Báo lỗi

Xướng Môn Nữ Hầu

Chương 100: Minh Nguyệt Quận Chúa

Ngày lặng yên trôi qua, rốt cục đến ngày tiến cung gặp hoàng hậu. Trước gương đồng, Khánh vương phi vừa nhẹ nhàng giúp Giang Tiểu Lâu sửa sang lại trang dung, vừa mỉm cười nói: “Một lát nữa đi gặp lão vương phi, mặc kệ bà ấy nói gì, không cần để ý tới.”

Đôi mắt Khánh vương phi có hơi ướt át, nhìn Giang Tiểu Lâu với vẻ mặt vô cùng ôn nhu, hiển nhiên là nghĩ tới nữ nhi của mình, Giang Tiểu Lâu làm như không phát giác, chỉ cười khẽ: “Mong ngài yên tâm, ta sẽ không làm vương phi khó xử.”

Khánh vương phi thở dài một hơi, lại cầm tay nàng, trong lòng bàn tay có chút mồ hôi: “Không cần gọi ta là vương phi, gọi là mẫu thân đi, giống Tuyết nhi vậy! Ngươi là tỷ muội kết bái với nàng, cũng là nữ nhi của ta. Nếu Tuyết nhi còn sống, nàng nhất định hy vọng chúng ta giống như mẹ con bình thường ở chung.”

Thấy đáy mắt vương phi rưng rưng, thần sắc ôn tồn, Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng gật gật đầu, mỉm cười: “Dạ. Mẫu thân.”

“Bé ngoan.” Lệ trong mắt Khánh vương phi bất tri bất giác mới hạ xuống, nàng vội vàng quay mặt chỗ khác lau đi.

Giang Tiểu Lâu lẳng lặng nhìn, đột nhiên đứng lên, động tác nhẹ nhàng xoay một vòng: “Mẫu thân, y phục của ta có thích hợp không?”

Giang Tiểu Lâu ngày thường thích màu sắc trắng trong thuần khiết, trong tủ quần áo toàn màu lam nhã nhặn, màu xanh biếc, màu xanh bạc hà, hôm nay khó được lại chọn trúng váy lụa màu sáng, nhưng càng nổi bật khí chất thanh xuân quyến rũ của nàng.

Khánh vương phi rất nhanh bị dời đi chú ý, cẩn thận nhìn một lát mới nói: “Nữ hài tử phải diễm lệ một chút mới tốt, mặc màu trắng mộc mạc hoàng hậu nương nương không thích. Không bằng đổi thành màu đỏ, đó là màu hoàng hậu nương nương thích nhất. Lúc trước, nàng thường xuyên phân phó cung nữ mặc cho nàng xem, thấy ngươi mặc như vậy, nàng sẽ rất vui mừng.”

Giang Tiểu Lâu gật đầu, nghe lời thay một bộ váy khác, ngược lại chọn bộ váy màu đỏ rực rỡ. Khánh vương phi sai người mang tới đai lưng khảm ngọc trai lấp lánh, mặt trên xâu chín màu, thoạt nhìn hoa lệ chói mắt. Lúc này tia nắng ban mai vừa xuất hiện ở đường chân trời, ánh nắng vừa vặn chiếu sáng toàn thân nàng, làn váy kiều diễm chậm rãi hạ xuống, giống như sóng gợn đầy sắc màu.

Khánh vương phi nhìn thoáng qua ngoài cửa sổ, ôn nhu nói: “Thời gian không còn sớm, chúng ta còn phải tiến cung, mau đến thỉnh an lão vương phi đi.”

Đến sân viện lão vương phi, nha hoàn thật cẩn thận xốc mành che lên, Khánh vương phi cùng Giang Tiểu Lâu một trước một sau tiến vào. Lão vương phi dựa lưng vào gối đầu, trong tay vân vê chuỗi phật châu, nha hoàn áo xanh cúi đầu nín thở, động tác mềm nhẹ dùng tiểu chùy nhẹ nhàng gõ đầu gối cho lão vương phi. Còn một nha hoàn cẩn trọng cầm khay, trong đĩa đặt mười trái cam, mùi cam tỏa nồng nặc, khiến cho căn phòng mang phong cách cổ xưa thêm ba phần thơm ngát.

Lão vương phi ngay cả mí mắt cũng chưa nâng, thanh âm lãnh đạm nói: “Đây là muốn đi hoàng cung?”

Khánh vương phi cúi đầu xuống, thấp giọng nói: “Dạ phải, mẫu thân.”

Lão vương phi không âm không dương hừ lạnh một tiếng, nâng mí mắt nhìn Giang Tiểu Lâu nói: “Không có trải qua ma ma dạy dỗ, lại dám mang đi gặp hoàng hậu nương nương, thật sự là to gan lớn mật.”

Khánh vương phi mỉm cười: “Ngài có điều không biết, dáng vẻ Tiểu Lâu không thể bắt bẻ, không hề thua kém thiên kim danh môn chút nào. Mẫu thân không cần lo lắng, nàng sẽ không làm mất mặt Khánh vương phủ.”

Phật châu trong tay lão vương phi ngừng xoay, lãnh đạm cười rộ lên: “Hả, ngươi chắn chắn?”

Khánh vương phi không chút do dự gật đầu, thanh âm trảm đinh tiệt thiết: “Ta xác định.”

Lão vương phi thế này mới đem ánh mắt hoàn toàn hướng về phía Giang Tiểu Lâu, tỉ mỉ đánh giá nàng. Một thân váy lụa màu đỏ rực rỡ càng tôn lên khí chất thanh lệ thoát tục của nàng, hơn nữa cặp mắt trong suốt mang theo vẻ quyến rũ, bất giác làm rung động lòng người. Đáy lòng lão vương phi thở dài, rũ mắt xuống nói: “Thoạt nhìn không tệ, nhưng nếu ở trước mặt hoàng hậu nương nương đánh mất cấp bậc lễ nghĩa, trở về ta sẽ không tha cho các ngươi.”

Lời này nói vô cùng nghiêm trọng, nhưng cũng có thể xem như đang nhắc nhở. Bởi vì thái độ đối phương nghiêm khắc, lại hàm chứa một tia ôn hoà quan tâm, tuy rằng không thể hiện rõ ràng, nhưng Giang Tiểu Lâu lại có thể nhận ra tốt xấu.

Giang Tiểu Lâu mỉm cười: “Vâng, ngài yên tâm.”

Từ trong phòng đi ra, Khánh vương phi mới chậm rãi thở dài nhẹ nhõm một hơi nói: “Hôm nay lão vương phi không có làm khó chúng ta, cũng thật đáng ngạc nhiên.”

Khóe môi Giang Tiểu Lâu hiện ý cười, bề ngoài thoạt nhìn lão vương phi rất nghiêm khắc, nhưng nàng đối Khánh vương phi cũng không có chán ghét sâu nặng như trong tưởng tượng. Thử nghĩ một chút, ngay cả có hoàng hậu nương nương che chở, Khánh vương phủ cuối cùng làm chủ vẫn là lão vương phi, tính tình Khánh vương phi yếu đuối, thủ đoạn quá kém, cho tới hôm nay vẫn bình an ngồi ở vị trí này, chứng minh lão vương phi cũng không phải người lạnh khốc vô tình.

Giang Tiểu Lâu quay đầu liếc mắt nhìn mành che, chớp chớp mắt: “Mẫu thân, lão vương phi chỉ là miệng cứng lòng mềm, có chút nghiêm khắc thôi.”

“Bà ấy đâu chỉ nghiêm khắc, quả thực có thể nói là khắt khe. Lúc ta vừa mới vào cửa, nàng cơ hồ mỗi ngày đều gọi ta tới trước mặt lập quy củ, thoáng một cái chính là mười năm sau. Mấy năm nay sức khỏe bà ấy không được tốt, thế này mới buông tha ta. Bất quá là vì cảm thấy ta mang điềm xấu, luôn trăm phương nghìn kế tìm chỗ sai của ta, thật sự làm người phiền chán.”

Khánh vương phi bỗng nhiên nổi tính trẻ con oán giận hoàn toàn chọc cười Giang Tiểu Lâu, thần sắc nàng ôn hòa nói: “Mẫu thân, có đôi khi nhìn người không thể nhìn mặt ngoài, người xem Thuận phi thuần khiết ôn nhu, am hiểu ý người, săn sóc hào phóng, nhưng nàng làm việc lại như thế nào? Lại nhìn lão vương phi, tuy rằng luôn trưng ra khuôn mặt lãnh đạm, nhưng trên thực tế bà ấy không có chân chính khó xử chúng ta. Suy nghĩ lại chuyện Tiểu Trúc, chỉ sợ trong lòng bà ấy đã hiểu rõ, mặt ngoài làm bộ thôi. Nếu bà ấy mạnh mẽ muốn đòi Tiểu Trúc lại, chẳng lẽ người còn có thể ngăn cản sao?”

Khánh vương phi sửng sốt: “Ngươi là nói bà ấy ——không thể nào, nếu bà ấy muốn tốt cho ta, sớm nên đem mọi chuyện nói cho ta biết, cần gì thay những người đó che lấp.”

Giang Tiểu Lâu cười khẽ: “Lão vương phi tuổi tác đã lớn, trong lòng cũng hiểu rõ. Bá ấy đưa Tiểu Trúc đến bên cạnh mẫu thân, có thể chứng minh bà ấy đối với cái chết của Tuyết Ngưng đã mơ hồ hiểu được, lại ngại lý do nào đó không thể nhúng tay ngăn cản, cái gọi là bị đè nén, cái gọi là khó chịu, nội tâm vô cùng mâu thuẫn, lời nói trước sau thoạt nhìn rất là cổ quái.” Trên đời này không phải mỗi người đều không có chỗ cố kỵ, hơn nữa lão vương phi tuổi càng lớn, càng để ý thanh danh gia tộc, nếu muốn bà áy chủ động nhắc nhở, sợ là không thể.

Khánh vương phi tinh tế suy nghĩ, Giang Tiểu Lâu nói không phải không có đạo lý. Ngẫm lại, tuy rằng mấy năm nay lão vương phi luôn kỳ quái, nhưng cũng vì nàng còn trẻ thủ tiết, chính là nguyên nhân bà ấy có tính tình cổ quái. Lão vương phi tuy rằng đối với Thuận phi ra vẻ thông minh rất được lòng bà, đối với hai thứ xuất cũng rất yêu thương, nhưng chưa bao giờ chân chính đứng về phía Thuận phi. Dù lão vương phi không thích thế tử nhu nhược, mà khi vương gia hai lần nhắc tới chuyện muốn phế thế tử, lão vương phi lại nói hiện tại không thích hợp, không thể làm trái quy củ, cứng rắn bác bỏ lời vương gia. Nếu lão vương phi quả thực đứng về phía Thuận phi, ai có thể chân chính ngăn cản bà ấy?

Giang Tiểu Lâu cười cầm tay Khánh vương phi, ôn nhu nói: “Mẫu thân, mọi việc phải thay đổi một góc độ suy nghĩ, lão vương phi đối với ta nghiêm khắc không hẳn không tốt. Nếu ta phạm sai, ngài sẽ trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích, cho nên bà ấykhông phải hại người, mà là quan tâm người.”

Khánh vương phi nghe đến đó, vẻ mặt thông suốt, không tự giác quay đầu nhìn gian phòng yên tĩnh, cuối cùng thở dài nói: “Những năm gần đây, kỳ thật ta cũng không có cố gắng tẫn hiếu, luôn thầm oán vương gia đối với ta không tốt, bà bà đối với ta không tốt. Giờ nghĩ lại, có đôi khi là chính ta quá mức cực đoan, không chịu thân cận bà ấy. Lão vương phi làm người cổ quái, luôn một mình lẻ bóng, khó được Thuận phi chịu đi nịnh hót, thường xuyên qua lại tự nhiên so với ta gần gũi hơn nhiều. Ta cùng với lão vương phi quan hệ càng không hòa hợp, trong lòng Thuận phi càng thêm cao hứng. Từ ngày mai ta sẽ bồi bên lão vương phi nhiều hơn, mặc kệ bà ấy nói thế nào, ta coi như không nghe thấy là được.”

Giang Tiểu Lâu thấy đối phương nghĩ thông suốt, liền gật đầu mỉm cười.

Xe ngựa một đường cách xa Khánh vương phủ, xuyên qua dòng người đến người đi, dọc theo sông đào bảo vệ thành một đường hướng về phía bắc, người qua lại càng ngày càng ít, thủ vệ càng ngày càng sâm nghiêm. Giang Tiểu Lâu xốc màn xe lên, xa xa thấy bức tường cao màu đỏ quanh co uốn khúc, ngoằn ngoèo uốn lượn, giống như một con rồng màu đỏ canh giữ, cung tường đỉnh chóp bao trùm ngói lưu ly màu xanh và màu vàng giao hòa nhau, dưới ánh mặt trời lóe ra tia sáng rực rỡ. Khí thế to lớn cửa cung cách bên ngoài khoảng năm trăm mét là nơi quân doanh tọa lạc, cũng là nơi thủ vệ hoàng cung đóng quân. Bọn họ yết kiến hoàng hậu là từ cửa đông, cửa chính chỉ có lúc hoàng đế ra vào mới có thể mở ra, tình huống bình thường đều là theo cửa nhỏ hai bên trái phải tiến vào.

Xe ngựa Khánh vương phủ dừng lại trước cửa nhỏ bên trái, cửa vừa được mở ra, lập tức có hai thái giám chào đón, bọn họ mặc áo vải đay, trên dây đai màu đen thắt bạch ngọc, vẻ mặt tất cung tất kính. Một đường băng qua hành lang đi vào trong, dưới lòng bàn chân là từng khối đá xanh, cung điện màu đỏ cao ngất, mang đến cho người ta cảm giác áp bách nặng nề. Giờ phút này ánh tịch dương đã lên cao, đem cung điện chiếu sáng lạn, nơi nơi chói mắt cực kỳ.

Trên đường, cung nữ đều mặc cung trang thuần một màu hồng nhạt, nhìn thấy Khánh vương phi đều dừng lại hành lễ, Khánh vương phi thủy chung nhìn không chớp mắt, mặt không chút thay đổi. Hai thái giám dẫn các nàng đi qua cung điện, cuối cùng tiến vào một cửa lớn màu đỏ thắm, trong cánh cửa có một dãy phòng chờ, bề ngoài nhìn giống nhau như đúc, tiểu thái giám mi thanh mục tú đẩy cửa phòng cho các nàng đi vào, nói: “Mời nhị vị chờ trong này.”

Khánh vương phi thấy Giang Tiểu Lâu kinh ngạc, liền mỉm cười nói: “Nơi này là hậu các (**), muốn gặp nương nương phải thông báo trước, trước khi được triệu kiến đều chờ ở đây.”

(**) phòng cho các phụ nhân, nữ tử ngồi chờ

Giang Tiểu Lâu gật đầu: “Mẫu thân không cần lo lắng, ta hiểu được.”

Tiến vào phòng chờ, Giang Tiểu Lâu đưa mắt nhìn chung quanh, bên trong bày biện hoa lệ, gia cụ gỗ lim thuần một màu, đồ cổ, đồ bằng ngọc rực rỡ muôn màu. Trên tường treo đầy tranh, phần lớn là người thời nay mô phỏng lại, nhưng cũng có một hai bức tranh là bút tích thực của họa sĩ tiền triều. Giang Tiểu Lâu nhất nhất nhìn một lượt, bất giác trên mặt mỉm cười. Bọn thái giám thỉnh thoảng đưa tới đủ loại các món điểm tâm, không biết là quy tắc trong cung hay vì thân phận đặc biệt của Khánh vương phi.

Qua một khắc thời gian, một cung nữ dáng người yểu điệu đi vào, nàng có khuôn mặt trái xoan, hai bên tóc mai cài châu hoa màu nhạt, đôi mi thanh tú cong cong, đôi mắt hạnh nhân, hòa ái dễ gần: “Theo ý chỉ của nương nương, mời Khánh vương phi yết kiến.”

Khánh vương phi cười rộ lên, quay sang nhìn Giang Tiểu Lâu nói: “Đi thôi.”

Cung nữ tươi cười đầy mặt đi tới, nói: “Đã để vương phi nương nương đợi lâu.” Nói xong câu này, nàng phất tay cho mọi người lui ra ngoài, mới nhỏ giọng hướng Khánh vương phi nói: “Kỳ thật, hoàng hậu nương nương đã sớm phân phó, nếu là vương phi đến trực tiếp mời vào. Nào ngờ hôm nay vừa khéo thái tử phi đến, nên mới thay đổi, quy củ nhất định phải giữ, thỉnh vương phi đừng trách.”

Trên mặt Khánh vương phi hiện vẻ kinh ngạc: “Thái tử phi ở trong điện?”

Cung nữ lập tức lên tiếng nói: “Dạ, thái tử phi đang tấn kiến.”

Khánh vương phi nhìn Giang Tiểu Lâu, trên mặt lộ ra hoài nghi.

Hai người bọn họ một đường vào đại điện, trước mắt đều là chao đèn sặc sỡ, ánh sáng chói mắt, ngay cả dưới lòng bàn chân giẫm lên gạch trắng đều có khắc hoa sen tinh xảo, đi đến đâu cũng giống như từng bước sinh liên (sen nở).

Ngồi ghế chủ vị là một phụ nhân trung niên, trên người mặc phượng bào, trước ngực thêu hoa mẫu đơn tinh xảo rườm rà, trên mái tóc đen cài trâm phượng hoàng, cổ tay hạ xuống lộ ra làn dan trắng nõn, bên tay trái mang hai vòng tay, một vòng ngọc trân châu, một vòng ngọc xanh biếc, trên tay phải đeo nhẫn hồng ngọc, ngón giữa cùng ngón út xỏ bộ móng tay vừa dài vừa nhọn. Từ trên xuống dưới phục trang rực rỡ, ngay cả trên giầy thêu cũng xâu đầy hạt ngọc trai, đủ mọi bảo thạch đầy màu sắc. Sau lưng đặt một tấm bình phong lớn bằng gỗ chạm trổ tinh xảo, mặt trên điêu khắc phượng hoàng cùng mẫu đơn tinh mỹ, ghế ngồi hai bên có dựng phiến quạt (**), đỉnh quạt dùng lông khổng tước chế thành, phía dưới đặt chiếc huyền cầm, thập phần hoa lệ xa xỉ.

(**) hình cây quạt thời xưa

Khánh vương phi mang theo Giang Tiểu Lâu hành lễ với hoàng hậu.

Hoàng hậu mỉm cười, chỉ vào nữ tử ngồi bên trái nói: “Nhìn xem, hôm nay thật là trùng hợp.”

Khánh vương phi mỉm cười cùng thái tử phi chào hỏi, trên mặt thái tử phi đánh một lớp son phấn nhàn nhạt, khí thế cao quý đoan trang. Cùng với tán thưởng nàng một tiếng xinh đẹp, không bằng nói nàng làm cho người ta ấn tượng đầu tiên là khí chất cao quý cùng tao nhã xâm nhập vào cốt tủy. Giờ phút này, trên mặt của nàng hiện ý cười động lòng người, trong miệng không khỏi tán thưởng: “Vương phi, ngài từ đâu tìm được một cô nương yêu kiều thế này?”

Khánh vương phi cười nói: “Đây là nghĩa nữ của ta, tên là Giang Tiểu Lâu.”

Nghe được ba chữ Giang Tiểu Lâu, thần sắc thái tử phi trong nháy mắt phát sinh biến hóa, nhưng mà biến hóa cực nhanh, cơ hồ không ai nhận ra, trên mặt nàng lại hiện lên vẻ sáng lạn mà lại ôn nhu mỉm cười: “Thì ra là thế, còn chưa chúc mừng vương phi thu được minh châu.”

Vẻ mặt Khánh vương phi mỉm cười, rụt rè mà khéo léo nói: “Đa tạ thái tử phi.”

Bên này đang nói chuyện, hoàng hậu lại nói: “Người tới, ban thưởng ghế ngồi.”

Bình tĩnh mà xem xét, dung mạo hoàng hậu thập phần văn nhã, ngũ quan mặc dù không phải xinh đẹp nhưng cũng mang hương vị khác, nhưng mà cả người nàng đều bị gấm vóc châu báu bao phủ, cho nên làm cho người ta hoàn toàn xem nhẹ phong vận độc đáo của nàng, trở nên bình thường hẳn. Nàng đánh giá Giang Tiểu Lâu trong chốc lát, mới nhìn Khánh vương phi nói: ” Tiểu cô nương lớn lên xinh đẹp, ánh mắt hiền hòa, dáng dấp càng không có gì để soi mói. Không tệ, ánh mắt của ngươi rất tốt.”

Khánh vương phi nói: “Đa tạ nương nương khen ngợi.”

Hoàng hậu tựa hồ đối với Giang Tiểu Lâu rất có hứng thú, hòa ái hỏi: “Trước kia ngươi sống ở kinh thành sao?”

Giang Tiểu Lâu cúi mắt, nghiêm túc trả lời: “Hồi bẩm nương nương, ta đến từ Liêu Châu, bởi vì phụ mẫu đã qua đời, cố ý đến tìm bá phụ nương tựa, sau ngẫu nhiên cùng Dao Tuyết quận chúa quen biết, bởi vì hợp ý kết làm khác họ tỷ muội. Sau khi quận chúa qua đời, liền nhập phủ làm bạn với vương phi.”

Hoàng hậu nhẹ nhàng nhướng mày nói: “Đứa nhỏ này còn chưa có phong hào?”

Khánh vương phi mỉm cười nói: “Phải, vẫn chưa có.”

Hoàng hậu gật gật đầu, lộ ra vẻ mặt như có điều suy nghĩ.

Từ đầu tới cuối, thái tử phi chỉ ngồi ở một bên im lặng không nói. Thấy một màn này, trong lòng nàng xẹt qua ý cười lạnh, bất giác khẽ cười nói: “Mẫu hậu, hôm nay con tiến cung là xin ban thưởng.”

Hoàng hậu nhẹ nhàng a một tiếng: “Ngươi vì ai xin thưởng?”

Thái tử phi nhẹ nhàng nhếch khóe miệng, làm như vô cùng vui mừng: “Tất nhiên là vì Tạ lương đệ trong phủ thái tử.”

Nhắc tới Tạ Du, ánh mắt thái tử phi như lơ đãng xẹt qua trên mặt Giang Tiểu Lâu, ánh mắt đối phương nhẹ nhàng chớp chớp, đôi mắt tinh thuần không chứa một tia cảm xúc. Trong lòng thái tử phi không khỏi dâng lên một tia châm biếm: quả nhiên không tầm thường.

“Tạ lương đệ? Không phải vài ngày trước vừa mới sắc phong sao, có vấn đề gì sao?”

Thái tử phi rũ mắt xuống, mỉm cười nói: “Tạ lương đệ nay đã hoài thai, thái tử vô cùng cao hứng, lệnh con tiến cung hướng người tấn phong cho nàng ta.”

“Đứa nhỏ này càng lớn càng không quy củ, hắn lại muốn …” Hoàng hậu nói tới đây, mày gắt gao nhíu lại.

Trong miệng Thái tử phi nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Lúc này, thái tử muốn xin người tấn thăng lên sườn phi.”

Sau khi, Tạ Du vào phủ thái tử phủ rất được sủng ái, đầu tiên là làm thị thiếp, tiếp theo thăng lên lương đệ, nay mang thai lại muốn thăng thành sườn phi, thật có thể nói là một bước bay lên cao. Giang Tiểu Lâu không khỏi cười khẽ, thái tử phi tự mình đến xin ban thưởng, thật lớn độ lượng.

Sắc mặt hoàng hậu khó coi, trước mặt Khánh vương phi lại không tiện phát tác: “Thái tử phi, ngươi cũng quá tốt rồi.”

Thái tử phi thể hiện dáng vẻ dịu dàng hiền lương, ôn nhu khuyên giải: “Mẫu hậu, thái tử ngày thường chính vụ bận rộn, lo lắng hao tổn tinh thần, bên người nhiều một hai tri kỷ hầu hạ con cũng rất yên tâm. Con thân là nữ tử, không thể vì phu quân phân ưu, chỉ có thể tận lực làm cho hắn thoải mái, Tạ lương đệ ôn nhu săn sóc, hào phóng hiền lương, thỉnh mẫu hậu suy xét lại.”

Hoàng hậu thở dài một tiếng: “Không phải ta không thông cảm, phi tần trong cung tấn chức đều phải dựa theo tư lịch cùng công lao, Tạ thị mới vào phủ một tháng, cũng không thật sao sinh hạ nhất nam bán nữ, vội vàng tấn chức, làm người khác chế giễu, nói phủ thái tử rối loạn quy củ.”

Trên mặt thái tử phi xẹt qua một tia ý cười lành lạnh: “Sinh hạ nhất nam bán nữ cũng là chuyện sớm hay muộn, mẫu hậu, coi như cho con dâu chút mặt mũi, cầu ngài ân chuẩn, nếu không con hồi phủ còn không biết phải giải thích thế nào với thái tử điện hạ.”

Trưng ra dáng vẻ tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục rồi lại muốn lấy đại cục làm trọng, hai người thái tử phi cùng Thuận phi… Chẳng lẽ là cùng xuất thân từ một gia tộc? trong lòng Giang Tiểu Lâu không tự chủ được nghĩ thầm.

Hoàng hậu thấy thái tử phi luôn mãi khẩn thiết thỉnh cầu, cuối cùng gật đầu, “Quên đi, việc này tùy ý các ngươi nhìn mà làm đi. Ta mặc kệ.”

Thái tử phi lập tức lộ ra dáng vẻ vui mừng, đứng dậy hành lễ: “Con thay thái tử cùng Tạ sườn phi, cảm tạ mẫu hậu quan tâm.”

Thái tử phi bộ dáng mười phần khoan dung cùng rộng lượng, nhưng ngôn hành của nàng lại bất tri bất giác ở trước mặt hoàng hậu bôi đen Tạ Du. Trong lòng hoàng hậu không thoải mái, vẫy vẫy tay nói: “Nên nói đều nói xong rồi, thái tử phi lui xuống trước đi.”

Thái tử phi hàm chứa tươi cười kính cẩn: “Dạ.”

Thẳng đến khi thân ảnh thái tử phi biến mất trước cửa cung, hoàng hậu mới thản nhiên nở nụ cười: “Tâm tư nhiều, cũng không sợ tóc bạc sớm.”

Giang Tiểu Lâu nao nao, đúng vậy, ngay cả nàng cùng Khánh vương phi đều nhìn ra nàng ta đang diễn trò, hoàng hậu sao lại nhìn không ra.

Khánh vương phi thở dài: “Hoàng hậu nương nương —— “

Hoàng hậu nhìn các nàng, trên mặt ý cười sâu hơn: “Không cần câu nệ, trong cung này ta đã nhìn quen sắc mặt những người đó, không có gì kỳ lạ, gọi các ngươi đến chính là theo giúp ta trò chuyện, nếu ngay cả các ngươi cũng không nói lời thật, ta còn có thể tán gẫu cùng ai?”

Hoàng hậu xuất thân danh môn An thị đứng đầu Đại Chu, chân chính là hào môn quý tộc, khai quốc công thần. Tổ tiên An thị An Hoài Viễn chinh chiến cả đời, liên tiếp lậo công lao, khai quốc hoàng đế Đại Chu có hắn là phụ tá đắc lực giúp đỡ lên ngôi. An Hoài Viễn cả đời cương nghị dũng mãnh, thận trọng cơ trí, kỷ luật nghiêm minh, thống lĩnh đại quân, chinh chiến nam bắc, trị quân nghiêm chỉnh, công cao mà không kiêu ngạo. Cho dù khổ cực góp sức, nhưng hắn vẫn như cũ hết sức khiêm tốn, cũng không kể công kiêu ngạo, cả nước trên dưới, chiếm được sự kính trọng và địa vị cao quý. An Hoài Viễn năm nay tám mươi lăm, ban thưởng thụy trung võ, trong lịch sử viết về hắn là ” Quyền khuynh thiên hạ nhi triêu bất kỵ, công cái nhất đại nhi chủ bất nghi ” [ 1 ]. Lịch đại gia chủ (qua nhiều thế hệ) An gia đều nghe theo gia huấn, trong chính trị luôn trung thành và tận tâm, trong kinh tế không nhúng tay, bởi vậy nhiều năm không suy, trở thành danh môn đứng đầu Đại Chu.

[ 1 ] Quyền lực ngả nghiêng thiên hạ không ghen ghét, công cao một đời chủ không nghi ngờ

Với bối cảnh hùng hậu, An thị gả vào hoàng gia là lẽ đương nhiên. Đáng tiếc con nối dòng của nàng không thịnh, từ lúc đương kim bệ hạ vẫn là Cao Dương Vương, nàng từng sinh được một nhi tử, nhưng lại bị chết non ở tháng thứ bảy, sau đó thân thể bị tổn thương không thể sinh nở. Sau khi bệ hạ đăng cơ, nàng liền đem nhị hoàng tử thứ xuất ôm dưới gối nuôi nấng. Có hoàng hậu làm chỗ dựa, nhị hoàng tử rất nhanh trở thành thái tử. Nhưng hiện tại xem ra, hoàng hậu tựa hồ đối với vị thái tử này … Cũng không phải thập phần vừa lòng.

Hoàng hậu hướng Giang Tiểu Lâu vẫy vẫy tay nói: “Lại đây, cho ta nhìn kỹ nào.”

Khánh vương phi mỉm cười hướng Giang Tiểu Lâu gật đầu: “Tiểu Lâu, mau đi đi.”

Giang Tiểu Lâu đi tới trước mặt hoàng hậu, tự nhiên thi lễ. Hoàng hậu tự mình nâng nàng dậy, ôn nhu nói: “Không cần để ý tới đám lễ nghi phiền phức này, mẫu thân ngươi giống như muội muội của ta, nói thẳng ra không có người có thể gọi ta bằng một tiếng dì cũng không sao.”

Nhận hoàng hậu làm dì, Giang Tiểu Lâu cũng không dám làm càn. Cho nên nàng rũ mắt xuống, khuôn mặt hiện vẻ ngượng ngùng.

Hoàng hậu vỗ vỗ tay nàng, tươi cười lộ ra một tia tịch mịch: “Bên cạnh ta không có đứa nhỏ, cho nên luôn gọi mẫu thân ngươi vào cung bồi ta nói chuyện. Nhiều năm qua, bên người ta cũng chỉ có tỷ muội tốt là nàng, cho nên nhìn thấy ta ngươi không cần câu nệ. Đáng tiếc Tuyết nhi không có phúc khí, bằng không hai nữ nhi, một đôi hoa xinh đẹp, còn không làm nàng vui vẻ đến chết.”

Nghe nàng nhắc đến Dao Tuyết quận chúa, đôi mắt Khánh vương phi lại đỏ, lại sợ làm hoàng hậu không vui, vội vàng nói: “Nương nương không cần lo lắng cho ta, tâm trạng ta đã khá hơn rồi.”

Hoàng hậu chăm chú nhìn nàng thật lâu, thở dài: “Trên đời này chỉ sợ không ai so với ta càng hiểu rõ tâm tình của ngươi, đại hoàng tử không còn, ta khóc ba ngày ba đêm, ngay cả đôi mắt cũng muốn khóc mù. Nhiều năm qua đi, mỗi buổi tối trong giấc mộng ta đều mơ thấy khuôn mặt non mềm của hắn, bàn tay nho nhỏ như ngó sen, thật sự là đáng yêu vô cùng. Nếu hắn còn sống, nay cũng không tới phiên…”

Trước mặt Khánh vương phi, hoàng hậu cũng không e dè, ẩn ý hết sức rõ ràng. Nếu con trai trưởng của hoàng hậu còn sống, nay thái tử điện hạ nhất định sẽ không đến phiên Độc Cô Duẫn. Trong điện ba người đều hiểu rõ, nhưng không ai vạch trần.

Hoàng hậu hồi lâu mới phục hồi tinh thần, Giang Tiểu Lâu chờ phân phó cùng vẻ mặt hoang mang của Khánh vương phi, nàng không khỏi cười nói: “Tiểu Lâu, biết đánh cờ không?”

Khánh vương phi nghe vậy, trên mặt vui mừng lập tức trở nên bất an, thừa dịp hoàng hậu không chú ý, liều mạng nháy mắt với Giang Tiểu Lâu.

“Hồi bẩm nương nương, biết một chút.” Giang Tiểu Lâu cũng không thể trước mặt hoàng hậu nói dối cho qua, đành phải thành thực trả lời.

“Thật tốt quá! Ta đã lâu không đánh cờ, người tới, bày cờ ra.”

Trong lòng Khánh vương phi thầm kêu không tốt —— hoàng hậu có điểm kỳ lạ, nàng tin tưởng chơi cờ như làm người. Ngươi nếu cố ý nhường nàng, nàng sẽ mất hứng; còn ngươi thắng nàng, nàng cũng không vui. Nhưng nếu thật sự thua, nàng sẽ cảm thấy ngươi tài nghệ không tốt, thậm chí thất vọng. Giang Tiểu Lâu lần đầu tiến cung, Khánh vương phi lại quên nhắc nhở nàng không nên nhận lời hoàng hậu đánh cờ, giờ phút này tâm lập tức treo cao.

Vốn mọi thứ đều thuận thuận lợi lợi, lỡ như bởi vì chơi cờ biến thành không thoải mái, sẽ mất nhiều hơn được, nhưng hiện tại ra mặt ngăn cản, hiển nhiên đã quá muộn.

Hoàng hậu bày ra ván cờ tổng cộng có ba trăm sáu mươi mốt quân, trong đó quân đen gồm một trăm tám mươi mốt quân, quân trắng một trăm tám mươi quân, quân đen được chế tác từ mặc ngọc, tối đen như mực, tinh tế thanh tao; quân trắng được làm từ dương chi bạch ngọc [ 2 ], mềm mịn như bột, trong suốt mượt mà. Đặt quân cờ lên mặt bàn cờ, càng nổi bật chất liệu tinh xảo, ôn nhuận sáng bóng. Bàn cờ được làm từ chất liệu gỗ cây hạt dẻ, lúc đặt cờ lên, bàn cờ sẽ lõm xuống, quân cờ không di động chút nào.

[ 2 ] Dương Chi bạch ngọc (羊脂白玉): hay còn gọi là “Bạch ngọc”, “Dương Chi ngọc”, là thượng phẩm trong các loại nhuyễn ngọc, cực kỳ trân quý. Dương Chi bạch ngọc đúng như cái tên, nổi tiếng với màu trắng, cùng sự tinh khiết, nếu có lẫn màu khác sẽ không được coi là Dương Chi bạch ngọc nữa.

Hoàng hậu đối với kỳ nghệ của mình rất tự tin, lúc nàng phát hiện ý đồ của Giang Tiểu Lâu, ngược lại trách cứ nàng: “Nếu ngay cả ngươi ở trước mặt ta cũng che dấu, chơi cờ nào còn lạc thú nữa?”

Giang Tiểu Lâu mỉm cười lên tiếng, xuất ra bản lĩnh đánh cờ. Ván cờ trải qua một canh giờ cũng chưa phân thắng bại, dẫn đến các cung nữ tiến vào liên tiếp nhìn xung quanh, có chút sốt ruột, sợ chậm trễ canh giờ hoàng hậu uống thuốc. Giang Tiểu Lâu sâu sắc chú ý tới, vẫn bất động thanh sắc.

Đang lúc hoàng hậu ăn hai quân của Giang Tiểu Lâu, dương dương tự đắc, Giang Tiểu Lâu vẫn không thả cờ xuống.

Hoàng hậu mỉm cười hỏi: “Vì sao không đi tiếp?”

Giang Tiểu Lâu đứng dậy, quỳ rạp xuống đất, đáp: “Nương nương, ngài đã thắng, Tiểu Lâu cam bái hạ phong.”

Hoàng hậu đắc ý vô cùng, đối với Giang Tiểu Lâu không khỏi có chút thất vọng, thầm nghĩ chính mình rốt cuộc vẫn là xem trọng nha đầu kia, chỉ là nữ hài tử bình thường. Ai ngờ lúc cung nữ cầm chén thuốc đi lên hầu hạ nàng uống thuốc, lơ đãng nhìn thoáng qua bàn cờ, không khỏi kinh hô: “Nương nương, ngài xem!”

Hoàng hậu nhìn kỹ, mới phát hiện quân cờ sắp xếp thành chữ “Thiên thu” (**). Nàng theo bản năng liếc nhìn Giang Tiểu Lâu, không khỏi âm thầm kinh ngạc, vừa chơi cờ vừa tính toán đường đi nước bước, khéo léo dẫn dắt mình thuận theo an bài của nàng, lại không lộ nửa điểm dấu vết. Nếu không phải kỳ nghệ quá tốt, thì chính là tâm tư khéo léo.

(**) Thiên thu ý chỉ lâu dài, trường cửu, nghìn thu, nghìn năm.

Nàng ngạc nhiên nửa ngày, đột nhiên nở nụ cười: “Rõ ràng là chơi cờ, nhưng lại biến hóa độc đáo vô cùng, tốt, giỏi lắm! Hôm nay ở lại cùng ta dùng bữa.”

Thời gian gần giữa trưa, sau khi nghe hoàng hậu phân phó, bọn thái giám nối đuôi nhau mà vào, ở bên ngoài đại sảnh bày ba bàn lớn, hơn mười cung nữ cầm hộp thức ăn đứng trong đình viện, một người tiếp một người đem khay từ bên ngoài truyền qua, cuối cùng từ bốn cung nữ dung mạo xinh đẹp bên cạnh hoàng hậu tiếp nhận đặt xuống bàn. Bữa cơm chỉ có ba người ăn, bữa ăn chính đã có hơn một trăm món ăn khác nhau, sau khi bày món ăn chính, cung nữ lại cố ý chuẩn bị hai bàn nhỏ, đặt các món điểm tâm ngọt cùng với hoa quả đủ màu sắc.

Thời điểm dùng bữa, hoàng hậu luôn lặng lẽ quan sát nhất cử nhất động của Giang Tiểu Lâu, thấy nàng dáng vẻ đoan trang, cử chỉ tao nhã, không khỏi âm thầm gật đầu. Khánh vương phi nói không sai, đây là một cô nương khéo léo, cũng không bởi vì chính mình cất nhắc vài câu liền tỏ vẻ đắc ý vênh váo. Những năm gần đây hoàng hậu gặp đủ loại người, vừa rồi nàng nhắc đến vị trí thái tử tất nhiên không phải thật sự dò xét Giang Tiểu Lâu, nhưng nếu nàng dám dễ dàng tiếp lời, cô nương đó chỉ sợ có vấn đề lớn.

Dùng thiện xong, các cung nữ tới thu thập bàn ăn, ngay sau đó cung nữ dọn trà lên. Trà trong cung hoàng hậu nương nương không có gì đặc biệt, chẳng qua có một mùi thơm ngát nhàn nhạt. Hương thơm cũng không phải đến từ chính lá trà, mà là các loại hoa quả dưới mái hiên đình viện. Trong điện hoàng hậu không dùng hương huân, hơn phân nửa từ cây phật thủ, thanh yên [ 3 ], cây đu đủ, các loại hoa quả khác cho đến gia vị, cho nên toàn bộ đại điện tràn ngập mùi hương, hít thật sâu một hơi, cả người cảm thấy mùi thơm ngát quanh quẩn ngay mũi, đặc biệt thoải mái.

[ 3 ] “2.Citrus medica Citron 香櫞(hương duyên), 枸櫞(cẩu duyên) RUTACEAE”

tiếng Việt gọi là Thanh yên (Citrus medica L.), trong giống này có cây Phật thủ (Citrus medica L. var. sarcodactylis (Noot.) Swingle) cả hai đều thuộc họ Rutaceae(Cam)

Bởi vậy có thể thấy được, hoàng hậu bề ngoài thập phần xa xỉ, kỳ thật đều không phải tục tằng không chịu nổi, trái lại, ngôn hành, cử chỉ của nàng, mọi mặt đều cực kỳ xuất chúng. Có lẽ, phục trang của nàng đẹp đẽ, thái độ bình thường, hoàn toàn chính là một loại che dấu xảo diệu. Giang Tiểu Lâu quan sát nhất cử nhất động của hoàng hậu, âm thầm đem sở thích của nàng ghi tạc trong lòng.

Lại cùng hoàng hậu trò chuyện trong chốc lát, mới nghe thấy nàng nhẹ nhàng đánh ngáp một cái, mỉm cười nói: “Hôm nay sớm trở về đi, ngày khác lại đến nói chuyện cùng ta.”

Khánh vương phi lập tức nói: “Được rồi, chỉ là… Ta còn muốn cầu nương nương một chuyện.”

“Nói đi.”

“Nghe nói trong cung nương nương có trân phẩm rượu hổ cốt, đối với bệnh phong thấp cực kỳ có lợi, ta cả gan cầu một lọ đưa cho lão vương phi —— “

Hoàng hậu nhất thời ngạc nhiên, nhìn chằm chằm Khánh vương phi nửa ngày nói không ra lời: “Ngươi làm sao, ngày thường mặc kệ ta khuyên thế nào, ngươi đều kiên trì không chịu cùng bà ấy thân cận, hôm nay mặt trời mọc ở phía tây sao?”

Khánh vương phi chỉ nhìn Giang Tiểu Lâu cười cười, hoàng hậu hiểu được, khen ngợi gật đầu nói: “Tốt, khó được ngươi thông suốt.”

Từ trong cung đi ra, Khánh vương phi bất giác mỉm cười nói: “Tiểu Lâu, ta nhìn ra được, nương nương rất thích ngươi.”

Giang Tiểu Lâu chớp chớp mắt, ý cười đầy mặt: “Hoàng hậu nương nương là nể mặt mẫu thân, mới có thể đối đãi khác biệt với ta.”

Khánh vương phi biết Giang Tiểu Lâu lúc còn nhỏ, lại không nghĩ rằng nàng khiêm tốn như thế, bất giác mỉm cười: “Nàng kỳ thật là người thẳng tính, thích chính là thích, không thích chính là không thích, hơn nữa ở trước mặt ta sẽ không giả bộ. Tiểu Lâu, không có nhi tử nương tựa, cho dù có An thị hùng mạnh duy trì, chung quanh nàng đều là tràn ngập nguy cơ, nhưng nàng vẫn có thể ngồi vững chắc… Ngươi hiểu được ý mẫu thân chứ?”

Giang Tiểu Lâu đương nhiên biết, hoàng hậu nếu là nhân vật tầm thường, sớm thay thành người khác. Nguyên nhân vì nàng cùng Khánh vương phi có cùng cảnh ngộ, đồng dạng mất hài tử của mình, cho nên mới đối với bọn họ hậu đãi như thế, thậm chí xem như người một nhà. Nhưng nếu chính mình ngôn hành cử chỉ hơi vô ý, chỉ sợ sẽ hoàn toàn ngược lại.

Giang Tiểu Lâu ôn nhu nói: “Cảm ơn mẫu thân chỉ điểm, Tiểu Lâu nhất định nhớ kỹ trong lòng.”

Khánh vương phi đột nhiên nhớ tới lời thái tử phi, không khỏi nhíu mi: “Ngươi quen biết Tạ thị.”

Giang Tiểu Lâu nở nụ cười: “Người vừa mới được sắc phong thành Tạ sườn phi chính là dưỡng nữ của Tạ bá phụ.”

Khánh vương phi sâu kín thở dài một hơi: “Ta nghe nói nàng chẳng những xinh đẹp, lại giỏi ca múa. Người bên ngoài đều nói nàng có tư thái yểu điệu, như liễu yếu đón gió, lại giống như chim yến chân đi xiêu vẹo, dịu dàng thướt tha, phong tình vạn chủng, khó trách thái tử đối với nàng phá lệ ưu ái.”

Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng cong khóe miệng, thái tử phi cùng Tạ Du đấu pháp, rốt cuộc ai sẽ thành công…

Xe ngựa đến Vương phủ, Giang Tiểu Lâu lại nói: “Mẫu thân cứ trở về trước, ta còn có chuyện quan trọng phải xử lý.”

Khánh vương phi thập phần tín nhiệm Giang Tiểu Lâu, nghe vậy cũng không hỏi, chỉ gật đầu nói: “Bên cạnh ngươi nhất định phải mang theo nhiều hộ vệ, không thể một mình xuất hành.”

Giang Tiểu Lâu lập tức đáp lời: “Vâng.”

Hộ vệ vương phủ Giang Tiểu Lâu chưa bao giờ mang theo, nàng tín nhiệm nhất chỉ có Sở Hán. Tuy rằng biết rõ Sở Hán là Tạ Liên Thành phái tới, nhưng người này cùng bất kỳ bên nào đều không có ích lợi quan hệ, đối với nàng mới là an toàn nhất.

Xe ngựa xa xa biến mất ở góc đường, Khánh vương phi đứng trên bậc thang, vẫn nhìn theo xe ngựa rời đi.

Kim Ngọc Mãn Đường

Tạ Liên Thành quả thực ở bên trong nhã gian chờ nàng, thấy nàng đến, đôi mắt đối phương như hồ sâu dường như đang lẳng lặng nổi sóng: “Ta đã tra được danh tính người này.”

Thần sắc Giang Tiểu Lâu khó nén kích động: “Thật sao?”

Tạ Liên Thành chậm rãi gật đầu: “Người này thân phận không phải tầm thường, nàng xác định muốn biết?”

Trong lòng Giang Tiểu Lâu hơi động, không chút do dự nói: “Ta nhất định phải biết chân tướng.”

Tạ Liên Thành nhìn nàng, nhẹ nhàng thở dài, lấy tay chấm nước trà, ở trên bàn nhẹ nhàng viết ba chữ. Độc Cô Duẫn.

Độc Cô Duẫn, trong đầu Giang Tiểu Lâu linh quang chợt lóe, đột nhiên đứng lên: “Thái tử điện hạ!”

Đôi mắt Tạ Liên Thành lóe sáng, lại lập tức thâm trầm: “Nàng nói không sai, Độc Cô Duẫn đúng là tục danh của đương kim thái tử.”

Ánh mắt Giang Tiểu Lâu chớp động: “Huynh khẳng định?”

Tạ Liên Thành mỉm cười, bình tĩnh nói: “Chữ Hồ, thực chất là hai chữ Độc Cô đều lấy cùng một chữ thiên bàng [ 4 ], thái tử đúng là đứng thứ hai [ 5 ]… Trước khi gặp Ly tiểu thư, thái tử còn từng lấy danh nghĩa Hồ công tử bao dưỡng một ca kỹ, chính là không quá ba tháng đã chán ghét, biết rõ ca cơ đã có thai, còn bắt dùng dược, chuyển giao cho người khác.”

[ 4 ] thiên bàng = 偏旁, một phần của chữ Hán. Bộ phận cấu thành chữ hợp thể. Vào thời cổ đại người ta gọi phần bên trái của những chữ hợp thể có kết cấu trái phải là “thiên” còn phần bên trái gọi là “bàng”, tạo nên tên gọi của các bộ phận tạo nên chữ hợp thể ngày nay là thiên bàng (bộ).

Nguồn tiengtrunghsk /chu-han-va-nhung-dieu-can-biet-phan-6/

[ 5 ] « thái tử đứng thứ hai « tức là nhi tử của hoàng hậu là đại hoàng tử nhưng chết non, còn thái tử hiện tại là nhị hoàng tử đó.

Giang Tiểu Lâu chậm rãi ngồi xuống, sắc mặt trầm tĩnh mang theo ý cười lạnh, thì ra là hắn, ai sẽ nghĩ đến năm đó người bao dưỡng Ly Tuyết Ngưng chính là thái tử Độc Cô Duẫn. Thân phận thái tử tôn quý, lại làm ra chuyện bội bạc bực này.

Thấy sắc mặt nàng biến hóa, Tạ Liên Thành lại nhắc nhở: “Tuy rằng chúng ta biết Hồ công tử là ai, nhưng chưa chắc hắn là hung thủ sát hại Ly Tuyết Ngưng.” Chỉ có thể chứng minh hai người họ từng có đoạn nhân duyên, nhưng hung thủ giết người ——

Giang Tiểu Lâu siết chặt lòng bàn tay: “Sự thật đã không còn xa nữa.”

Giang Tiểu Lâu đương nhiên là có lý do của mình, có thể chỉ huy được Kinh Triệu Doãn, có năng lực làm cho Thuận phi cùng An Hoa quận vương thay hắn che lấp, trừ bỏ thái tử còn có thể là ai? Nghĩ đến ngày gặp thái tử trong Khánh vương phủ dường như hắn chẳng có biểu tình gì, trong lòng Giang Tiểu Lâu lửa giận như thiêu đốt, đôi mắt nàng nhanh chóng nhiễm lửa giận: “Chuyện này còn có bao nhiêu người biết?”

Tạ Liên Thành nhẹ nhàng lắc lắc đầu: “Hai người chúng ta.”

Thanh âm Giang Tiểu Lâu đột nhiên chuyển lạnh, ánh mắt lóe sáng: “Tốt lắm.”

“Tiểu Lâu, không nên xúc động.” Hắn nhẹ nhàng nhíu mày.

Giang Tiểu Lâu mỉm cười: “Nếu việc này cùng hắn không quan hệ, ta tự nhiên sẽ không khó xử hắn, nhưng nếu Tuyết Ngưng chết thực cùng hắn có liên quan, ta tuyệt sẽ không bỏ qua cho hắn.”

Tạ Liên Thành thật không ngờ đối phương chấp niệm sâu như thế, trên đời này dám cùng hoàng gia chống đối có thể có mấy người, càng miễn bàn đó là thái tử tương lai… Trong đầu hắn xuất hiện sự cảnh báo: “Tiểu Lâu, nàng có biết chính mình đang nói gì không?”

Giang Tiểu Lâu thở sâu, nhấn mạnh từng chữ: “Hoàng thất cũng tốt, thiên thần cũng thế, cũng không thể mặc bọn họ giẫm lên tánh mạng người khác.”

Tạ Liên Thành nhẹ nhàng thở dài, tính cách Giang Tiểu Lâu hắn hiểu quá rõ, ngươi có thể khuyên, nhưng nàng tuyệt đối không nghe, mặc kệ hắn nói cái gì, Giang Tiểu Lâu đều đã quyết định chủ ý.

“Một khi đã như vậy, nàng tìm được chứng cứ chính xác, đáp ứng ta, không nên gấp gáp. Bất luận thế nào, nhất định phải cùng ta thương lượng mới có thể ra quyết định.”

Giang Tiểu Lâu ngẩn ra, lập tức nhìn về phía hắn nói: “Huynh có biết, ta làm việc cũng không cần thương lượng với bất kỳ ai.”

Tạ Liên Thành lần này cũng là trảm đinh tiệt thiết, không hề lùi bước: “Không, nàng phải cùng ta thương lượng, nếu không ta còn nhiều mà biện pháp ngăn cản nàng không báo được thù, tin hay không?”

Giang Tiểu Lâu nhướng mày, nàng thật không ngờ Tạ Liên Thành ngày thường nho nhã lần đầu tiên xuất hiện thái độ cứng rắn như vậy. Nàng há miệng thở dốc, có chút kinh ngạc. Tạ Liên Thành xa lạ như vậy, làm cho nàng không biết phải đối mặt thế nào.

Thấy nàng tức giận, vẻ mặt Tạ Liên Thành cực kỳ kiên định, ánh mắt lại nhu hòa như nước: “Mặc kệ nàng muốn đối phó người nào, phải nắm được nhược điểm đối phương mới có thể xuống tay, Tử Y Hầu như thế, thái tử cũng vậy. Trước đó, nàng phải kiên nhẫn chờ đợi.”

Giang Tiểu Lâu làm sao không hiểu, nhưng mỗi lần nghĩ đến đinh sắt kia… Nàng sẽ cảm thấy máu cả người xông thẳng lên đỉnh đầu, hai tay không tự chủ được siết chặt, thanh âm nàng chậm rãi khôi phục bình tĩnh: “Ta hiểu.”

Đôi mắt Tạ Liên Thành thâm trầm vài phần: “Không có sự cho phép của ta, không được hành động thiếu suy nghĩ.”

Lần đầu tiên hắn tỏ vẻ trịnh trọng, cũng lần đầu tiên cường ngạnh, nhưng đều không phải vì chính hắn suy nghĩ, tất cả đều vì nàng lo lắng. Giang Tiểu Lâu nhìn lại hắn, nhếch môi cười: “Ta sẽ nhớ rõ lời nhắc nhở của huynh.”

Giang Tiểu Lâu vừa trở lại Khánh vương phủ, hoàng hậu ban thưởng liền đến. Nàng ban cho Giang Tiểu Lâu ba mươi lượng hoàng kim đúc thành hai pho tượng phật, hoàng kim một trăm lượng, tơ lụa đủ màu sắc hai mươi cây, da báo, da cáo đen hai mươi hòm, lẻ tẻ tổng cộng đoạn ba cái rương. Lễ vật ở ngoài, phía trên còn có một đạo ý chỉ sắc phong, hoàng hậu tự mình ban phong hào quận chúa cho Giang Tiểu Lâu, hiệu Minh Nguyệt.

Thuận phi thấy nhiều lễ vật như vậy, biểu tình đã có chút phai nhạt, đợi sau khi nghe thái giám nói xong ý chỉ hoàng hậu nương nương, ngay cả tươi cười đều cứng ngắc.

“Chúc mừng vương phi, chúc mừng vương phi! Minh Nguyệt đã trở thành nhất đẳng quận chúa, so với tiểu thư khác trong phủ đều cao hơn, thật sự là chuyện vui lớn!” Thuận phi nghĩ một đằng nói một lẻo, trên mặt hiện vẻ thành tâm chúc mừng.

Khánh vương phi cười nhẹ, từ chối cho ý kiến.

Giang Tiểu Lâu mỉm cười, nhắc nhở nàng nói: “Thuận phi nương nương, cùng vui.”

Răng nanh Thuận phi như muốn lên men, nhịn xuống cáu giận trong lòng, tươi cười trên mặt càng tỏ ra ngọt ngào: “Phải, cùng vui, cùng vui!”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT