Báo lỗi

Xướng Môn Nữ Hầu

Chương 102: Băng hàn thấu xương

Giang Tiểu Lâu đột nhiên ném khăn tay trên mặt đất, tức giận bừng bừng nói: “Tạ sườn phi, lời này vốn ta nên hỏi ngươi! Người này luôn mồm nói ta là thê tử của hắn, một mực chắc chắn chính tay ta thêu, nay xuất ra vật chứng chính xác lại là khăn tay của ngươi, chẳng phải là chuyện buồn cười nhất thiên hạ sao!”

Mọi người nhất thời ồ lên, ánh mắt lập tức dừng trên người Tạ Du, trái tim Tạ Du nháy mắt co rút lại. Khăn tay thật là thủ pháp thêu của nàng, hơn nữa năm đó Thập Lục Nương ra đề hạng mục, cuối cùng nàng đạt được công khóa hạng nhất. Sau khi hoàn thành, nàng vô cùng yêu thích chiếc khăn tay này, cơ hồ là ngày đêm không rời. Nhưng lúc rời khỏi Tạ phủ quá mức vội vàng, vô tình để lại hòm xiểng, không ngờ hôm nay bị người lấy ra chỉ chứng…

Vừa rồi qua lời Giang Tiểu Lâu, nàng vẫn chưa nhìn kỹ, hiện tại nhìn lên liền ngây người, Giang Tiểu Lâu a Giang Tiểu Lâu, ngươi quả nhiên là âm độc, lại có thể nghĩ ra biện pháp họa thủy đông dẫn!

Tạ Du quyết định thật nhanh, gắt gao mím môi, đau xót nhìn thái tử, nước mắt ào ào chảy xuống, ngón tay không ngừng run rẩy, gắt gao siết khăn tay, dưới nến đỏ chập chờn, mặt mày nàng càng thêm nhu nhược, màu da tái nhợt, dáng vẻ lung lay sắp đổ.

Tạ Du không nói được một lời, hai mắt đẫm lệ mông lung, giống như bóp chặt trái tim Thái tử. Không thể không nói, Giang Tiểu Lâu thi triển ngàn vạn thủ đoạn, cũng so ra kém mỹ nhân nhu nhược làm người thương tiếc.

Sắc mặt Thái tử từ trắng biến thành xanh, lạnh lùng nói: “Cuồng đồ lớn mật, đầu tiên là vô cớ oan khuất quận chúa, ngay cả sườn phi của ta cũng không tha, sau lưng chắc chắn có người sai sử! Người tới, đem tên hỗn trướng này trói lại, ta muốn nghiêm cẩn thẩm vấn!”

Hộ vệ của thái tử lập tức xông đến, nhanh chóng trói chặt nam nhân vẫn đang giãy dụa, ngăn chặn miệng của hắn rồi mạnh mẽ kéo xuống.

Vừa rồi Khánh vương muốn kéo người ra ngoài, nhưng thái tử lại nhiều lần ngăn cản, hiện tại sự tình liên lụy đến sườn phi của hắn, lập tức thay đổi thái độ, trên mặt mọi người đều lộ ra vẻ suy ngẫm.

Hôm nay, chuyện này mọi người đều nhìn rõ ràng, người này luôn mồm nói Giang Tiểu Lâu là thê tử, cố tình xuất ra vật chứng lại thuộc về Tạ Du, chứng minh lời hắn nói hết thảy đều có người đứng sau hãm hại, mục đích là vì làm cho Giang Tiểu Lâu thân bại danh liệt. Vì hãm hại một nữ tử vô tội, lại dám dùng biện pháp âm độc như thế, trên đường lại còn xuất hiện ra đường rẽ… Ánh mắt mọi người dừng trên người thái tử phi, Tạ Du, Giang Tiểu Lâu xoay tới xoay lui, trở nên càng ngày càng cổ quái.

Một hồi trò khôi hài cứ vậy mà kết thúc, Thuận phi rút khăn tay che lại bờ môi co rúm, thanh âm không khỏi có chút khẩn trương: “Thì ra đều là hiểu lầm…”

“Hiểu lầm? Nữ nhi của ta thiếu chút nữa bị người ta tự chủ trương gả ra ngoài, còn nói là hiểu lầm! Vừa rồi ngươi luôn mồm hai chữ phu thê, chính là dung túng những người đó hắt nước bẩn lên người Minh Nguyệt!” Khánh vương phi cười lạnh một tiếng.

Gương mặt Thuận phi đỏ bừng, thần sắc áy náy, chủ động hướng Giang Tiểu Lâu xin lỗi: “Minh Nguyệt quận chúa, hết thảy đều là ta không phải —— “

“Ai, với nàng có quan hệ gì, đều do có người có ý định hãm hại thôi!” Khánh vương đi ra hoà giải, đầy mặt xấu hổ.

Giang Tiểu Lâu cười ấm áp: “Chỉ là một chút việc nhỏ, ta sẽ không khó chịu, chư vị không cần để ở trong lòng.”

Đương sự bày ra dáng vẻ thoải mái hào phóng, mọi người không khỏi yên lòng, vừa rồi đám phu nhân cùng tiểu thư chỉ trích Giang Tiểu Lâu cũng thống nhất vòng vo sửa miệng, thân thiết hết lời khen ngợi nàng.

Giang Tiểu Lâu xem ở đáy mắt, trong lòng cười lạnh, một đám quyền quý buồn cười, một bức tường ngã tất cả mọi người đều liều mạng giẫm đạp lên nhau, một khi phát hiện gió chuyển hướng không đúng lập tức thay đổi sắc mặt, đối mặt cừu non không tự chủ được biến thành ác sói, đối mặt ác sói lại biến thành cừu non, quả thực buồn cười đến cực hạn!

Thái tử trong nháy mắt lại đổi thành khuôn mặt tươi cười: “Đừng để tên cuồng đồ này phá hỏng hưng trí của mọi người, nào, chúng ta tiếp tục uống rượu!”

Thái tử lên tiếng, mọi người lại cười vui như lúc ban đầu, phảng phất vừa rồi hết thảy chưa bao giờ phát sinh.

Giang Tiểu Lâu chủ động bưng chén rượu tiến lại gần, ôn nhu nói: “Tạ sườn phi, vừa rồi ngươi đã bị sợ hãi.”

Tạ Du nhìn gương mặt xinh đẹp gần trong gang tấc, chỉ cảm thấy trong lòng lửa giận sôi trào, cứng rắn xoay mặt sang chỗ khác, cắn răng nói: “Ngươi cũng vậy.”

Hai tay Tạ Du nắm chén rượu, hai vai khống chế không được bắt đầu run run, rõ ràng là tức giận đến phát cuồng, lại còn phải gắng gượng nhịn xuống, giả bộ như không có việc gì.

Giang Tiểu Lâu, ngươi chớ nên đắc ý.

Muốn lật đổ ta, đừng có nằm mơ, vĩnh viễn không có ngày đó!

Lúc này ngươi may mắn tránh được, tiếp theo, chắc chắn sẽ đưa ngươi vào địa ngục!

Giang Tiểu Lâu nhìn thấu tâm tư đối phương, trên mặt lại bất động thanh sắc nở nụ cười.

Nến đỏ như lửa, cả sảnh đường ngập hoa lệ, nụ cười của nàng không nhiễm bụi bậm, quốc sắc phương hoa.

Vào ban đêm, Giang Tiểu Lâu liền kể rõ mọi chuyện cho Khánh vương phi, Khánh vương phi nghe nói việc này cùng Triệu ma ma có liên quan, lập tức ra mệnh lệnh: “Dẫn Triệu ma ma tới cho ta.”

Triêu Vân theo lời đi, chỉ chốc lát sau lại đầy mặt hốt hoảng trở về: “Vương phi, Triệu ma ma…”

“Nàng làm sao?” Khánh vương phi lập tức đứng lên.

“Nàng đột nhiên bị trúng gió, đã chết rồi!” Triêu Vân cúi đầu bẩm báo.

Khánh vương phi cùng Giang Tiểu Lâu liếc nhau, đáy mắt hai người đều thấy được kết luận chắc chắn: giết người diệt khẩu.

Khánh vương phi cười lạnh một tiếng: “Chết cũng thật khéo!”

Từ lúc yến hội bắt đầu, Giang Tiểu Lâu vẫn phái người âm thầm giám thị Triệu ma ma, nhưng vẫn để xảy ra chuyện, có thể thấy được đối phương động thủ cực nhanh, làm người khác bất ngờ không kịp phòng bị. Nàng trầm giọng nói: “Vương phi, chúng ta cùng đi nhìn xem.”

“Được ” Khánh vương phi gật đầu.

Các nàng đi vào phòng hạ nhân chỗ Triệu ma ma ở, còn chưa tới cửa đã nhìn thấy một đám người vây quanh ở cửa, tranh nhau vượt lên trước, một đám duỗi cổ quan sát, trong miệng nghị luận sôi nổi.

Nhìn thấy một màn như vậy, Khánh vương phi nhíu mi: “Lại xảy ra chuyện gì?”

Một tiểu nha đầu áo xanh đang nhìn vào bên trong không nghĩ tới vương phi tự mình đến đây, nhất thời mặt đỏ tai hồng, mở miệng bẩm báo: “Hồi bẩm vương phi, người nhà Triệu ma ma đến nhận thi thể, nói Triệu ma ma chết không minh bạch, nháo muốn vương gia làm chủ.”

Thuận phi đang đứng ở trong sân, đầy mặt bi thương: ” Triệu ma ma hầu hạ ta lâu như vậy đột nhiên ra đi, ta cũng rất là thương cảm, nhưng nàng quả thật bị trúng gió mà chết, ta đương nhiên sẽ cho các ngươi một khoản hạ táng nàng, ngươi khóc nháo không ngừng thì có ích lợi gì?”

Nữ nhi Triệu gia phản bác: “Thuận phi nương nương, nương ta hầu hạ ngài cả đời, hôm qua còn nói chuẩn bị hồi hương dưỡng lão, ai ngờ tối hôm nay lại bất ngờ ra đi!” Nàng lớn tiếng khóc nấc lên, trong miệng kêu khóc om sòm: “Nương, nương, người chết thật oan uổng!”

“Còn không mau kéo nàng ta ra ngoài!” Lưu quản sự phụ trách quản lý hạ nhân giận tím mặt, “Cũng dám ở Vương phủ nháo loạn, quả nhiên ăn gan hùm mật gấu!”

Người bình thường tự nhiên không dám ở Vương phủ gây rối, nhưng nữ nhi Triệu ma ma mười bảy tuổi lập gia đình, không tới ba tháng đã thủ tiết, Triệu ma ma thay nàng tìm một công việc tưới cây ở Vương phủ để mưu sinh. Nàng xưa nay là phụ nhân mạnh mẽ, nào dễ dàng thuận theo, đang trong tình thế do dự, nàng đột nhiên nhìn thấy phu nhân một thân hoa phục vào sân, mọi người đồng thời hành lễ, miệng gọi vương phi, nàng nheo mắt, lập tức nhào tới: “Vương phi, nương ta chết rất thảm, thỉnh ngài làm chủ cho nàng! Chỗ này ——” nàng chỉ chỉ vị trí trái tim “Bị người rạch ra một vết thương, máu tươi đầm đìa!”

Khóe môi Giang Tiểu Lâu mang theo ý cười lạnh, tan yến hội đến bây giờ chỉ mới gần nửa canh giờ, đối phương hạ thủ tốc độ thật sự quá nhanh —— chỉ sợ đằng trước vừa mới đổi hướng gió, bên này Triệu ma ma đã chết!

Thuận phi dùng khăn tay che dấu khóe mắt ngân ngấn lệ, dáng vẻ thương tâm vô cùng: “Vương phi, thiếp thân đã thỉnh đại phu nghiệm tra, đợi hắn khám xong là biết kết quả …”

Khánh vương phi lạnh lùng nhìn nàng, từ chối cho ý kiến.

Chỉ chốc lát sau, lão đại phu run rẩy đi ra, hắn đầu tiên là đi lên hành lễ với vương phi, theo sau đầy mặt trịnh trọng nói: “Lão phu đã nghiệm tra, trên ngực thi thể xác thực có miệng vết thương.”

Nữ nhi Triệu gia giấu không được oán giận: “Vương phi, ngài đã nghe rõ!”

Lão đại phu trừng mắt nhìn nàng một cái: “Người này nếu trước lúc chết bị giết, vết thương sẽ lưu lại máu, cũng sẽ xuất hiện máu ấm, miệng vết thương nhiều máu đỏ tươi, nếu là sau khi chết bị người dùng vật nhọn rạch ra, như vậy màu da sẽ trở nên trắng bệch, càng không có máu! Còn thi thể này chết vì huyết mạch không thông, vết thương mới chuyển thành trắng —— miệng vết thương ở trước ngực Triệu ma ma, tuy rằng là trí mạng, nhưng vết thương màu da trắng bệch, tất nhiên là có người sau khi nàng chết cố ý tạo ra vết thương, loại tình huống này ta thấy nhiều lắm, chỉ là lừa bịp tống tiền thôi!”

Nữ nhi Triệu gia lắp bắp kinh hãi, sắc mặt đại biến, đang định biện giải, lại nghe thấy Lưu quản sự quát lớn một tiếng: “Nghe rõ không, còn không mau đem kẻ lừa bịp này kéo ra ngoài!”

Từ đầu đến cuối, Thuận phi đầy mặt bi thương, âm thanh hơi nghẹn ngào, lấy được lòng đồng tình của đám hạ nhân. Một chủ tử tốt như vậy, người Triệu gia còn dám oan khuất, quả thực là lang tâm cẩu phế.

Trong mắt Khánh vương phi ẩn chứa nước ngầm mãnh liệt, hít sâu một hơi, lạnh lùng thốt: “Trò khôi hài như hôm nay, hy vọng tương lai sẽ không phát sinh nữa.”

Thuận phi yên lặng đứng trên bậc thềm, nửa ngày khóe môi mới lộ ra ý cười: “Vương phi nói phải, sẽ không lặp lại chuyện này nữa!” Thuận phi thuận theo lời Khánh vương phi, vừa vặn chống lại ánh mắt Giang Tiểu Lâu. Cặp mắt kia mang theo vô tận trào phúng, thẳng tắp hướng nàng phóng tới. Đối phương bất động thanh sắc, đã hiểu rõ hết thảy! Thuận phi biết được điều này, thân mình đột nhiên run lên một cái, trong nháy mắt lại nở nụ cười: “Quấy nhiễu nhị vị, đêm đã khuya, cũng nên trở về nghỉ ngơi.”

Phủ thái tử

Trong đôi mắt xinh đẹp của Tạ Du sương mù tung hoành, đầy mặt đều là ủy khuất: “Điện hạ, thiếp thật sự không rõ đã xảy ra chuyện gì…”

Thái tử nhẹ nhàng thở dài: “Sự tình không phải đã quá rõ ràng sao, vốn ta định làm Giang Tiểu Lâu mất hết thanh danh, cũng không ngờ đối phương sớm có phòng bị, thế nhưng đi Tạ phủ lấy khăn tay nàng thêu làm vật chứng. Nàng ngẫm lại xem, dưới tình huống đó, nếu ta không lập tức phân phó kéo người nọ ra ngoài, còn không biết ồn ào ra bao nhiêu chê cười!”

Thái tử phi ho nhẹ một tiếng, ngày thường nàng cũng không nói nhiều nửa câu. Nhưng nay lại nâng lên lông mi dài, trong ánh mắt tràn ngập quan tâm cùng lo lắng: “Hôm nay, chuyện này mọi người đều xem ở trong mắt, còn không biết sau lưng nghị luận Tạ sườn phi thế nào. Điện hạ, ngài nhất định phải vì nàng xả giận mới phải, đừng để người ta vô duyên vô cớ oan uổng nàng.”

Tạ Du đột nhiên ngẩng đầu nhìn chằm chằm thái tử phi, nước mắt dần dần thu lại, thần sắc phức tạp. Đôi mắt thái tử phi giống như hổ phách sáng ngời, khóe môi chứa ý cười, phảng phất vô hạn quan tâm, làm lòng nàng rùng cả mình. Thái tử phi rõ ràng đang nói hành động của thái tử hôm nay chính là bịt tay trộm chuông, rước lấy chê cười ——

Thái tử quả nhiên bị những lời này chọc giận, trong miệng phẫn hận nói: “Đều là Giang Tiểu Lâu làm hỏng đại sự!”

Đôi mắt đen tuyền của thái tử phi thâm thúy không đáy, bất luận kẻ nào cũng không đoán ra ý tứ trong đó, ngữ khí không lạnh không nóng: “Điện hạ không cần tức giận, sự tình hôm nay mọi người đều biết, rất nhanh sẽ truyền khắp ngõ ngách, điện hạ có chủ ý gì không?”

Trên đời này, khó biến mất nhất chính là lời đồn, khó áp chế nhất cũng là lời đồn, lời đồn một khi lan truyền so với tia chớp còn muốn nhanh hơn, rất nhanh sẽ bay khắp nơi. Thái tử thật sâu nhìn Tạ Du một cái, ánh mắt chậm rãi trở nên khác thường, biện pháp tốt nhất là…

Tạ Du bị ánh mắt xa lạ kia nhìn chằm chằm, chỉ cảm thấy hết hồn, cả người phát lạnh, tâm niệm nhanh chóng quay ngược trở lại, cố nặn nước mắt, một giọt dừng ở vạt áo trước, cằm tinh tế khẽ nâng, đôi mắt đỏ bừng: “Điện hạ, nếu là ngay cả ngài đều bỏ mặc thiếp, thiếp đây phải giải quyết thế nào, còn có cốt nhục trong bụng…”

Ánh mắt Thái tử vốn lạnh như băng chậm rãi trở nên nhu hòa, trong lòng hiện lên một tia do dự, lại vẫn nhẹ nhàng đỡ nàng lên, ôn nhu nói: “Nàng đang có thai, không cần quan tâm việc nhỏ này. Nàng yên tâm, ta sẽ đem mọi chuyện giải quyết ổn thỏa.”

Thái tử phi vẫn thản nhiên cầm chén trà, khéo léo cong khóe môi, lông mi rũ xuống, che khuất đáy mắt lạnh thấu xương.

Ngoài cửa tiến vào một nha hoàn áo lam, lời nói nhỏ nhẹ bẩm báo: “Thái tử điện hạ, có khách cầu kiến.”

Thái tử không kiên nhẫn xoay người: “Đã trễ thế này, là khách nhân nào?”

Nha hoàn đem bái thiếp qua, vừa vặn đặt trong tay thái tử. Thái tử nhìn thoáng qua, thần sắc lạnh lùng: “Cho hắn vào đi”.

Chỉ chốc lát sau, nha hoàn dẫn theo nam tử trung niên một thân trường bào màu xanh, thon gầy tháo vát rảo bước đi vào, động tác hắn lưu loát hành lễ với thái tử: “Thảo dân gặp qua thái tử điện hạ, thái tử phi nương nương.”

Tạ Du lắp bắp kinh hãi, không khỏi kinh ngạc thốt lên: “Quản gia, sao ngươi lại tới đây?”

Quản gia mặt không chút thay đổi nhìn nàng, cung kính cúi đầu xuống: “Lão gia nghe nói Tứ tiểu thư sống trong phủ thái tử, lại truyền ra tin vui, liền mệnh nô tài hướng tiểu thư nói một tiếng chúc mừng. Buổi chiều nô tài có tới phủ, chỉ vì điện hạ đi dự tiệc, vẫn luôn đứng chờ gần cửa phủ.”

Tạ Du tuy rằng trong lòng như trước nghi hoặc về chiếc khăn tay, trên mặt vẫn hiện lên ý cười, Tạ phủ chỉ là thương hộ bình thường, đương nhiên muốn tìm cơ hội thân cân mình, tưởng tượng như vậy, khóe môi nàng liền lộ ra ba phần tươi cười, ngữ khí cũng có chút thân thiết: “Thay ta đa tạ phụ thân, người có tâm.”

Vừa dứt lời, liền nhìn thấy quản gia khom người nói: “Không chỉ như thế, lão gia còn phân phó nô tài cố ý mang một ít lễ vật đưa tới cho tiểu thư.”

Thái tử thản nhiên nói: “Lễ vật đều đưa tới viện Tạ sườn phi đi.”

Quản gia lại nhẹ lắc đầu nói: “Lão gia phân phó nhất định phải mở ra tại đây.”

Thái tử nhíu màu, thái tử phi lại cười khẽ: “Làm khó Tạ lão gia đưa nhiều lễ vật như vậy, nâng vào đi.”

Quản gia vỗ vỗ tay, lập tức có bốn tùy tùng nâng hai thùng lớn tiến vào, thùng thứ nhất mở ra tràn ngập vàng bạc châu báu, trân châu, đồ bằng ngọc, quản gia nói: “Đây là lễ vật lão gia nhà ta đưa cho điện hạ cùng thái tử phi.”

Thái tử gật gật đầu, nói: “Rương thứ hai đựng cái gì?”

Quản gia cúi đầu: “Chính là một vài vật dụng cũ của Tứ tiểu thư.”

Thái tử phi bất giác kinh ngạc: “Tạ lão gia đã lo lắng quá nhiều, phủ thái tử cái gì chẳng có, những xiêm y cùng trang sức lúc còn là nữ tử chưa gả sẽ không dùng đến.”

Tạ Du hơi nhíu mày, không biết vì sao trong lòng hiện lên dự cảm bất an, theo bản năng muốn mở miệng ngăn cản.

Quản gia lại không nói một lời, bước nhanh đi đến trước rương, nhanh chóng mở ra.

Thái tử phi chỉ liếc mắt một cái, lập tức đứng lên: “Đây là gì?”

Không khí lập tức khẩn trương, ép tới sắc mặt Tạ Du khẽ biến, cơ hồ không thể hô hấp.

Quản gia rũ mắt, thản nhiên nói: “Hồi bẩm thái tử phi, đây là thời điểm Tứ tiểu thư xuất gia cố ý khâu tốt ni bào (y phục của ni cô), chính là nàng chưa chính thức cắt tóc cũng không thụ giới (cách gọi của đạo phật), sư phụ của am ni cô nói thứ này không thể tiếp tục lưu lại. Lão gia liền mệnh nô tài mang trả nguyên chủ, thỉnh Tứ tiểu thư nhận lấy.”

Nhìn ni bào màu đen, trên mặt thái tử nháy mắt xuất hiện lửa giận, hắn quay đầu nhìn chằm chằm Tạ Du, ánh mắt không hề chớp mắt: “Tạ Khang Hà có ý gì?”

Sắc mặt Tạ Du thoáng cái thay đổi, bờ môi nàng run run, chỉ cảm thấy trong lòng lạnh giá, gần như triệt để bao phủ cả người nàng.

Quản gia cũng là biết vâng lời, thần sắc bình tĩnh: “Tứ tiểu thư phạm lỗi, chứng cứ phạm tội vô cùng xác thực, lão gia mới đưa ra biện pháp mạnh trừng phạt nàng, để nàng đi am ni cô cắt tóc xuất gia, làm bạn với thanh đăng cổ phật, để chuộc tội giết phụ thân, ai ngờ nàng lại nửa đường trốn thoát, thậm chí nương nhờ vào phủ thái tử. Lão gia mệnh nô tài hướng thái tử tạ lỗi, dưỡng nữ không nghiêm, nhưng Tạ Du trời sanh tính ti tiện, đạo đức bại hoại, lão gia đã mất năng lực quản giáo, về sau Tạ Du cùng Tạ phủ không còn quan hệ, nếu lại phạm sai lầm, thỉnh điện hạ tự mình quản thúc.” Nói xong, hắn hành lễ thật sâu, chậm rãi lui xuống. Thần sắc vô cùng cung kính, nhưng ngữ khí lại lạnh như băng, đem bầu không khí lập tức phá hỏng hầu như không còn.

Trong lòng thái tử tức giận đến run lên, cơ hồ hận không thể kéo người trở lại bầm thây vạn đoạn, nhưng hắn nhịn xuống, dụng ý Tạ Khang Hà rất rõ ràng, hắn sẽ không bao giờ thừa nhận nữ nhi phẩm đức bại hoại nữa. Thái tử quay đầu, ánh mắt dừng trên mặt Tạ Du. Tạ Du đeo dây chuyền bảo thạch, giữa mái tóc đen cài trâm do bốn mươi tám sợi vàng mảnh như tơ hợp thành, dưới nến đỏ hiện ra một mảnh quang hoa, càng tôn lên làn da như ngọc, dung nhan tuyệt mỹ. Ngày thường, thái tử luôn bị bộ dáng nàng làm thần hồn điên đảo, nhưng hiện tại hắn lại cảm thấy đỉnh đầu nặng nề như có mây đen đè xuống. Tạ Du luôn miệng nói nàng bị oan uổng, nhưng một người làm phụ thân cần gì dùng phương thức quyết tuyệt như vậy đến oan uổng nàng, thậm chí đem ni bào đưa đến phủ thái tử… Điều này là không hợp lý.

“Vừa rồi quản gia nói Tạ sườn phi giết phụ thân là có ý gì?” Thái tử phi nhướng mày, đôi mắt sâu kín chiếu ra ánh sáng lạnh, sau đó chuyển hướng nhìn thái tử, “Điện hạ, trong chuyện này có hiểu lầm chăng, trên đời này lại có nữ nhi lớn gan sát hại phụ thân, làm trái luân thường đạo lý, thật sự là quá mức đáng sợ!”

Bờ môi Tạ Du phát run, thanh âm cũng suy yếu vô lực: “Điện hạ, thiếp sớm nói qua là bọn hắn oan uổng thiếp, giết phụ thân sẽ bị thiên lôi đánh! Điện hạ, ngài cẩn thận suy nghĩ, thiếp là một nữ tử nhu nhược, sao có thể hạ thủ ngoan độc như vậy… Phụ thân rõ ràng là bị Giang Tiểu Tâu che mắt!”

Khóe môi thái tử phi nổi lên ý cười như có như không, thanh âm lại tiếc hận không thôi: “Trước không bàn việc này thiệt giả ra sao… Trong triều vừa mới nhảy ra một Tần Tư, bị bệ hạ trị tội hậu viện không yên, hoàn toàn bị hủy thanh danh cùng con đường làm quan. Nếu lời đồn giết phụ thân truyền ra ngoài, phủ thái tử thành chỗ nào, người bên ngoài sẽ nghị luận điện hạ ra sao? Tạ sườn phi, ngươi tốt nhất đem mọi chuyện giải thích rõ ràng mới phải.”

Tạ Du cắn chặt hàm răng, ánh mắt điềm đạm đáng yêu ngập trong nước mắt, hai gò má phấn nộn tràn đầy bi ai cùng tuyệt vọng, nàng tiến lên kéo lấy tay áo thái tử, chậm rãi phủ phục trên mặt đất, đau xót nói: “Điện hạ, chúng khẩu thước kim, tích hủy tiêu cốt [ 1 ], thiếp không thể nào cãi lại, chỉ cầu người xem phần tình cảm thiếp đối với ngài, ban thưởng thiếp cái chết, cũng miễn cho làm bẩn danh dự điện hạ!”

[ 1 ] Miệng người ta nung chảy kim loại, lời gièm pha làm tan xương nát thịt

Thái tử giật mình, hắn nhìn sắc mặt thái tử phi bình tĩnh, lại nhìn Tạ Du điềm đạm đáng yêu, thanh âm không tự giác hòa hoãn xuống: “Thôi được rồi, chuyện này ta không hề truy cứu, người bên ngoài cũng không cho nhắc lại.”

Nghe vậy, hàng mi thái tử phi giống như cánh bướm nhẹ nhàng dừng trên người Tạ Du, đối phương cũng không chút nào lùi bước đối diện ánh mắt nàng. Cằm Tạ Du nâng cao, ánh mắt không tự chủ mang theo một tia lạnh như băng, khóe môi thái tử phi nhẹ nhàng nhếch lên, hàm chứa ý cười giống thật mà là giả.

Sáng sớm ngày thứ hai, Giang Tiểu Lâu liền phân phó đi hiệu thuốc, nhưng lời nói đến bên miệng, sau đó sửa lại: “Đi tới chỗ Thái Vô tiên sinh.”

Nơi ở của Thái Vô tiên sinh cách kinh thành hơn nửa ngày đường, một lần đi là mất cả một ngày, tiểu thư đây là cố ý tránh mặt Phó đại phu? Tiểu Điệp kìm lòng không đậu nghĩ như vậy, nhìn thấy đôi mắt Giang Tiểu Lâu phóng về phía mình, lập tức nói: “Dạ.”

Xe ngựa thẳng đến trưa mới đến chỗ ở Thái Vô tiên sinh, nghênh diện gặp phải Phó Triêu Tuyên, vừa vặn hắn từ trong cửa bước ra, nhìn Giang Tiểu Lâu xuống xe ngựa, trong khoảng thời gian ngắn thần sắc vô cùng phức tạp.

Giang Tiểu Lâu kinh ngạc, chợt nhẹ nhàng cười: “Phó đại phu.”

“Cất công chạy đến đây tìm sư phụ ta, là cố ý muốn tránh mặt ta sao?” Ngón tay trong tay áo hắn bất giác siết chặt, cơ hồ sắp bóp nát.

Giang Tiểu Lâu không khỏi thở dài, nàng vốn tưởng rằng Phó Triêu Tuyên có thể nghĩ thông suốt, mới có thể duy trì quan hệ bằng hữu bình thường, nhưng đối phương lại… Cho nên, nàng chỉ có thể tận lực giảm bớt cơ hội gặp mặt, miễn cho hắn có ý nghĩ không thực tế. Không tiếc lãng phí thời gian chạy đến đây tìm Thái Vô tiên sinh, nào ngờ chạm mặt trước cửa, thật sự rất xấu hổ!

Phó Triêu Tuyên hít sâu một hơi, mới chậm rãi bình phục cảm xúc: “Nàng quá coi thường ta, chẳng sợ nàng không thích ta, ta cũng sẽ không biết xấu hổ hướng nàng thổ lộ. Nếu thu bạc của nàng sẽ thay nàng làm việc, chúng ta giải quyết việc công đi.”

Nghe được lời lạnh lùng của hắn, nếu chính mình vẫn cự tuyệt sợ là sẽ kết thù, đáy lòng Giang Tiểu Lâu khẽ thở dài một hơi, mở miệng nói: “Hôm nay, ta có một việc quan trọng đến thỉnh giáo —— “

Nàng đem sự tình đơn giản thuật lại một lần, Phó Triêu Tuyên nghe xong lời của nàng, không khỏi trầm ngâm nói: “Kỳ thật, chuyện này cũng không khó làm.” Hắn rất nhanh quay lại phòng thuốc của Thái Vô tiên sinh, phân phó người mang tới một con chuột bạch, dùng dao nhọn đâm vào dưới xương sườn của nó, sau đó dùng nước sôi liên tục đổ lên, kỳ quái là, miệng vết thương vốn đỏ tươi dần dần trắng bệch, ngay cả máu đều bị rút sạch.

Phó Triêu Tuyên thở dài: “Dùng nước sôi đến tiêu trừ máu đỏ trên miệng vết thương là biện pháp rất thông minh, nhưng trên làn da cũng lưu lại dấu vết bỏng, đại phu bình thường sẽ không lưu ý điểm này —— Khánh vương phủ thật sự là ngọa hổ tàng long, phức tạp trùng trùng, nàng tốt nhất không nên can thiệp sâu vào chuyện này.”

Thần sắc Giang Tiểu Lâu thản nhiên: “Ta đã chen vào vũng nước đó, không có khả năng thoát thân.”

Phó Triêu Tuyên nhịn lại nhẫn, cuối cùng không nhịn được: “Dù thế nào ta chỉ hy vọng nàng cả đời bình an, có gì khó xử tùy thời tới tìm ta. Đương nhiên, không phải làm tình nhân, mà là làm bằng hữu. Nếu lần sau nàng còn tránh mặt ta, cả đời này ta cũng không tha thứ cho nàng.”

Trong mắt Giang Tiểu Lâu không tự chủ được hiện lên cảm động, trên mặt lại bình tĩnh cười: “Đa tạ.”

Phủ Khánh vương

Nghe được đáp án từ miệng Giang Tiểu Lâu, Khánh vương phi không tự chủ được cắn răng: “Thuận phi thật đúng là dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, ngay cả người đi theo mình nhiều năm, lão bộc trung thành và tận tâm cũng có thể hạ thủ không chớp mắt.”

Trên mặt Giang Tiểu Lâu hiện ý cười nhàn nhạt: “Mẫu thân không cần lo lắng, kẻ thiết kế hãm hại ta… Nay cũng chiếm không được điều tốt gì.”

Khánh vương phi mặt nhăn mày nhíu, theo bản năng truy vấn: “Ngươi muốn nói —— “

Ánh mắt Giang Tiểu Lâu bình tĩnh như nước: “Yêu ma quỷ quái ở sau lưng nhảy nhót tưng bừng, lập ra tiết mục phu thê ngàn dặm trắc trở tìm thấy nhau, mục đích là muốn ta thân bại danh liệt. Ta đã viết một phong thư, thỉnh Tạ bá phụ thay ta đưa vài thứ cho phủ thái tử. Ngay cả không thể lột nàng một tầng da, cũng làm nàng đau đầu vài ngày…”

Khánh vương phi bất giác gật đầu, trong lòng khẽ thả lỏng, lại đột nhiên nhớ tới một sự kiện khác, ánh mắt lập tức quét về phía Mộ Vũ: ” Triêu Vân còn chưa trở về sao?”

“Vâng, Triêu Vân sáng sớm đã ra ngoài, đến bây giờ còn chưa quay lại.”

Bàn tay Khánh vương phi khẽ run, trong mắt hiện lên một tia bất an, Giang Tiểu Lâu thu thần sắc nàng vào đáy mắt, trên mặt hiện ý cười yếu ớt: “Mẫu thân, làm sao vậy?”

Khánh vương phi liếc nhìn nàng một cái, muốn nói lại thôi, chung quy lắc lắc đầu: “Không có gì.”

Đúng lúc này, một nha hoàn áo xanh cung kính ở ngoài cửa nói: “Vương phi, lão vương phi thỉnh ngài đi qua.”

Khánh vương phi nghe vậy, cả người phảng phất mù mờ, vẻ mặt hoang mang không biết làm sao.

“Mẫu thân, lão vương phi thỉnh ngài đi qua.” Giang Tiểu Lâu thoáng đề cao thanh âm, nhẹ nhàng vươn tay qua, vỗ nhẹ cánh tay Khánh vương phi.

Khánh vương phi giật mình, tựa như bị kinh hách thật lớn, bả vai không tự chủ được bắt đầu run run.

Giang Tiểu Lâu thoáng kinh ngạc, nàng không biết Khánh vương phi vì sao đột nhiên lộ ra thần sắc hoảng sợ, đúng là thất kinh chưa từng có.

Khánh vương phi hít sâu một hơi, chậm rãi nói: “Thời gian không còn sớm, ngươi nghỉ ngơi trước đi, ta đi gặp lão vương phi sẽ nhanh chóng trở về.” Còn không đợi nàng đứng dậy, Giang Tiểu Lâu đột nhiên nắm tay áo nàng.

Khánh vương phi nghi hoặc quay đầu, đáy mắt Giang Tiểu Lâu hàm chứa ý cười ấm áp: “Mẫu thân, nếu lão vương phi muốn gặp ngài, không ngại mang Tiểu Lâu cùng đi.”

“Nhưng là ——” Khánh vương phi kinh ngạc, trên mặt hiện tia do dự.

Ánh mặt trời xuyên thấu qua song cửa sổ chiếu vào phòng, chiếu trên sườn mặt nhu hòa của Khánh vương, hiện rõ lo lắng vô cùng, lại còn muốn biểu hiện thản nhiên như không có việc gì, hẳn là sợ nàng lo lắng đi. Giang Tiểu Lâu mỉm cười: “Mặc kệ phát sinh chuyện gì, ta đều đi cùng ngài.”

Khánh phi nhất thời cảm thấy ấm áp, kìm lòng không đậu nói: “Tốt, chúng ta cùng đi gặp lão vương phi.”

Vén rèm lên đi vào, liếc mắt một cái liền nhìn thấy sắc mặt nặng nề của lão vương phi, ánh mắt ngưng trọng, phật châu trong tay lạch cạch lạch cạch rung động, nghe qua phá lệ kinh hãi. Bên cạnh bà là Thuận phi, một thân váy dài màu xanh bạc hà, trên cổ đeo vòng ngọc bích, tuy rằng đã không còn trẻ, nhưng mị lực không giảm, phong tư thướt tha. Bên người Thuận phi một trái một phải đứng hai vị Quận vương phi. Tương Hiểu Vân tóc mây búi cao, trên đầu cài kim bộ diêu [ 2] khắc hoa mẫu đơn, thoạt nhìn xinh đẹp tuyệt trần, dáng vẻ thướt tha. Tả Huyên một thân váy dài màu xanh nhạt, phía trên cổ áo trắng thuần thêu hoa. Thấy Giang Tiểu Lâu vào cửa, ánh mắt Tả Huyên hướng nàng nhẹ nhàng chớp chớp, giống như nhắc nhở nàng nhất định phải cẩn thận.

[ 2 ] Kim: vàng, bộ: bước chân, diêu: rung động. Là loại trâm cài có đính chuỗi ngọc của nữ tử cổ đại, mỗi khi bước đi chuỗi ngọc trên kim bộ diêu sẽ lay động theo bước chân thiếu nữ, tạo dáng vẻ uyển chuyển thướt tha.

s://tukhidonglai.wordpress.com/2013/06/12/tranh-anh-kim-bo-dieu/

Trong phòng nhất thời yên tĩnh đến cực điểm, chỉ nghe âm thanh phật châu chạm nhau lạch cạch.

Khánh vương phi nhìn thấy Triêu Vân quỳ gối trước sạp, nhất thời khẩn trương, bất an nảy lên trong lòng, chỉ cảm thấy một lòng thẳng tắp rơi xuống vực sâu.

Lão vương phi phun ra một hơi, đột nhiên ngừng xoay phật châu, trong miệng nghiêm khắc nói: “Ngươi thật to gan!” Bất chợt bà ném mạnh chiếc hộp xuống mặt đất.

Khánh vương phi thẳng tắp đứng, thân hình cứng ngắc không thể nhúc nhích. Giang Tiểu Lâu thấy thế xoay người nhặt lên chiếc hộp, vừa mở ra nhìn, bên trong là một bức tranh cuốn.

Bức họa này là Nguyên Thủy Thiên Tôn mà dân gian thờ phụng, thiên tôn uy nghiêm và trang trọng, thiên tướng uy vũ hùng tráng, tiên nữ tao nhã xinh đẹp, thiên hình vạn trạng, phối hợp chặt chẽ. Mà dưới mặt đất tất cả đều là dân chúng, nam nữ già trẻ thần thái thành kính, khuôn mặt hiền lành. Một bức họa nho nhỏ tập hợp nhiều nhân vật, kết hợp với sắc thái trầm lặng mỹ lệ, sung túc ngàn vạn biến hóa, khiến người ta phải suy nghĩ sâu xa. Giang Tiểu Lâu cẩn thận đánh giá một phen, liền nhận ra đây là danh họa hơn một trăm năm trước Sùng Diệu đại sư lưu lại.

Khánh vương phi khẽ cắn môi, quật cường không nói một lời, lại nghe thấy lão vương phi nổi giận đùng đùng nói: “Ngươi không làm được chủ mẫu, thì không cần làm! Quản gia mà lại dám lấy bức họa trân quý đi cầm, ngươi đảm đương vậy sao?”

Sắc mặt Khánh vương phi thoáng cái trắng bệch, Thuận phi cùng hai con dâu đều có mặt, lão vương phi đây là không cho nàng mặt mũi, quả thực là mất hết thể diện.

Giang Tiểu Lâu nháy mắt hiểu được, Khánh vương phi tuy rằng là chủ mẫu đương gia, nhưng cũng không phải dễ dàng như trong tưởng tượng. Bất luận là đại sự hay là việc nhỏ, tất cả đều rời không được một chữ tiền. Tuy rằng Khánh vương phủ hàng năm có triều đình phát ngân bổng, gạo thóc, đồng thời có vô số ruộng đất, hàng năm có thể hưởng địa tô kếch xù từ tá điền, nhưng những số tiền đó đều được liệt kê chi và thu vào cụ thể. Khánh vương phi tuy rằng đương gia, quyền tài chính kỳ thật vẫn nắm giữ trong tay lão vương phi, nàng định thông qua khoản tiền này bù vào chi tiêu trong phủ. Trên thực tế, chút tiền bạc đó không thể chống chọi với Khánh vương phủ xài tiền xa xỉ, nhất là Khánh vương … Nếu vương phi ở trong phủ có địa vị, nàng có thể hướng phu quân mình mở miệng, hướng lão vương phi mở miệng, nhưng nàng cùng bọn họ xưa nay không hòa thuận, ngược lại tình nguyện lấy tiền của mình bù vào.

Tích lũy dần theo tháng ngày, cũng không thể tiết kiệm, tiền vĩnh viễn cũng không đủ dùng, nhất là ngày lễ ngày tết, sinh nhật mọi người, không thể thiếu tiền tiêu. Ngoại trừ chi tiêu hằng ngày, Khánh vương phủ cùng với các quý phủ kết giao, thân bằng bạn hữu lui tới tặng lễ, cũng phải hạ số tiền chi lớn, càng miễn bàn đối với tặng thưởng cho hạ nhân từ trên xuống dưới. Khánh vương phi mỗi lần báo các khoản chi, lão vương phi đều bắt bẻ, trách cứ vương phủ chi tiêu quá lớn, cho nên Khánh vương phi không thể không cắn răng chống đỡ. Nửa tháng trước, Khánh vương tìm nàng đòi ngàn lượng bạc trắng muốn mua một cặp chim ưng, nàng nhất thời xoay vòng không ra, chỉ có thể trước dùng danh họa trong khố phòng đi cầm, bức họa giá trị ba ngàn lượng bạc trắng… Nhưng hiện tại Triêu Vân bị phát hiện, chứng minh sự tình đã bại lộ.

Ánh mắt Thuận phi phảng phất chất chứa khó hiểu cùng khiếp sợ: “Vương phi, nếu như thiếu ngân lượng chúng ta tiết kiệm chút là được, sao phải làm vậy? Bức họa này lúc lão vương gia còn sống vô cùng yêu thích, lỡ như cầm đi rồi không thể chuộc trở lại thì phải làm sao?”

Trái tim Khánh vương phi gần như bị siết chặt, đều là chủ nhân Khánh vương phủ, Thuận phi ngày ngày trôi qua không biết có bao nhiêu thoải mái, còn nàng phải cẩn thận, tính toán tỉ mỉ, Thuận phi có cuộc sống xa hoa, nàng biết cách lợi dụng sủng ái của Khánh vương tiêu xài bừa bãi, không ngừng đòi lấy. Nghe Thuận phi nói mát, trong nháy mắt nàng chỉ cảm thấy yết hầu lên men, ánh mắt không tự chủ đỏ bừng, phẫn nộ trào lên trong lòng.

Giang Tiểu Lâu thấy một màn này dĩ nhiên hiểu được, thì ra là có người cố ý bắt bím tóc vương phi. Nàng xuất thân thương hộ, lại tự tay kinh doanh mặt tiền cửa hiệu, đương nhiên biết vương phi gian nan thế nào. Thuận phi còn liều mạng khua môi múa mép, tìm sơ hở kéo nàng xuống dưới. Kể từ đó, phủ này tự nhiên sẽ càng khó khăn.

Lão vương phi tính tình nghiêm khắc, lời nói mau lẹ, thần sắc nghiêm nghị, nàng cho rằng Khánh vương phi làm như vậy là đem sự tình nháo lớn, đã đánh mất thể diện Vương phủ, không khỏi trầm giọng nói: “Chủ mẫu ngươi làm rất không hợp cách, hoàn toàn không đảm nhiệm được vị trí vương phi phải làm, thật sự là thất trách!”.

Khánh vương phi không tự chủ được đỏ cả mắt, bị người giáp mặt chỉ trích, lại là bà bà của nàng, thậm chí ngay cả Thuận phi đứng yên một bên lộ ra tươi cười, rơi vào tình cảnh lúng túng, quả thực là vô cùng nhục nhã!

Nàng theo bản năng lui về phía sau, đúng lúc này Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng cầm tay nàng. Khánh vương phi ngẩn ra, đã thấy khóe môi Giang Tiểu Lâu mang theo ý cười nhàn nhạt: “Đây đều do ta không phải, mẫu thân vì muốn thay ta chuẩn bị yến hội, chi tiêu không ít ngân lượng.”

Nàng lại đem trách nhiệm ôm vào người mình, Khánh vương phi lập tức cả kinh.

Lão vương phi hừ một tiếng, trên mặt tựa tiếu phi tiếu nói: “Tiểu Lâu, ngươi được hoàng hậu nương nương tự mình sắc phong quận chúa, chúng ta cũng không thể quá keo kiệt, cho dù thiếu tiền thế nào, cũng không nên đánh chủ ý lên bức danh họa này!”

Khánh vương phi cũng chỉ là tạm ứng phó trong thời gian ngắn, hôm nay vốn nàng phái Triêu Vân đi ra ngoài chuộc đồ, ai ngờ vừa mới ra cửa đụng phải An Hoa quận vương, sự tình tất nhiên bị bại lộ, Thuận phi đương nhiên ước gì bắt được bím tóc này, đem sự tình hoàn toàn nháo lớn, làm Khánh vương phi mất hết mặt mũi.

Ánh mắt Giang Tiểu Lâu u tĩnh, thần sắc dịu dàng, tươi cười lại vô cùng khiêm tốn: “Ngài không cần lo lắng, tiền dùng để cử hành yến hội đều do Tiểu Lâu gánh vác, tuyệt không làm ngài khó xử.”

Lời vừa nói ra, mọi người đều kinh ngạc, Khánh vương phi muốn mở miệng giải thích, Giang Tiểu Lâu lại nhéo nhéo tay nàng, ý bảo nàng không cần mở miệng.

Đôi mắt Thuận phi bỗng nhiên run lên, trên mặt trầm xuống.

Lão vương phi hồ nghi nhìn nàng, nếp nhăn ở khóe mắt càng sâu: “Ngươi có biết tổ chức yến hội này phải hao phí bao nhiêu bạc?”

Đôi mắt Giang Tiểu Lâu sáng ngời: “Bạc chỉ là thứ yếu, mấu chốt là tâm tư quý phủ đối với ta thật sự khó có được, ta tự gánh vác cũng không có gì quan trọng, đã làm ngài phiền lòng, coi như là Tiểu Lâu bày tỏ hiếu tâm.”

Khánh vương phi vì quản lý không tốt mà đem đồ dùng trong phủ đi cầm, chứng tỏ năng lực quản gia của nàng có vấn đề. Nhưng Giang Tiểu Lâu vừa mở miệng, ôm tất cả lỗi lầm, chính là nha đầu phúc hậu. Lão vương phi biết Giang Tiểu Lâu có gia sản dồi dào, hoàn toàn đều vì thay vương phi giải vây, liền gật đầu nói: “Như vậy cũng tốt, thôi, các ngươi đều lui xuống đi. Nhớ kỹ, lần tới không được để xảy ra nữa.”

Trong lòng Thuận phi không khỏi dâng lên một trận tức giận, âm thầm cắn răng: Giang Tiểu Lâu a Giang Tiểu Lâu, ngươi quản nhiều làm gì, lần này vốn có cơ hội tốt vừa vặn có thể kéo Khánh vương phi xuống ngựa, chính mình khó khăn nắm được cơ hội chẳng lẽ để nước cuốn trôi hết! Trong lòng hận nghiến răng, trên mặt lại ấm áp cười nói: “Như thế mới là đại vui mừng, vương phi cũng không cần nghĩ nhiều, sớm trở về nghỉ ngơi mới phải.”

Tả Huyên nhìn thấy một màn phong ba cứ thế biến mất vô hình, không khỏi mỉm cười, hướng về phía Giang Tiểu Lâu gật gật đầu.

Triêu Vân mang theo vẻ mặt xấu hổ từ trong phòng đi ra, cước bộ Khánh vương phi không vững, thiếu chút nữa ngã sấp trước cửa, Giang Tiểu Lâu vội đỡ nàng, ôn nhu nói: “Mẫu thân không cần nóng vội, con đường này rất dài, chúng ta từ từ đi.”

Trong lòng Khánh vương phi rùng mình, ngẩng đầu lên, đã thấy Giang Tiểu Lâu dùng ánh mắt đầy ý cười nhìn mình, nhất thời trong lòng ấm áp: “Là ta lo lắng không đủ chu toàn, ngược lại làm phiền hà ngươi. Chớ trách lão vương phi tức giận, bức họa này là năm đó lão vương gia thích nhất, ta đem bức họa đi cầm cũng là bất đắc dĩ, không ngờ lại bị người phát hiện —— “

Khóe môi Giang Tiểu Lâu chứa ý cười chưa từng phát sinh một tia biến hóa, thanh âm trầm thấp nói: “Cũng chỉ là cầm một bức họa đã bị nghiêm khắc khiển trách, nếu là cầm quyền lực vương gia, lại không biết nên xử tội gì.”

Khánh vương phi nhất thời sửng sốt, không rõ nhìn đối phương.

Ba ngày sau, Khánh vương phủ đã xảy ra một đại sự.

Đồng dạng phòng ở, đồng dạng cảnh tượng, Thuận phi bước vào trong phòng, nghênh đón nàng chính là Khánh vương căm giận ngút trời, một quyển sách nhỏ ném lên mặt nàng, thân thể nàng đột nhiên chấn động, toàn thân không tự chủ được run rẩy, không thể không cúi đầu nhìn quyển sổ kia, không dám đón nhận ánh mắt Khánh vương.

“Nàng giải thích thế nào?” Khánh vương chưa bao giờ phẫn nộ như vậy, hắn dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm Thuận phi, hung ác như muốn ăn nàng.

Khánh vương phi ngồi ở một bên, thấy Thuận phi hơi cúi đầu, dáng vẻ mơ màng, có chút ngây dại. Cục diện này rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

Đôi mắt Giang Tiểu Lâu ẩn chứa mạch nước ngầm mãnh liệt, mỉm cười nhìn hết thảy trước mắt. Sau khi Lại bộ thượng thư Mã Hoài cáo lão hồi hương, nhất thời không có người thích hợp thay thế, Khánh vương liền thay hoàng đế chủ quản lại bộ, người phụ trách thăng chức cùng quan viên khảo hạch phân công, ước chừng được ba năm. Mà trong ba năm, phàm là quan viên khảo hạch đều trải qua tay Khánh vương, vì thế Thuận phi liền từ giữa làm người trung gian, thu bạc của đối phương thông qua con đường khác tiến cử cho vương gia, bất tri bất giác thổi gió bên gối, sự tình tự nhiên như nguyện giải quyết. Mọi việc bí mật làm sẽ không bị người biết được, cố tình đêm qua có kẻ trộm bị hộ vệ Khánh vương phủ bắt được, mọi người bao vây hắn phát hiện một sổ sách nhỏ, bên trong ghi lại mỗi năm mỗi tháng mỗi ngày, Thuận phi thu phí quan viên trong triều vàng bạc tài bảo vân vân, việc này vừa bại lộ, toàn bộ Khánh vương phủ nhấc lên sóng to gió lớn.

Một trắc phi bên trong trạch viện đáng lẽ nên thành thành thật thật sống qua ngày lại dám cậy quyền bán quan bán tước, việc này một khi truyền ra, quả thực sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ, người thứ nhất không tha cho Khánh vương chính là hoàng thượng! Sắc mặt lão vương phi chưa bao giờ khó coi như hôm nay, nàng chỉ vào Thuận phi, đầu ngón tay không ngừng run run, đôi mắt tràn đầy hàn quang, rét lạnh đến đáng sợ: “Ngày thường ta đối đãi ngươi cũng không tệ, không ngờ ngươi dám làm chuyện này! Gia môn bất hạnh, gia môn bất hạnh “.

Thuận phi chỉ cảm thấy trái tim đập thình thịch càng lúc càng nhanh, quả thực như bị khoét một lỗ, nhất thời toàn thân băng hàn thấu xương!


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT