một ngón tay, cuối cùng khi An An hát mệt cũng dừng lại, nghiêm túc cúi đầu nắm chặt ngón tay đếm, sau đó vui vẻ vỗ tay, nghiêng cái đầu nhỏ bê ghế đến ngồi trước mặt tôi, đầu nhỏ dựa vào chân tôi cọ xát. Ôm bình sữa của nhóc phồng má lên uống vài ngụm, sau đó mới nở một nụ cười ấm áp như ánh mặt trời, ngọt ngào hỏi tôi: “Chị ơi, An An hát bảy bài hát đó. Cháu trai có nghe được không chị. Cháu trai nhỏ có vỗ tay khen An An không chị?” Tôi sờ sờ gương mặt nhỏ nhắn của nhóc nói: “Ừ, cháu trai nhỏ nói nó rất vui vẻ, cười khúc khích cả đấy.”

Phó Quân Nhan chưa tỉnh, An An cầm bản vẽ nhỏ của nhóc dùng bút sáp màu nghiêm túc nằm bên cạnh Phó Quân Nhan tô tô vẽ vẽ. Tôi ghé đầu vào muốn nhìn, Cố Tiểu An lập tức thần bí hề hề, nháy nháy đôi mắt to với tôi, cả cơ thể nhỏ bé nhào lên để che đi, nghiêng đầu nhỏ nói: “An An vẽ cháu trai nhỏ, chị không được nhìn.” Tôi cười, sờ sờ đầu cậu nhóc ý bảo nhóc tiếp tục vẽ. Không bao lâu sau nhóc đã đánh ngáp liên tục, chắc là mệt mỏi rồi, cằm đặt tại mép giường híp mắt buồn ngủ, cuối cùng vẫn không nhịn được cúi đầu xuống, cẩn thận đóng bản vẽ lại.

Lúc này mới nâng bàn tay nhỏ nhắn lên dụi dụi mắt, ngước gương mặt nhỏ nhắn lên nhìn về phía Phó Quân Nhan hỏi tôi: “Chị ơi, bao giờ thì anh rể tỉnh vậy ạ?” Tôi bất đắc dĩ lắc đầu, cười với cậu nhóc, An An thần kì lắc lư cái đầu nhỏ, nghiêm túc gật đầu một, ngây thơ nói cho tôi biết, giống như đang nói một chuyện rất bí mật vậy: “An An biết rồi. Anh rể muốn ngủ, An An cũng ngủ.” Tôi gật đầu một, kéo bàn tay nhỏ nhắn của nhóc hỏi: “Bây giờ An An ngủ một giấc đi được không?”

An An ngoan ngoãn gật đầu, sau đó chớp chớp mắt. cẩn thận đưa quyển vở cho tôi, trong miệng còn nghiêm túc nói: “Cháu trai nhỏ ở bên trong đó, chị phải cẩn thận.” Tôi cười sờ sờ bản vễ của nhóc, dưới cái nhìn nghiêm túc của nhóc, thật cẩn thận cất xong. Gần đây bác sĩ nói thân thể tôi không tốt lắm, sợ động thai khí, tôi cũng không dám đi tới ôm An An giống như bình thường, không thể làm gì là nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của nhóc, để cho cậu nhóc tự trèo lên chiếc giường bên cạnh, giúp An An đắp chăn cẩn thận, hôn một lên trán nhóc, dụ dỗ cậu nhóc ngủ thiếp đi tôi mới xoay người lại.

Sau đó tôi thấy Phó Quân Nhan đang nằm nghiêng trên giường bệnh nhìn tôi, đáy mắt sâu thẳm chỉ có tình yêu, ấm áp đến vô cùng. Tôi cố gắng duy trì hô hấp bình thường, bình tĩnh cảm xúc đang sôi trào trong lòng, nâng khóe môi cười với anh, tôi hỏi: “Đã tỉnh rồi hả?” Giống như mỗi sáng sớm trước đây, một câu hỏi bình thường nhất.

Anh gật đầu một, duỗi tay về phía tôi, lựa sức cử động thân thể, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh nói với tôi: “Đến đây, để anh nhìn kĩ một chút.” Âm thanh của anh có chút khàn khàn, trầm thấp, nhưng lại quen thuộc đến mức tôi muốn khóc.

Tôi



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT