Báo lỗi

Mãi Mãi Cưng Chiều Em

Chương 106: Trình Kiệt anh rất kỳ lạ


Thẩm Đào năm nay hai mươi bảy tuổi, là người đứng đầu công ty giải trí Hợp Cảnh. Hợp Cảnh và Trình thị chính là hai công ty giải trí hàng đầu hiện nay, số nghệ sĩ nổi tiếng đa số đều là từ hai công ty này mà ra. Thẩm Đào và Trình Kiệt từng học chung một trường đại học, tuy không phải là bạn bè cùng khoa nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ học chung một lớp một số môn tiên quyết. Năm ấy trường đại học có mở một cuộc bình chọn trên mạng xem xem ai là người đẹp trai nhất, dĩ nhiên thì hai người đàn ông xuất sắc như Thẩm Đào và Trình Kiệt nghiễm nhiên được đưa vào danh sách. Có người nói thích Thẩm Đào bởi vì anh ta hòa đồng dễ gần, ấm áp giống như là ánh mặt trời vậy, có người nói lại thích Trình Kiệt bởi vì hắn thuộc loại lạnh lùng trầm tĩnh, người ta thỉnh thoảng mới có thể thấy nụ cười trên môi hắn, mỗi khi hắn cười sẽ giống như một tòa núi băng ngàn năm có tia nắng yếu ớt chiếu ở trên đó. Cuộc bình chọn này không chỉ có sinh viên trong trường mà còn có cả một số giảng viên cũng tham gia, có một nữ giảng viên bỏ phiếu cho Thẩm Đào khiến cho kết quả cuối cùng Thẩm Đào trở thành nam sinh đẹp trai nhất trường đại học đó. Thẩm Đào và Trình Kiệt sau lần ấy không rõ về sau tại vì sao hễ nhìn thấy nhau liền mặt lạnh không hỏi han gì cả, có người nói là do Trình Kiệt tức giận, cũng có người nói hai người bọn họ vốn dĩ không có quen biết cho nên không nói chuyện với nhau, nhưng có một điều ai cũng biết rằng hai người bọn họ hễ cứ chạm mặt nhau liền sẽ chủ động tránh mặt.

Đại học cũng đã là đối thủ, lên thương trường vẫn không tránh được số kiếp này, nhưng tiếng tăm của Trình thị so với Hợp Cảnh thật sự cao hơn một chút, hơn nữa không rõ là do người đứng đầu mỗi công ty chỉ thị hay là do lý do gì khác mà nghệ sĩ hai bên luôn rất gầm ghè nhau, hễ có một hợp đồng béo bở nào đó nhất định cả hai sẽ tranh về cho bằng được đến người còn ta mất thì thôi.

“Hợp tổng, tài liệu anh cần đã có ở đây rồi”

Phòng làm việc rộng lớn ở trên tầng cao nhất, ngồi ở tại chỗ này có thể nhìn thấy được ánh mặt trời đang từ từ hạ xuống, hoàng hôn màu đỏ bao trùm cả một khoảng trời. Người đàn ông ngồi trên một chiếc ghế da đơn màu đen, trên người mặc một chiếc áo sơ mi trắng mở ra hàng cúc cổ trên cùng, gương mặt hài hòa không quá mức góc cạnh, khóe miệng cong cong cho dù không cười nhưng cũng khiến cho người ta nhận định được đó là một người đàn ông dễ gần.

Thẩm Đào khẽ gật đầu tiếp nhận lấy văn kiện trên tay từ một cô gái, đợi đến khi cô gái kia cúi đầu xoay người rời đi rồi thì hắn mới chậm rãi mở văn kiện ra xem. Trang đầu của văn kiện chính là một tấm ảnh nhỏ có mặt của Tiêu Dật cùng một vài số thông tin cá nhân, Thẩm Đào lật mở hết hai trang văn kiện rồi đóng lại, ngón tay thon dài gõ nhẹ trên mặt bàn trong lòng thầm nghĩ xem ra Trình Kiệt quả thật rất bao bọc người này, thế cho nên hắn điều tra cậu đã một tháng nay rồi số thông tin cũng chỉ vẻn vẹn được hai mặt giấy này thôi.



Tiêu Dật vừa mới rồi có đưa Phương Đán Đán về nhà của cô ấy cho nên hiện tại về đến nhà cũng hơi muộn một chút, cậu đưa tay nhấn mật mã quen thuộc trước cửa nhà rồi mở cửa ra, may mắn Trình Kiệt vẫn còn chưa trở về. Tiêu Dật trên tay xách theo mấy túi đồ đi vào bên trong, quần áo trên người cũng không kịp thay đã đứng ở trước bếp rửa rau thái thịt. Tiêu Dật nấu ăn không phải là rất ngon nhưng vẫn có thể giữ chân của Trình Kiệt được, cũng chẳng biết Trình Kiệt là thích ăn thức ăn của Tiêu Dật nấu hay là thích ăn Tiêu Dật nữa, nhưng mà mỗi lần hắn trở về nhà đều dùng ánh mắt nhìn chằm chằm cậu ăn cơm rất vui vẻ.

Tiêu Dật ở trong bếp ngân nga hát, càng hát càng lớn cho nên không phát giác ra được ai đó đã trở về nhà. Trình Kiệt nhẹ nhàng đặt cặp da xuống dưới ghế rồi bước vào trong bếp, hắn nghiêng người tựa vào tường, hai tay khoanh ở trước ngực lên tiếng hỏi:

“Sao lại không thay quần áo ra?”

Tiêu Dật đột nhiên nghe thấy tiếng thì giật nảy của mình, cậu quay lại phía sau nhíu mày nhìn Trình Kiệt làu bàu:

“Anh về từ lúc nào sao không phát ra tiếng động thế?”

Trình Kiệt cười dịu dàng bước tới phía sau lưng Tiêu Dật vòng tay ôm lấy người ta:

“Anh mới về, em cũng mới về sao?”

Tiêu Dật gật đầu dừng lại động tác một chút:

“Đúng vậy, hôm nay gặp bạn học cũ cho nên đưa cô ấy về luôn”

Trình Kiệt nhíu mày, vòng tay càng thêm dùng sức siết chặt một chút:

“Cô ấy? Là phụ nữ sao?”

Tiêu Dật đưa tay đánh vào cổ tay của Trình Kiệt:

“Nam hay nữ có quan trọng sao, không phải anh nói chó hay mèo anh cũng đều sẽ ghen còn gì”

Trình Kiệt bất ngờ luồn tay vào trong áo của Tiêu Dật, bàn tay to lớn cố chấp muốn sờ soạng ma sát da thịt cậu cho thật nóng lên:

“Đúng vậy, anh đều sẽ ghen”

Tiêu Dật nhận ra được Trình Kiệt lại muốn làm cái gì cho nên liền ngay lập tức kiên quyết nắm chặt lấy cổ tay hắn nghiêm giọng nói:

“Đi tắm đi, em vẫn còn chưa nấu xong cơm đâu”

Trình Kiệt xoay người Tiêu Dật lại đối diện với mình, hai tay đưa xuống mông cậu nắn bóp:

“Cùng tắm đi”

Tiêu Dật cố tách ra khỏi vòng tay của Trình Kiệt nhíu mày đáp:

“Không được, em nấu cơm còn anh phải đi tắm”

Trình Kiệt cười xấu xa cúi xuống hôn nhẹ vào môi của Tiêu Dật:

“Anh giúp em nấu, sau đó chúng ta cùng nhau tắm, việc nhà phải chia đôi làm mới công bằng mà”

Tiêu Dật nghiêng đầu né tránh, nếu như cậu mềm lòng với Trình Kiệt thì khẳng định con sói lớn kia sẽ được nước làm càn mất:

“Không được, anh đừng hòng giở trò”

Trình Kiệt khẽ thở dài buông Tiêu Dật ra:

“Kiên quyết như vậy sao?”

Tiêu Dật vừa được thả ra liền xoay người đi đến phía bếp tiếp tục nấu đồ ăn:

“Đi tắm đi”

Trình Kiệt không có đi tắm mà bước đến phía bàn ăn ngồi đợi ở đó, hắn chống cằm ngắm nhìn bóng lưng bận rộn kia của Tiêu Dật:

“Tiểu Dật, anh muốn chúng ta cùng nhau tắm cho nên anh ngồi ở chỗ này đợi em nấu ăn xong”

Tiêu Dật liếc mắt nhìn Trình Kiệt:

“Còn muốn chúng ta cùng nhau tắm, chỉ sợ tắm xong rồi thì đồ ăn cũng nguội hết đó”

Trình Kiệt cười ha ha, trên đời này đúng là chỉ có hồ ly nhỏ đây hợp ý hắn nhất thôi. Tiêu Dật biết là không đuổi được con sói lớn kia đi nhưng mà chẳng mấy khi người ta chịu ngoan ngoãn ngồi một chỗ không động tay động chân gì với cậu cho nên cậu vẫn tạm thời để yên cho hắn ngồi đó:

“Trình Kiệt, công việc làm xong chưa?”

Trình Kiệt ánh mắt có tia cưng chiều đáp:

“Vẫn còn chưa”

Tiêu Dật dừng tay lại, cậu quay lại phía sau nhíu mày nhìn hắn:

“Chưa làm xong, không phải anh nói hôm nay phải làm xong hay sao? Anh còn ngồi chỗ này làm gì?”

Thật ra thì Trình Kiệt đã giao số việc mình chưa làm xong cho Tiểu Khiết cùng với Tống Ngộ Phàm rồi, bây giờ bọn họ hẳn là vẫn đang còn ở công ty tăng ca vẫn chưa về, hắn là tổng giám đốc lớn của công ty hắn muốn trốn việc về nhà với vợ đương nhiên không phải khó khăn gì:

“Anh làm sao có thể làm việc được chứ, mọi tâm trí của anh bị em lấy mất rồi”

Tiêu Dật nghe thấy vậy trong lòng liền vui vẻ, cái miệng cũng khẽ cong cong nhếch lên, nhưng ngoài mặt vẫn làm ra vẻ ghét bỏ:

“Lúc nào cũng nói linh tinh thôi, anh còn không mau mang công việc ra giải quyết đi”

Trình Kiệt xấu xa nói thế này:

“Tiểu Dật, anh chỉ còn duy nhất một công việc phải giải quyết ngay lập tức chính là em mà thôi”

Tiêu Dật im lặng không nói, cậu biết mình cùng Trình Kiệt nói chuyện người nhận thua vẫn là cậu, mỗi lời nói phát ra từ cái miệng rộng của ai kia luôn đều lưu manh chẳng khác nào một tên xấu xa cả, cậu sao có thể nói lại hắn được.

Tiêu Dật rất nhanh đã nấu xong, phía sau lưng cậu vẫn còn một chướng ngại vật, nếu bây giờ cùng Trình Kiệt đi tắm nhất định đồ ăn sẽ bị hắn là cho nguội mất, mà chuyện cùng hắn đi tắm hẳn là sẽ không thể thoát được, cho nên Tiêu Dật nghĩ tốt hơn hết vẫn phải ăn no cái bụng trước, dù sao thì đi tắm cũng phải dùng sức nhiều. Tiêu Dật cầm lấy đĩa thức ăn trên tay để ở trên mặt bàn:

“Ăn cơm thôi”

Trình Kiệt ngồi trên ghế hỏi cậu:

“Không tắm sao?”

Tiêu Dật xoay người vào bên trong bê ra một đĩa thức ăn khác:

“Ăn xong rồi tắm”

Trình Kiệt nhìn Tiêu Dật cười xấu xa, Tiêu Dật vừa thấy nụ cười kia thì vô cùng chướng mắt, hai cái bát nhỏ ở trên tay cũng dùng sức một chút để mạnh xuống bàn. Trình Kiệt cầm lấy đũa gắp lên một chút rau bỏ vào miệng:

“Tiểu Dật của anh nấu ăn thật ngon”

Tiêu Dật chính là người thích nghe những lời ngon ngọt, chỉ cần Trình Kiệt ở bên tai nói lời ngon ngọt bất kể là những câu phi lý đại loại như là “em muốn sao trên trời anh cũng sẽ hái xuống cho em” thì Tiêu Dật trong lòng cũng sẽ đều cảm thấy vui vẻ:

“Đừng có mà suốt ngày nói những câu buồn nôn như thế có được hay không?”

Trình Kiệt làm sao mà không hiểu tính cách của Tiêu Dật nữa, người ta chính là thích hắn thật lưu manh:

“Em không phải rất thích nghe hay sao Tiểu Dật của anh”

Tiêu Dật không rõ bị Trình Kiệt làm cho tức giận hay là bị hắn nói trúng rồi mà xấu hổ, gương mặt lúc này cũng có chút đỏ lên:

“Đừng có mà nói nữa mà, có muốn ăn cơm nữa hay không đây?”

Trình Kiệt cười ha ha:

“Được rồi Tiểu Dật của anh”

Tiêu Dật trừng mắt nhìn Trình Kiệt, Trình Kiệt cúi đầu ăn cơm, cơm Tiêu Dật của hắn làm đúng là rất ngon, có điều mỗi lần có lòng tốt khen người ta đều bị người ta ghét bỏ như thế.

Cơm ăn xong rồi, rửa bát xong rồi, nghỉ ngơi xong rồi đương nhiên cuối cùng cũng đến công việc mà Trình Kiệt thích nhất. Lúc vào trong phòng tắm Tiêu Dật còn không quên lạnh giọng cảnh cáo nói với Trình Kiệt rằng tắm nhanh một chút sẽ vào đi ngủ, cậu hôm nay có chút mệt, nhưng mà tắm tới tắm lui chẳng hiểu thế nào mãi vẫn không được thả ra, lúc ngồi vào trong bồn tắm rồi còn bị người ta cưỡng chế mang cái thứ đáng ghét kia cắm vào sau mông của cậu, kết quả người ta còn không biết xấu hổ nói là do xà phòng trơn quá. Tiêu Dật vừa nghe thấy câu nói kia liền quay sang cắn vào vai Trình Kiệt một cái, xà phòng có trơn đến mấy thì nơi đó của cậu nhỏ như thế, chỗ kia của Trình Kiệt to như thế có thể dễ dàng mà chui vào được hay sao.

“Trình Kiệt đừng làm nữa mà” Tiêu Dật ngồi ở trên đùi của Trình Kiệt, phía eo không ngừng bị hắn dùng sức nắm lấy nâng lên hạ xuống, nước ở trong bồn cũng theo đó mà bắn ra.

Trình Kiệt vẫn cứ như một cái máy mà điên cuồng di chuyển phía bên dưới, Tiêu Dật hừ hừ đánh vào vai của Trình Kiệt:

“Anh vẫn còn có công việc đó”

Trình Kiệt khàn giọng:

“Anh đang làm việc đây”

Tiêu Dật có chút lo lắng, cậu dạo gần đây không thấy Trình Kiệt làm việc gì cả, cứ mỗi lần hắn ở cạnh cậu thì hắn đều không chịu làm việc nghiêm túc:

“Trình Kiệt, anh như thế này là không được đâu, nếu không em chuyển ra ngoài ở đó”

Trình Kiệt đột nhiên dừng động tác nhìn chằm chằm Tiêu Dật, trong ánh mắt có tia khác lạ:

“Chuyển ra ngoài ở?”

Tiêu Dật cũng có chút chột dạ, Trình Kiệt đôi khi sẽ có những biểu hiện rất kỳ quái, mà nơi dễ dàng nhận ra sự khác lạ nhất chính là ánh mắt kia của hắn:

“Anh không chịu làm việc gì cả, nếu như công ty chẳng may có chuyện gì thì sao?”

Trình Kiệt lạnh giọng, lực tay ở phía dưới eo của Tiêu Dật cũng siết mạnh hơn một chút:

“Không được nghĩ đến chuyện rời khỏi anh, nếu không thì…”

Trình Kiệt nói đến đây liền ngừng lại, hắn bắt đầu điên cuồng cử động thân thể, mỗi lần Trình Kiệt đâm tới liền chẳng khác nào sức lực của một con bò đực hại Tiêu Dật cũng phải hết hồn liên miệng cầu xin hắn dừng lại ngay.

Trình Kiệt rất mạnh bạo khiến cho Tiêu Dật bị đau, đến lúc bế người ta vào giường nằm rồi liền bị giận dỗi, Tiêu Dật nằm xoay lưng lại với Trình Kiệt không nói chuyện với hắn. Trình Kiệt cũng cảm thấy có lỗi, vừa mới rồi hắn quả thật không thể kiềm chế bản thân mình, Trình Kiệt nâng chăn nằm xuống bên cạnh Tiêu Dật ôm người ta vào lòng dỗ dành:

“Tiểu Dật còn đau sao?”

Tiêu Dật không lên tiếng, cũng không có cử động gì cả, Trình Kiệt dùng sức một chút xoay người Tiêu Dật lại ôm vào trong lòng, hắn cúi đầu khẽ hôn lên mái tóc của cậu:

“Tiểu Dật, anh về sau sẽ nhẹ nhàng một chút, em đừng tức giận nữa có được không?”

Tiêu Dật vẫn không chịu lên tiếng, Trình Kiệt thở dài vuốt nhẹ sống lưng của Tiêu Dật rồi tắt đèn bàn, không gian sau đó liền rơi vào một mảnh tối đen trầm tĩnh, không biết qua bao lâu Tiêu Dật mới lên tiếng nói khẽ một câu thế này:

“Trình Kiệt, anh rất là kỳ lạ”

Trình Kiệt giật mình, trong bóng tối đôi mắt của hắn chợt lóe lên một tia bất ngờ hoảng loạn, may mắn đèn điện trong phòng đã tắt hết nếu không Tiêu Dật nhất định sẽ nhìn thấy được biểu hiện kia của hắn. Trình Kiệt khàn giọng, hắn siết chặt Tiêu Dật vào trong lòng, bàn tay vẫn không quên vuốt nhẹ phía sau lưng của cậu:

“Tiểu Dật, em đừng lo lắng, anh sẽ không làm đau em đâu”

Tiêu Dật gần đây luôn cảm thấy Trình Kiệt có gì đó rất kỳ lạ, hắn hình như đang che giấu cậu chuyện gì đó:

“Trình Kiệt, có phải anh có chuyện gì chưa nói cho em biết đúng không?”

Trình Kiệt nhẹ giọng:

“Không có đâu Tiểu Dật, chúng ta ngủ thôi”

Trực giác của Tiêu Dật không phải lúc nào cũng đúng, nhưng mà lần này cậu lại rất tin tưởng vào suy nghĩ của mình, Trình kiệt nhất định có điều gì đó đang che giấu cậu, chẳng qua bây giờ Trình Kiệt không có ý định nói thì Tiêu Dật cậu cũng chẳng thể nào có cách để cho hắn nói được, chi bằng chỉ có thể tự mình tìm thời cơ thích hợp mà thôi.

Khi những ánh đèn xe từ những phương tiện giao thông hiện đại đã không còn đông đúc như buổi sáng, cũng là lúc đồng hồ đã điểm mười một giờ, Trình Kiệt cứ như vậy ôm Tiêu Dật ở trong lòng im lặng rất lâu, hắn ngày hôm nay không thể ngủ được bởi vì hắn biết tình trạng của hắn hiện tại là như thế nào, càng ngày hắn càng có tính chiếm hữu với Tiêu Dật ngày càng cao, cao đến mức ngay cả chính bản thân hắn cũng cảm thấy mình vô lý, nhưng cho dù hắn biết mình có vô lý như thế nào đi chăng nữa thì hắn cũng chẳng có cách để kiềm chế được. Trình Kiệt cảm nhận được hơi thở trầm ổn của người bên cạnh, hắn chậm rãi buông Tiêu Dật ra rồi đứng dậy rời khỏi giường đi ra khỏi phòng ngủ.

Tiêu Dật vẫn chưa ngủ cho nên khi Trình Kiệt rời giường cậu vẫn ý thức được, cậu khẽ mở cánh cửa phòng ngủ nhìn ra bên ngoài thấy được Trình Kiệt hình như đang nói chuyện điện thoại với ai đó, cuộc nói chuyện không quá lâu nhưng gương mặt của hắn hình như có chút căng thẳng, chỉ nghe được một câu cuối cùng là: “Ngày mai tôi sẽ đến gặp cô”.

Tiêu Dật thấy Trình Kiệt cúp điện thoại liền vội vã quay trở về giường nằm giả bộ ngủ, Trình Kiệt cũng không hề phát giác ra điều gì kỳ quái cứ như vậy ôm Tiêu Dật vào trong lòng ngủ say.

Buổi sáng ngày hôm ấy Tiêu Dật rất bình thường, ngay cả giận dỗi tối ngày hôm qua cũng không còn, cậu đặc biệt đứng thắt ca vát cho Trình Kiệt, còn hỏi hắn buổi sáng hôm nay ăn gì. Trình Kiệt vẫn sẽ dịu dàng cưng chiều Tiêu Dật như mọi khi, chỉ cần thứ Tiêu Dật muốn hắn sẽ không phản đối, nhưng mà rất nhanh sau đó có một số thứ Tiêu Dật muốn hắn lại cực lực tìm mọi cách ngăn cản, dĩ nhiên chuyện này vẫn chưa phải là thời điểm thích hợp nhất để nói ra.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT