Báo lỗi

Xướng Môn Nữ Hầu

Chương 174:


Theo Tạ Liên Thành đi ra thư phòng, một đường trở về Họa lâu, trong lòng Tiểu Điệp còn có chút sợ hãi: “Tiểu thư, ánh mắt Tạ tứ tiểu thư thật đáng sợ.”

Giang Tiểu Lâu liếc nhìn nàng một cái, cười nói: “Nha đầu nhát gan, thực không có tiền đồ.”



Vừa dứt lời, nàng lơ đãng nhìn thấy phía cuối hành lang lộ ra một đôi giày thêu.

Giang Tiểu Lâu mỉm cười hướng Tiểu Điệp vẫy vẫy tay, ở bên tai nàng thì thầm vài câu, chỉ chỉ đôi hài kia. Tiểu Điệp giảo hoạt cười, lĩnh mệnh mà đi, Giang Tiểu Lâu lập tức bước vào phòng.

Sau nửa canh giờ, Tiểu Điệp đầy mặt tươi cười tiến vào, nói: “Tiểu thư, hết thảy đều chuẩn bị ổn thỏa .”

“Đi gọi nha đầu kia đến đây .”

Chỉ chốc lát sau, Tiểu Điệp liền dẫn theo Thiến Thiến tiến vào, Thiến Thiến vẫn như trước tươi cười: “Nô tỳ gặp qua tiểu thư.”

Thiến Thiến trong ngày thường miệng giống như được bôi mật, tay chân lại tháo vát chịu khó, ở trong sân như cá gặp nước, cho dù ở trước mặt Giang Tiểu Lâu cũng có vài phần thể diện. Giang Tiểu Lâu nhìn nàng, cũng không kêu đứng lên, chính là ngồi nhàn nhã thưởng thức hương vị trà, bộ dáng như có chút suy nghĩ, thẳng đến nửa chén trà nhỏ uống xong, mới nhẹ nhàng buông tách trà , nói: “Trói lại!”

Trong lòng Thiến Thiến trầm xuống, không dám tin nói: “Tiểu thư…………. Ngài làm gì vậy, nô tỳ không biết phạm phải lỗi lầm gì —— “

Tiểu Điệp vung tay lên, lập tức có bốn thô sử ma ma tráng kiện tiến lên đem Thiến Thiến trói chặt lại, Thiến Thiến biết đại sự không ổn, thất kinh: “Tiểu thư, ngài muốn trừng phạt nô tỳ, cũng nên có lý do chính đáng !”

Giang Tiểu Lâu tươi cười như trước, lại như hồ nước đóng băng không có nửa điểm ấm áp, nói: “Thiến Thiến, vào sân của ta hầu hạ, ta đã xem ngươi làm người một nhà, vì sao muốn phản bội ta, thật làm ta rất thương tâm .”

Giang Tiểu Lâu tuy rằng ngữ điệu nhẹ nhàng, ý cười cũng không đạt đáy mắt, trong thanh âm hàm chứa lạnh như băng, từng câu từng chữ đâm sâu vào lòng người, Thiến Thiến vốn làm chuyện trái với lương tâm, sớm tâm hoảng ý loạn, nhưng dưới loại tình huống này cũng chỉ cố liều chết không chịu nhận, lập tức hô to nói: “Nô tỳ oan uổng, nô tỳ oan uổng ! Tiểu thư, nô tỳ đối với ngài trung thành và tận tâm, chịu khó chịu cực, ngài cũng không nên tin lời gièm pha của người khác mà đối đãi nô tỳ!”

Tiểu Điệp hận nhất là kẻ bội bạc, không khỏi hung hăng bình bịch chạy lên, quăng cho nàng ta một bạt tai, sắc mặt nặng nề nói: “Tiểu thư đối với ngươi tốt ra sao, ngươi không trung thành và tận tâm thì thôi, cũng không nên hùa theo người khác mưu hại tiểu thư ! Với lại trong phòng chỉ là một mình ngươi nhưng nửa đêm ngươi lại không có mặt, ta hỏi ngươi, đoạn thời gian gần đây mỗi đêm canh ba, ngươi có phải mặc y phục trắng chạy loạn khắp nơi giả thần giả quỷ hay không!”

Trong lòng Thiến Thiến vô cùng kinh hoàng, từ lúc tam tiểu thư bị hắt một thân đầy máu nàng liền tâm sinh cảnh giác, ai ngờ đối phương thật sự tra khảo việc này, lập tức mặt như màu đất, đem tâm nhất hoành, nói: “Tiểu thư hoài nghi nô tỳ, thì ra là vì việc này, nô tỳ từ nhỏ đến ban đêm có chứng bệnh mộng du, có đôi lúc gặp ác mộng mới đi ra ngoài chạy loạn, nếu tiểu thư không tin, có thể đi hỏi ma ma giữ cửa, xem nô tỳ có phải nói dối hay không !”

smiley_936

Nàng dám nói như vậy, tự nhiên là cùng ma ma giữ cửa thông đồng ổn thỏa, trong lòng Tiểu Điệp cáu giận, nha đầu kia phạm sai lầm cũng không hối cải, cư nhiên còn ăn ngay nói thẳng, nói mình có chứng bệnh mộng du, mệt nàng nghĩ ra lý do này ! Không khỏi nói: “Tiểu thư, nha đầu kia nhất định lại nói dối!”

Ai ngờ Giang Tiểu Lâu lại cười nói: “A, thì ra ngươi mắc bệnh mộng du, không thể ngờ được ngươi tuổi không lớn, thế nhưng có loại bệnh này, nhất định rất thống khổ đi, lại nói chính là do ta không chu đáo, hiểu lầm ngươi .”

Thiến Thiến nghĩ rằng bình an qua cửa, vô liêm sỉ nói: “Tiểu thư nói quá lời, nô tỳ xưa nay một lòng vì chủ tử, chỉ cầu chủ tử không vứt bỏ nô tỳ là tốt rồi.”

Tiểu Điệp nóng nảy, nói: “Tiểu thư, ngài sao có thể tin tưởng nha đầu kia!”

Giang Tiểu Lâu tươi cười như gió xuân ấm áp, thấm vào ruột gan: “Tiểu Điệp, xem ngươi nói kìa, Thiến Thiến xưa nay làm việc kỹ lưỡng chăm chỉ, ta cũng xem ở trong mắt , có lẽ chuyện ngày hôm qua chỉ là một hiểu lầm.”

Tiểu Điệp gấp đến độ không xong, ánh mắt đều đỏ: “Tiểu thư! Ngài……..” Trong lòng nàng không khỏi lo lắng, tiểu thư rốt cuộc là tâm địa mềm yếu, nói hai ba câu đã tin lí do thoái thác của nha đầu kia.

Ở dưới tình huống không ai gọi nàng đứng lên, Thiến Thiến lại vui mừng phấn khởi bò dậy, cười hì hì nói: “Tiểu thư, ngài quả thật là huệ chất lan tâm, thông minh cơ trí, nô tỳ nhất định hầu hạ người thật tốt để đền đáp, nô tỳ trước lui xuống.”

Không có chủ tử phân phó, nàng lại tự động đứng dậy lui ra, thật đúng là nha đầu lớn mật xằng bậy, nghĩ đến chính mình luôn luôn ôn hòa, làm cho nàng nghĩ đến cơ hội lấn lướt, giẫm lên mặt mũi mình, quả nhiên không biết sống chết. Giang Tiểu Lâu biết rõ điểm này, cũng là bất động thanh sắc.

Thiến Thiến còn chưa đi tới cửa, cũng đã bị bốn thô sử ma ma ngăn cản, nàng lắp bắp kinh hãi, quay đầu nói: “Tiểu thư, ngài không phải đã tha thứ nô tỳ sao?”

“Đây là tất nhiên , ngươi lại không có phạm sai lầm, cần gì muốn ta tha thứ.” Giang Tiểu Lâu ngữ khí nhàn nhã, đôi mắt tối đen như ngọc, cũng là thản nhiên lóe lên hàn ý, “Chính là có bệnh phải trị, chứng mộng du cũng không phải là bệnh da lông ngắn, ta từ trước từ chỗ Ngô tiên sinh học qua một phương pháp, chuyên môn trị liệu chứng mộng du, hôm nay cho ngươi thử một lần, cũng không uổng phí ngươi đối với ta một mảnh trung tâm.”

Thiến Thiến sâu sắc phát giác không đúng, vội vàng nói: “Tiểu thư, không cần, không cần! Nô tỳ tự mình trở về nhờ đại phu bốc thuốc, sao dám làm phiền ngài…………..”

Ai ngờ bốn ma ma dưới sự ra hiệu của Tiểu Điệp ngăn chặn Thiến Thiến, Giang Tiểu Lâu mềm giọng nhỏ nhẹ nói: “Tiểu Điệp, đều chuẩn bị tốt đi, bệnh này không thể kéo dài, phải nhanh chóng chữa trị cho tốt !”

Tiểu Điệp rất là vui mừng đứng lên, thanh thúy lên tiếng đáp, lập tức hạ lệnh bốn ma ma trói lại tay chân Thiến Thiến, sau đó dùng dây thừng đem cổ tay áo ống quần của nàng toàn bộ siết chặt. Bốn ma ma đều không phải là gia nô Tạ gia, mà là Giang Tiểu Lâu cố ý từ bên ngoài mua vào, đương nhiên hoàn toàn nghe hiệu lệnh của nàng. Thiến Thiến kinh hãi không thôi, vừa muốn mở miệng lại bị một chiếc khăn tay bưng kín miệng, một ma ma sớm chuẩn bị tốt bao tải sử dụng móc sắt lấy ra một con rắn, Thiến Thiến kinh hãi trong lòng, ánh mắt thấy con rắn để vào cổ áo của nàng, ngay sau đó dùng móc sắt ở trên người Thiến Thiến gõ xuống.

Con rắn bởi vì đau đớn bắt đầu ở trên người Thiến Thiến loạn chạy khắp nơi, thỉnh thoảng nhe răng cắn một ngụm, thẳng đem trên người nàng da tróc thịt bong, huyết nhục mơ hồ. Thiến Thiến liều mạng giãy dụa, trên mặt đất vặn vẹo , nghiền ép đè nặng, muốn đem xà đè chết, đáng tiếc động tác của nàng mau hơn nữa cũng không có nhanh bằng con rắn, không khỏi đau đến tê tâm liệt phế, nức nở cầu xin tha thứ.

Dù là bốn ma ma kiến thức rộng rãi, cũng không chịu được thủ đoạn độc ác của Giang Tiểu Lâu sợ tới mức mặt không còn chút máu.

Giang Tiểu Lâu lẳng lặng nhìn Thiến Thiến, người yếu đuối vĩnh viễn luôn bị người khác khi nhục, chính mình không có tâm đả thương người, đối phương lại ngồi chịu không yên, giành trước cấp mình một hạ mã uy, vậy nàng cũng nên dâng lễ vật đáp lễ một chút. Có qua có lại, mới càng thú vị.

“Trước dừng lại đã.” Giang Tiểu Lâu lại đợi nửa chén trà nhỏ, thẳng đến Thiến Thiến cơ hồ chết ngất đi, mới thản nhiên mở miệng.

Một ma ma lập tức tiến lên, dùng móc sắt đem con rắn trên người Thiến Thiến nhấc lên, tạm thời bỏ vào trong túi. Thiến Thiến hấp hối nằm trên mặt đất, mặt mày sinh ra vô hạn sợ hãi, bi thương cầu xin tha thứ: “Tiểu thư, nô tỳ biết sai rồi, cầu tiểu thư thủ hạ lưu tình!”

Giang Tiểu Lâu cười cười: “Hết bệnh rồi sao?”

Thiến Thiến có một loại bản năng sợ hãi dâng lên, nàng thật không ngờ nngười dễ gạt như Giang Tiểu Lâu lại tâm ngoan thủ lạt như vậy, lập tức dập đầu không ngừng : “Nô tỳ biết sai rồi, nô tỳ không có bệnh, hết thảy đều là nô tỳ nói dối!”

Giang Tiểu Lâu bất động thanh sắc, nói: “Ta hỏi một câu ngươi đáp một câu, nếu có nửa câu dối trá —— vừa rồi con rắn đó không có độc, nhiều nhất chỉ thương tổn chút da thịt, nếu bệnh của ngươi còn chưa khỏi, ta sẽ sai người đổi thành thất bộ xà [ 1 ] , nói vậy dược hiệu tốt hơn nhiều. có điều nó là loại rắn cuồng ăn thịt của người, ta sẽ đem nó nấu canh, ngươi uống một chén mới chân chính là đại bổ.”

[ 1 ] còn gọi là “Rắn độc bảy bước”. Là loài rắn độc sẽ cắn chết người rất nhanh, chỉ trong bảy bước chân

Vậy không phải là ăn thịt chính mình sao ! Thiến Thiến mặt không còn chút máu, cả người lạnh run, chỉ cảm thấy miệng vết thương trên người đau triệt nội tâm: “Nô tỳ biết sai, nô tỳ tất nhiên tri vô bất ngôn, ngôn vô bất tẫn [ 2 ] !”

[ 2 ] Đã biết thì sẽ nói, đã nói thì sẽ nói hết không giấu giếm.

” Canh ba mỗi ngày, ngươi đi đâu ?”

“Nô tỳ…” Thiến Thiến ấp úng, giương mắt lại nhìn thấy trong túi có vật thể động đậy, nàng nhất thời cả người sợ hãi, lập tức nói: “Nô tỳ…….” Lời nói còn dư lại bị nghẹn trong cổ họng.

“A, thì ra ngươi còn ngại canh xà không đủ vị, thật sự là hay lắm.” Giang Tiểu Lâu cười, trong mắt cũng là hiện lên một tia trào phúng.

Thiến Thiến hoảng sợ, cả người phát run, nói: “Nô tỳ biết sai! Là tam tiểu thư kêu nô tỳ giả dạng làm Quỷ Hồn………………”

Giang Tiểu Lâu nhất thời nhịn xuống cười lạnh, nói: “Ngươi thật đúng là nha đầu tốt, tậm tâm cẩn thận.”

Thiến Thiến cố nén sợ hãi trong lòng, nói: “Là……… Tam tiểu thư cho nô tỳ một trăm lượng bạc.”

Lúc ấy Thiến Thiến trái lo phải nghĩ, chung quy nhịn không được dụ hoặc vẫn một ngụm đáp ứng, nhưng nàng không nghĩ tới Giang Tiểu Lâu dĩ nhiên không bị đuổi ra phủ, càng thêm sợ hãi lập tức cùng ma ma giữ cửa thảo luận khẩu cung, trăm phương nghìn kế nghĩ đối sách chu toàn. Cái gọi là chứng mộng du vừa nói, người bên ngoài tất nhiên tin tưởng, còn Giang Tiểu Lâu luôn là chủ tử hòa nhã muốn gạt nàng thì không có khó khăn gì ! Vạn vạn không nghĩ tới nàng mạnh mẽ vang dội, thủ đoạn độc ác, thế nhưng nói hai ba câu liền đem nàng không còn đường đi, nàng hoảng sợ bất an dập đầu bình bịch : “Nô tỳ biết sai, cầu tiểu thư xem nô tỳ vi phạm lần đầu, tha nô tỳ một mạng!”

Giang Tiểu Lâu đắm chìm trong ánh mặt trời, lẳng lặng nở nụ cười, giống như một đóa hoa nở rộ, trắng noãn mà thanh diễm: “Đúng vậy, ta cũng rất muốn tha ngươi…….”

Nàng như là thì thào tự nói, hoặc như là nói cho người khác nghe. Lúc này đã có người tiến vào bẩm báo: “Giang tiểu thư, lão gia thỉnh ngài lập tức tới phòng khách.”

Giang Tiểu Lâu liếc nhìn Thiến Thiến, thản nhiên nói: “Hiện tại chính là cơ hội để ngươi biểu hiện lòng trung tâm, ta nghĩ, ngươi hẳn nên biết nói sao.”

Thiến thiến cúi đầu, nhịn không được răng nanh sợ hãi va lập cập vào nhau: “Dạ.”

Đi vào đại sảnh, Tạ Khang Hà đầy mặt hàn sương ngồi trên ghế, Vương Bảo Trân ở một bên ôn nhu khuyên giải, mấy người Tạ Nguyệt, Tạ Nhu ngồi ở một bên im lặng không nói, Tạ Du nhu nhu nhược nhược, ánh mắt vô cùng bình tĩnh.

Giang Tiểu Lâu tiến lên hành lễ: “Tạ bá phụ, người đã trở lại.”

Tạ Khang Hà thấy nàng mới thu liễm tức giận, vẻ mặt ôn hoà nói: “Tiểu Lâu, ngồi xuống đi.”

smiley_936

Trong đôi mắt Tạ Du mang theo hàm xúc không rõ, thời điểm Giang Tiểu Lâu đi qua, nàng lại quay mặt đi.

Tạ Khang Hà lạnh lùng nhìn Tạ Du nói: “Du nhi, ngươi cũng biết sai?”

Trong lòng Tạ Du run lên, cắn môi, nước mắt lã chã rơi xuống.

Vương Bảo Trân vội vàng nói: “Lão gia, tứ tiểu thư đã biết sai rồi, ngài cũng đừng quá —— “

Tạ Khang Hà lại nghiêm khắc nói: “Nàng thân là tứ tiểu thư quý phủ, nha đầu ma ma bên cạnh lại làm ra chuyện này, bị người khác biết sẽ nghị luận nói ta không biết dạy bảo, vô duyên vô cớ làm hỏng thanh danh, vốn nên trừng phạt nghiêm khắc, nhưng ta thương tiếc ngươi không biết chuyện, phạt ngươi cấm chừng một tháng, tạm thời nhớ kỹ, sau khi phạt xong, ngươi mới được ra ngoài !”

Ánh mắt Vương Bảo Trân chợt lóe, ôn nhu khuyên giải: “Lão gia, tứ tiểu thư dù sao cũng là nữ nhi gia, cấm chừng một tháng không tốt …………….”

Đâu chỉ là không tốt , truyền ra ngoài người khác đều nghĩ rằng chính mình phạm lỗi lớn, cho nên đóng cửa không ra. Ở trong lòng Tạ Khang Hà mà nói, đây là trừng phạt rất nặng …………. trên mặt Tạ Du vô cùng áy náy, ánh mắt ai uyển động lòng người: “Phụ thân nói đúng, nữ nhi xin nghe theo.”

Trên thực tế là gia sự Tạ gia, Giang Tiểu Lâu không nên tham dự trong đó, nhưng Tạ Khang Hà lại kiên trì cho rằng, nàng là một phần tử trong nhà, phải tham dự mọi định đoạt trong phủ.

Đợi cho cọc án tử giải quyết xong, Giang Tiểu Lâu chủ động đứng dậy, hướng Tạ Khang Hà nói: “Tạ bá phụ, nếu ngài hôm nay đã trở về, Tiểu Lâu liền chính thức hướng ngài chào từ biệt .”

Sắc mặt Tạ Khang Hà ngẩn ra, lập tức đứng lên, kinh ngạc nói: “Tiểu Lâu, ngươi đây là vì sao, ta mới vừa trở về, có phải chúng ta chiếu cố không chu toàn?”

Thần sắc Giang Tiểu Lâu thoáng buông lỏng, miễn cưỡng cười: “Bá phụ, hết thảy đều cùng người khác không quan hệ, chính là Tiểu Lâu trụ không nổi nữa.”

Sắc mặt Tạ Khang Hà trở nên dị thường khó coi, ánh mắt hắn như mũi đao ở trên mặt mỗi người xẹt qua, giờ phút này hắn đã ý thức được, nhất định là có người nhân lúc hắn rời đi nói lnug tung, hoặc đã làm chuyện gì ! Hắn nghiến răng nghiến lợi trừng mắt đám thiếp thất nữ nhi, hận không thể đem các nàng mắng chửi một phen, ngay cả một nữ hài tử không nơi nương tựa cũng không dung nạp, tâm tư hẹp hòi, quả thực làm trong lòng người nghẹn khuất ! Hắn cưỡng chế phẫn nộ, ôn nhu nói: “Tiểu Lâu, bá phụ sẽ không đồng ý ngươi rời đi , bất luận kẻ nào khi dễ ngươi, ngươi cứ thành thật nói với bá phụ, nếu ngươi đi rồi, cả đời ta đều sống trong bất an, ngươi nhẫn tâm sao?”

Thần sắc hắn thành khẩn, ngữ khí vô cùng nghiêm túc.

Giang Tiểu Lâu chậm rãi lắc đầu, nói: “Bá phụ, từ lúc ta vào Tạ gia, liền phá vỡ cuộc sống bình an của ngài. Nay trong nhà không ai chân chính thích ta, hoan nghênh ta, ta ở đây chính là một sai lầm, có lẽ ta nói vậy ngài sẽ tức giận, nhưng đây là sự thật. Tam tiểu thư lo lắng ta cướp tài sản Tạ gia, thậm chí không tiếc mua chuộc nha đầu trong viện ta giả thần giả quỷ làm ta sợ, mượn cơ hội châm ngòi quan hệ của ta cùng tứ tiểu thư, ta nếu tiếp tục ở lại, chỉ sợ trong nhà vĩnh viễn không thể thái bình, ngài hy vọng nhìn thấy chuyện như vậy phát sinh sao?”

Tạ Khang Hà sửng sốt, cả người đều ngây dại.

Tạ Hương cả kinh, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt nhất thời chứa đầy nước mắt: “Tiểu Lâu, ngươi nói gì vậy ? Ta êm đẹp sao lại chọc tới ngươi, ta khi nào thì thu mua nha đầu trong viện ngươi ?” Sau đó quay đầu nhìn về phía Tạ Khang Hà, ủy khuất mười phần: “Phụ thân, nữ nhi thật sự không biết làm sai chỗ nào, nữ nhi vẫn thật cẩn thận làm người, sợ chọc khách quý mất hứng, hiện tại nàng còn tìm mọi cách nhằm vào ta , ta thực không biết phải làm sao ……………”

Nàng biết sự việc đã bại lộ, nhưng tâm vẫn tồn may mắn, hy vọng trên tay Giang Tiểu Lâu không có nhược điểm hữu ích nào !

Giang Tiểu Lâu thấy nàng làm bộ làm tịch cũng không nói lời nào, vỗ vỗ tay, bên ngoài tự nhiên có hai ma ma áp giải Thiến Thiến tiến vào, Thiến Thiến ngã xuống đất trong nháy mắt, Tạ Hương đột nhiên biến sắc.

“Thiến Thiến, đem những chuyện ngươi làm trình bày với Tạ bá phụ một lần nữa, cần phải nhớ rõ, nói đúng sự thật.”

Thiến thiến cả người miệng vết thương đều đau đòi mạng, cũng không dám vi phạm, Tiểu Điệp sớm đã cảnh cáo nàng, tuy rằng rắn không có độc, nhưng trên răng nanh có bôi dược, nếu có nửa điểm nói dối, cẩn thận mạng chó của nàng, lập tức nơm nớp lo sợ đem sự tình phát sinh trải qua nói một lần, còn không quên bổ sung một câu: “Hết thảy đều là tam tiểu thư phân phó, nô tỳ thật sự là bị người cưỡng ép, cầu lão gia tha mạng!”

Tạ Hương vạn vạn không nghĩ tới chuyện này lại bị phanh phui, hé ra khuôn mặt cả kinh trắng nhợt, môi cũng bắt đầu phát xanh.

Tạ Khang Hà tức giận đến ngực cứng lại, phụng phịu nhìn về phía Tạ Hương: “Lời nha đầu kia đều là thật sự, nói!”

Tạ Hương ánh mắt ở trên mặt Vương Bảo Trân đảo quanh, cũng không dám công nhiên cầu tình, chính là nức nở : “Ta…………. Ta không có, phụ thân phải tin tưởng ta…”

Vương Bảo Trân thu được tín hiệu cầu cứu của nàng, nhìn chằm chằm Thiến Thiến lạnh lùng nói: “Thiến Thiến, ngươi cần phải nghĩ cẩn thận , tam tiểu thư là loại người nào, há có thể tha cho ngươi lung tung đổ tội. Rõ ràng là chính ngươi sơ sẩy, cư nhiên đổ lên người tam tiểu thư, lại nói hươu nói vượn, cẩn thận da của ngươi!”

Khuôn mặt nàng xinh đẹp cao quý, ánh mắt cũng là vô cùng hung ác, Thiến Thiến sợ tới mức càng sợ hãi, lớn tiếng nói: “Lão gia, lời nô tỳ theo đều là thật !”

Trên mặt Tạ Khang Hà tràn ngập lửa giận: “Hương nhi, ngươi giải thích thế nào !”

Tạ Hương bỗng nhiên một trận xanh cả mặt, mạnh mẽ tiến lên đánh Thiến Thiến một bạt tát, chợt xoay người quỳ rạp xuống đất, thất thanh khóc: “Phụ thân, tứ muội muội xưa nay tâm nhãn nhiều, Thiến Thiến nhất định là bị nàng thu mua , lại bị Tiểu Lâu bắt đến, nên tìm đại một con cừu thế tội ………………… Nữ nhi rất oan uổng !”

Tạ Du đột nhiên đứng lên, lại nhìn thoáng qua vẻ mặt Tạ Khang Hà, lại chậm rãi ngồi trở về, khóe môi bất giác gợi lên một chút ý cười thư sướng. Muốn đổ lên đầu nàng, nói dễ hơn làm!

Thiến Thiến lắp bắp kinh hãi, vội vàng dập đầu không ngừng : “Lão gia, lời nô tỳ đều là thật, tuyệt không dám có nửa câu dối trá ! Thật là tam tiểu thư phân phó nô tỳ làm —— “

Vương Bảo Trân chưa bao giờ gặp qua Tạ Khang Hà nổi giận như thế, vội vàng chen vào nói: “Lão gia, tam tiểu thư luôn luôn hiền lương quy củ, không phải muốn chống đối lão gia, chỉ là nàng tuổi còn nhỏ, trong khoảng thời gian nghĩ không thông.”

Ánh mắt Tạ Khang Hà lạnh lùng: “Ta mới vừa đi, trong nhà từ trên xuống dưới đều rối loạn không ra gì, đây gọi là quy củ hả !” Hắn chỉ vào Thiến Thiến nói: “Nha đầu kia trực tiếp rót thuốc câm rồi đuổi khỏi phủ. Về phần Hương nhi, phạt nàng đi từ đường sám hối ba tháng, khi nào sửa lỗi thì trở về!”

Một lời định xuống, không biết chính mình sẽ bị bán tới chỗ nào, Thiến Thiến hai mắt vừa lật, hôn mê bất tỉnh.

Tạ Hương lập tức bị dọa choáng váng, trong mắt tuyệt vọng cùng cầu xin đan vào. Đi từ đường sám hối………… Một khi phụ thân không nhớ nổi nàng, nàng không còn cơ hội về được!

Khóe miệng Giang Tiểu Lâu hơi nhếch, mí mắt chớp cũng không chớp: “Bá phụ, nếu ngươi làm như vậy, chính là buộc ta không bao giờ nữa đến Tạ gia.”

Tạ Khang Hà đáy mắt chứa đầy áy náy: “Hết thảy đều là ta giáo nữ không nghiêm, Tiểu Lâu, ngươi không cần đi, nữ nhi này ta tình nguyện không nhận !”

Tạ Hương vốn là giả khóc, hiện tại lại không thể không khóc, khóc ruột gan đứt từng khúc. Người bên cạnh thấy thế, thế mới biết Tạ Khang Hà là giận thật, nhất thời ai cũng không dám cầu tình.

Giang Tiểu Lâu lại nói: “Tạ bá phụ, ta biết ngươi là có ý tốt, nhưng ngươi làm như vậy, chỉ tăng thêm cảm giác áy náy của ta, sao ta có thể an tâm.” Trong lời nói, rõ ràng là vì Tạ Hương cầu tình.

Tạ Khang Hà quay đầu nhìn chằm chằm Tạ Hương, đáy mắt tràn đầy phẫn nộ, cuối cùng hắn chỉ có thể quay đầu, cắn răng nói: “Trừ phi Tiểu Lâu tha thứ ngươi, nếu không ngươi không cần quay về nữa !”

Tạ Hương chỉ cảm thấy máu nóng đều đang run đẩu, áy náy, hối hận, sợ hãi tất cả đều đan xen vào nhau, nàng gục ở lòng bàn chân Giang Tiểu Lâu, nước mắt tung hoành: “Ta sai lầm rồi, ta biết sai rồi! Tiểu Lâu, ngươi lưu lại, về sau ta cũng không dám nữa ! Ngươi tha thứ ta đi, nếu bị phụ thân đuổi đi, ta có thể đi nơi nào —— Tiểu Lâu, Tiểu Lâu!”

Giang Tiểu Lâu chủ động đem nàng nâng dậy, ôn nhu thay nàng lau nước mắt: “Tam tiểu thư, ngươi nghĩ nhiều , ta không có trách ngươi, chỉ là sợ ta ở lâu dài, ngược lại dẫn tới Tạ gia bất hòa.” Sau đó, nàng hướng về Tạ Khang Hà nói: “Bá phụ, Tiểu Lâu ở trong này hướng mỗi một vị trong Tạ gia, ta tuyệt đối sẽ không lấy một phân tiền của ngài, cũng sẽ không gây phiền hà cho Tạ gia. Ta đến, chính là hy vọng gặp một lần bằng hữu mà phụ thân sinh tử tướng thác [ 3 ] , mặc kệ dưới tình huống nào, ta đều sẽ không nhận tiền của ngài”.

[ 3 ] (thác = kí thác, câu này có thể hiểu là sự sinh tử tồn vong của bản thân đều có thể kí thác cho nhau

Nàng nói được trảm đinh tiệt thiết, mỗi người đều ngây ngẩn cả người. Các nàng nhìn Giang Tiểu Lâu, nhất thời cảm thấy mê man, nàng có biết mình đang nói gì không, nếu tương lai nàng đổi ý, chính là thực ngôn nhi phì [ 4 ], bị người nhạo báng, chứng minh rằng nàng thật buông tha cho tài sản Tạ gia.

[ 4 ] béo nhờ nuốt lời, tư lợi bội ước

Trên đời này có người ngốc như vậy sao?

Vương Bảo Trân nhìn nàng, thở dài nhẹ nhõm một hơi, nếu không phải vì tiền đến, vậy không cần tranh đoạt .

Tạ Nguyệt có chút cáu giận, thầm nghĩ ngươi nói sớm một chút, chúng ta làm gì tự tìm phiền toái.

Tạ Nhu có chút bội phục Giang Tiểu Lâu, trước mặt mọi người thẳng thắn nói chính mình không cần tài sản Tạ gia, về sau rốt cuộc không lo lắng bị những người khác khó xử, đây là biện pháp rút củi dưới đáy nồi, quả nhiên là diệu kế. Ban đầu nàng đã quyết định làm như vậy , lại còn muốn hung hăng thu thập tam nha đầu một lần, tuyệt đối là người trừng mắt tất báo. Đắc tội người như vậy, thật sự là rất ngu xuẩn .

smiley_936

Tạ Khang Hà chậm rãi ngồi trở lại trên ghế, hắn nhìn Giang Tiểu Lâu, đáy mắt hiện ra thần sắc bi ai, nữ nhi của mình trong ngắn ngủn mấy ngày đã bạo lộ chân diện mục, các nàng ngày thường ôn nhu thân thiết, nhưng đến thời khắc mấu chốt cũng sẽ nổi tâm tư tranh đoạt, hoài nghi, không còn dáng vẻ đáng yêu như trước nữa. Hiện tại hắn còn sống, nếu một ngày hắn chết đi, số gia sản này sẽ trở thành mối họa tranh đoạt.

Giang Tiểu Lâu như là một ngòi dẫn, khắc sâu vào đáy lòng mỗi người. Hắn thở dài, nói: “Tốt, nếu đây là nguyện vọng của Tiểu Lâu, ta liền đáp ứng, chỉ cần có thể cho ngươi an tâm lưu lại. Mặc kệ thế nào, ta sẽ không để ngươi rời đi Tạ gia .”

Giang Tiểu Lâu mỉm cười: “Tạ bá phụ, người muốn ta an lòng, nên tha thứ tam tiểu thư đi.”

Không lưu tình chút nào cấp một cái tát, quay lưng lại cho một viên táo ngọt, Tạ Hương hoàn toàn ngơ ngẩn .

Có Giang Tiểu Lâu cầu tình, thật vất vả đào thoát trừng phạt, Tạ Hương đi theo Vương Bảo Trân vào phòng. Nha đầu vội vàng dâng trà, Vương Bảo Trân tiếp trà lại đem tất cả mọi người lui ra ngoài, nhìn chằm chằm Tạ Hương, phẫn nộ quát: “Quỳ xuống!”

Tạ Hương lắp bắp kinh hãi, lại như cũ sắc mặt trắng bệch quỳ xuống . Nàng ở mặt ngoài là tiểu thư trong phủ, trên thực tế mẫu thân của nàng chỉ là tỳ nữ của Vương Bảo Trân, Vương Bảo Trân ngày thường cấp nàng mặt mũi, kêu một tiếng tam tiểu thư, nàng cũng không dám thật sự đem danh tiểu thư bày ra.

Trong mắt Vương Bảo Trân bốc hỏa: “Ai cho ngươi tùy tiện thu mua Thiến Thiến làm ra chuyện này!”

Trong lòng Tạ Hương ủy khuất vô cùng, nàng bình thường kiêu căng ngang ngược , thường xuyên sau lưng đùa giỡn chủ ý xấu, vừa rồi bị phụ thân trách cứ vừa thông suốt, hiện tại di nương xưa nay hướng về nàng cũng trở nên nghiêm khắc, không khỏi đỏ hồng đôi mắt, nước mắt ào ào chảy xuống, trong miệng lại nói: “Di nương, nha đầu kia gần đây luôn được sủng ái, ta vì sao không thể đối với nàng động thủ, chỉ là Thiến Thiến là kẻ vụng về không được việc, ta cũng là vì chúng ta suy nghĩ……………………”

Tạ Nguyệt vừa vặn vén rèm tiến vào, nghe xong lời này, trên mặt lộ ra thần tình chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Vương Bảo Trân ”phanh” một tiếng đem chén trà đặt mạnh ở trên bàn, nước trà màu xanh bắn tung tóe, thanh âm nàng lộ ra một tia lạnh như băng: “Ngươi là nha đầu vụng về ! Đối với Giang Tiểu Lâu, chẳng lẽ ta không kiêng kị ? Nhưng nhiều ngày trôi qua ta đều không dám tỏ thái độ bất kính với nàng, đều là vì cái gì, chẳng lẽ ngươi không biết sao?”

Tạ Hương ngẩn ra, lúng ta lúng túng nói: “Là… Bởi vì phụ thân.”

Vương Bảo Trân có chút thở dài một hơi: “Phải, có phụ thân ngươi ở một ngày, ngươi dù không thích Giang Tiểu Lâu, cũng phải chịu đựng cho ta !”

Tạ Hương nước mắt càng chảy càng nhiều.

Vương Bảo Trân gặp cả người Tạ Hương phát run, không khỏi thở dài một tiếng, hướng Tạ Nguyệt trao đổi ánh mắt, Tạ Nguyệt lập tức thông suốt tiến lên đem nàng nâng dậy, lau nước mắt của nàng, mới thả chậm ngữ khí nói: “Nha đầu ngốc, hôm nay lời Giang Tiểu Lâu có nghe thấy không, nàng không muốn tài sản Tạ gia, ngươi cần gì làm chim đầu đàn.”

Tạ Hương hai mắt đẫm lệ mông lung, nghe xong lời này mâu quang chợt lóe: “Nhưng …………….. Lời của nàng có thể tin sao?”

Trên khuôn mặt kiều mỵ của Vương Bảo Trân xuất hiện tươi cười thản nhiên: “Nếu trước mặt mọi người tuyên bố, vốn không có đạo lý đổi ý.”

Tạ Hương lập tức vui mừng đứng lên.

Tạ Nguyệt sờ vào mái tóc nàng, thần sắc oán trách: “Ngươi nha, trừng phạt này ngươi phải nhớ kỹ, nếu tái phạm ngay cả di nương cũng không giúp được ngươi.”

Tạ Hương liên tục gật đầu, lại có chút lo lắng: “Phụ thân nơi đó……….”

Vương Bảo Trân mỉm cười, ngón tay thon dài chỉa vào trán đối phương : “Ta sẽ thay ngươi quay vòng ( ý nói tiền chi tiêu) , yên tâm đi.”

Tạ Hương nghe vậy, cuối cùng lộ ra tươi cười sống sót sau tai nạn.

Sau khi Giang Tiểu Lâu trước mặt mọi người tuyên bố không cần tài sản Tạ gia, Tạ gia một lần nữa khôi phục bình tĩnh. Vừa mới bắt đầu thái độ mọi người còn có vài phần xấu hổ, nhưng dần dần các nàng cũng thả lỏng. Vốn không còn xung đột lợi ích, mọi người đối với Giang Tiểu Lâu có cũng được mà không có cũng không sao, không hề mỗi ngày giám thị nàng, cũng không cần quan tâm nàng đi nơi nào.

Ngày trôi qua rất nhanh, đã đến ngày 10 tháng 9.

Tần Tư cùng Tần phu nhân đến dâng hương, các nữ quyến tới dâng hương đều xa xa nhìn chằm chằm vị thám hoa lang. Tuy rằng hắn đã cưới vợ, nhưng vẫn là tuấn mỹ vô song, mi mục sáng ngời, sóng mũi cao thẳng, môi mỏng phác thảo rõ ràng. Thân hình hắn cao gầy, sống lưng thẳng tắp, trên mặt thủy chung lộ vẻ nụ cười thoải mái tự tại, giống như tiên nhân bước ra từ trong bức tranh, phong nhã vô cùng, làm cho tất cả mọi người nhìn xem ngây người.

Tần Tư nhìn một màn này, liền chủ động muốn đi dạo hậu viện một chút. Tiểu hoà thượng mang theo hắn, một đường rẽ hoa gạt liễu [5], thời điểm đi thăm quan cảnh sắc, vẻ mặt hắn đột nhiên khựng lại .

[ 5 ] nghĩa là hình dung tư thế đi đường rất đẹp của nữ tử, trong câu này với ngữ cảnh đang đi thăm thú cảnh sắc ở hậu viện thì có lẽ để là rẽ hoa gạt liễu

Một nữ tử trẻ tuổi vận váy lụa màu tím ngồi trong lương đình, trước mặt bày một bàn cờ, vốn là cúi đầu suy ngẫm, nhìn không rõ dung nhan, duy nhất lộ ra nửa cần cổ thon dài trắng noãn, làm người sinh ra tâm tư khác lạ. Làn váy nàng trải rộng ra trên mặt đất, giống như cánh hoa hải đường xòe ra, thắt lưng mảnh khảnh uyển chuyển, có một phen phong tình khác, rũ xuống một đôi mắt đẹp, không biết suy nghĩ cái gì.

Một chuỗi kí ức ẩn sâu trong trí nhớ đột nhiên hiện lên trong đầu, cuồn cuộn không ngừng , xoay quanh, lượn lờ, giao triền, cuối cùng quyện vào nhau tạo ra một khuôn mặt xinh đẹp, nửa sáng nửa tối, ở trước mắt hắn vờn quanh…………….

“Tiểu Lâu ——” hắn ngâm nga thở dài một tiếng.

Chính là xa xa nhìn chằm chằm nàng, trong lòng bàn tay chảy rmồ hôi, hai mươi năm qua hắn vẫn là lần đầu tiên có loại cảm giác này, thế nhưng sinh ra một loại kích động không hiểu.

Không cần nghĩ ngợi , hắn bước nhanh về phía trước, một phen cầm bả vai nữ tử, thanh âm phát run: “Tiểu Lâu!”

Nữ tử khiếp sợ xoay người lại, Tần Tư thấy hé ra khuôn mặt xa lạ, tuy rằng đồng dạng đều là xinh đẹp, cẩm tú chu nhan [ 6 ], lại hoàn hoàn toàn xa lạ . Trong lòng hắn đột nhiên dâng lên một trận thất vọng, vội lui về phía sau nửa bước, tràn ngập xin lỗi cười nói: “Xin lỗi vị cô nương này, là ta nhận lầm người—— “

[ 6 ] cẩm tú, nghĩa thông thường là gấm vóc, nhưng cũng có nghĩa là vẻ đẹp, tuyệt đẹp, xinh đẹp

朱颜: chu nhan, chu (trong chu sa) là hồng, chu nhan cũng có thể hiểu là hồng nhan (má hồng)

Nữ tử trẻ tuổi đứng lên, kinh hãi nhìn hắn, thấy hắn phong thái nho nhã, thái độ ôn hòa, mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, nói: “Công tử, ngươi lần sau tốt hơn không nên lỗ mãng như vậy, sẽ dọa người đó .”

Đáy lòng Tần Tư thở dài, trên mặt lại mỉm cười lần nữa: “Thực xin lỗi.”

Nữ tử cười cười, vừa muốn nói gì, lại đột nhiên nghe thấy một âm thanh nữ tử trong trẻo vang lên: “Tỷ tỷ, thì ra ngươi ở trong này!”

Thanh âm thanh lệ tươi mát, dễ nghe, giống như chuông ở trong gió nhẹ nhàng vang lên, ôn nhu cùng quyến rũ, làm trong lòng hắn không hiểu sao hơi động.

Một phấn y nữ tử tiến đến, cằm hơi nhọn, mắt hạnh như làn thu thủy , tươi cười ôn nhu, dung sắc tuyệt lệ, tinh xảo không thể soi mói. Trong lúc lơ đãng, tóc đen bay nhẹ, sóng mắt lưu chuyển, cũng không có cố ý mị hoặc chúng sinh, cũng là tao nhã tuyệt trần—— Tần Tư nhìn xem ngây người, thậm chí hoa mắt thần mê.

smiley_936

Trong hoa viên tràn ngập cả vườn xuân sắc, nhưng mà diễm sắc của nàng lại mạnh mẽ đem hết thảy đè ép xuống,

Phấn y nữ tử lướt qua người hắn, con mắt sáng chớp một cái, lộ ra vẻ xa lạ cùng kinh ngạc. Vẻ mặt hoàn toàn là nhìn người xa lạ, giống như lưỡi dao lạnh lẽo tiến vào trong lòng Tần Tư, ẩn ẩn làm hắn đau nhói, lại mang theo một loại ngọt ngào cổ quái.

Trong nháy mắt, lướt qua bóng dáng một tiểu nhi nữ chứa nhiều chuyện cũ, như sóng biển vỗ vào bờ, trong lòng hắn nhất thời trào lên nhu tình, thầm nghĩ một tay kéo nữ tử ôm vào trong lòng. Nhưng hắn vừa tiếp cận, phấn y nữ tử cũng đã lập tức hướng một nữ tử khác đi đến, cười nói: “Tỷ tỷ, rốt cục đến phiên tỷ thỉnh đại sư coi tướng , mau đi đi.”

“Thật sự?” trên mặt Ly Tuyết Ngưng lộ ra vui mừng, nói, “Tiểu Điệp, ngươi ở trong này chiếu cố thật tốt, ta lập tức sẽ trở lại.” Nói xong, nàng liền mỉm cười hướng Tần Tư gật đầu một cái, nhanh nhẹn rời đi.

Tần Tư đứng tại chỗ, trong đầu chỉ có sóng mắt long lanh của phấn y nữ tử, là nàng sao, là nàng đi ! Rõ ràng dung mạo tương tự, nhưng khí chất lại hoàn toàn như hai người. Giang Tiểu Lâu tuy rằng mỹ mạo, nhưng trên người nàng không có vẻ quyến rũ làm cho người ta tâm động xuất thần. Huống chi, Giang Tiểu Lâu đã chết, người chết làm sao có thể sống lại ? Chẳng lẽ nói nữ tử trước mắt này chỉ là dung mạo quá giống, nhưng trên đời này nào có diện mạo tương tự như thế ?

Nhìn thấy đối phương đã ngồi xuống, hắn trái lo phải nghĩ, thật sự nhịn không được, mạnh mẽ đè nặng cảm xúc kịch liệt trong đáy mắt, tiến lên mỉm cười nói: “Tiểu thư thật có nhã hứng, hay cùng ta đánh cờ ?”

Trong lòng Giang Tiểu Lâu lạnh lùng cười, trên mặt lại thập phần bình tĩnh, vững vàng ngồi ở trên ghế, chính là mí mắt nhấc lên nhìn hắn một cái, rồi lại rũ mắt xuống.

Giờ phút này, đáy lòng nàng không khỏi nhớ tới chuyện cũ. Tần Tư có thói quen mỗi sáng uống một chén Thiết Quan Âm thượng hạng, chính mình không ngại trời chưa sáng thức dậy tới hoa viên thu thập sương sớm; Tần Tư thích món ăn thanh đạm, chính mình liền tự mình xuống bếp, hầm chút cháo đậu xanh, cháo trắng, cháo đậu đen, thậm chí tới khách điếm ở kinh đô tìm món ngon hợp khẩu vị của hắn; Tần Tư mắc chứng đau đầu, nàng liền nghĩ mọi cách vì hắn giải ưu………………. Chính mình toàn tâm toàn ý, đào tâm đào phế, đổi lấy lại là một nam nhân tuyệt tình. Tần Tư a Tần Tư, ta mới là vị hôn thê đường đường chính chính, ngươi nếu không thích ta, trước đó giải thích là được, cớ gì ? Muốn làm tuyệt tình như vậy !

Tần Tư không nghĩ tới nàng lãnh đạm như thế, nhưng cũng không tức giận, chính là ở đối diện nàng ngồi xuống, ngữ khí mang theo thăm dò: “Vị tiểu thư này, chúng ta có phải từng quen biết hay không?” Ánh mắt hắn sâu thẳm, khuôn mặt tuấn mỹ cũng hiển lộ ra một loại ôn nhu khác thường.

Giang Tiểu Lâu rốt cục ngừng tay cầm quân cờ, ngẩng đầu nhìn hắn một cái. Nam tử trước mắt này, mái tóc đen dài như mực, tấn nhược đao tài [ 7 ] , mi mục sáng ngời, quý khí bức người, bình tĩnh mà xem xét, hắn là một mỹ nam tử thế gian hiếm thấy. Hắn nhẹ nhàng cười, có thể làm cho vô số nữ tử mặt đỏ tim đập. Đáng tiếc hiện tại trong mắt nàng, người này đã chẳng còn lực hấp dẫn .

[ 7 ] Tóc mai như mây (Chỉ vẻ đẹp nam tử)

Chống lại ánh mắt thong dong đạm mạc của Tiểu Lâu, Tần Tư không nhịn được hỏi: “Ta cảm thấy, ngươi rất giống một vị cố nhân của ta.”

Vẻ mặt hắn mang theo vô hận ôn nhu, ngữ khí hàm chứa trìu mến, ánh mắt sâu không thấy đáy hàm chứa tình ý nhộn nhạo, hắn là đang lấy lòng nàng, nụ cười dịu dàng ôn nhu, lúc trước là chưa từng có .

Giang Tiểu Lâu không khỏi tự giác buồn cười, hữu tình lại kêu là cố nhân, thù sâu như biển thì kêu cừu nhân đối đầu. Nhưng mà, nàng bất quá cười nhẹ, thần sắc hờ hững: “Công tử hiểu lầm , ta chưa bao giờ gặp qua ngươi.”

Lời này nói ra phi thường lạnh lùng, Tần Tư đương nhiên không chịu tin tưởng, ánh mắt hắn thẳng tắp nhìn nàng, thần sắc chậm rãi biến lãnh: “Không, ngươi là Giang Tiểu Lâu.”

Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng nhướng mày : “Ngươi đây là ý gì?”

Tần Tư trịnh trọng nhìn nàng, chậm rãi nói: “Chúng ta từ nhỏ cùng nhau lớn lên, tình cảm thâm hậu, mặc kệ ngươi biến thành bộ dáng nào, ta đều không quên ——” hắn vừa nói chuyện, một bên quan sát biểu tình mặt của nàng, cuối cùng tìm được cảm giác quen thuộc.

Giang Tiểu Lâu bỏ lại quân cờ, đáy mắt nổi lên ánh sáng lạnh: “Vị công tử này, ngươi có biết chính mình đang nói gì sao?”

Gặp nàng bày ra gương mặt thanh lệ lạnh lùng không hề có cảm tình, đem hắn trở thành một người xa lạ, hắn không khỏi mạnh mẽ áp chế ngực trào ra lửa giận vô danh, thẳng tắp nhìn chằm chằm nàng, nhịn không được nói: “Tiểu Lâu, bất luận kẻ nào có khả năng nhận sai, đối với ngươi tuyệt đối sẽ không!”

Trên mặt Giang Tiểu Lâu lộ ra trào phúng, chính là lẳng lặng nâng chén trà bên cạnh, hoàn toàn ngoảnh mặt làm ngơ.

Sắc mặt Tần Tư trầm xuống, nhưng hắn là cỡ nào tâm cơ, tâm niệm vòng vo lại chuyển, nhẹ vươn tay, bất ngờ cầm tay trái Giang Tiểu Lâu.

Động tác vô cùng thân thiết, thần sắc Giang Tiểu Lâu trong nháy mắt lạnh như băng, đáy mắt tràn đầy xa cách nhìn hắn.

Tần Tư sửng sốt, vị hôn thê lúc trước quả thật mỹ mạo vô song, lại chưa từng có vẻ quyến rũ cùng lạnh lùng vẻ mặt như vậy, giống như là thần nữ cao cao tại thượng, dùng ánh mắt hờ hững vô tình nhìn xuống hắn. Cho tới bây giờ đều là nàng hao hết tâm tư lấy lòng hắn, chẳng bao lâu sau hết thảy điên đảo, hắn muốn phủ phục ở dưới chân nàng mong lấy được sự để ý của nàng.

Hắn nghĩ đến chính mình sẽ tức giận, nhưng hắn không có, thậm chí bị ánh mắt lạnh lùng nhìn làm trong lòng hắn đập loạn nhịp. Theo bản năng bao lấy tay nàng, ôn nhu nói: “Tiểu Lâu, ngươi thật là Tiểu Lâu, ngươi là Tiểu Lâu đúng hay không? Van cầu ngươi nói cho ta biết, ngươi là vị hôn thê của ta, là Tiểu Lâu của ta.”

Xưa nay ThámHoa Lang tâm cao khí ngạo thế nhưng hướng nàng cúi đầu, nếu để người khác nhìn thấy chỉ sợ đều phải trố mắt.

Hướng Tiểu Điệp đầy mặt vẻ giận quăng một ánh mắt, ý bảo đối phương an tâm chớ nóng, nàng bất động thanh sắc ý đồ rút tay ra , đứng lên lui về phía sau từng bước, đem đáy mắt chán ghét tất cả đều che dấu, chính là ngữ khí lạnh lẽo: “Công tử thật sự đã hiểu lầm , ta không biết ngươi.”

Tần Tư lại gắt gao cầm, đồng dạng đứng lên, đến gần từng bước: “Tiểu Lâu, ngươi hoàn toàn làm bộ như không biết ta, ngươi thật sự thay đổi, thật sự thay đổi, làm ta không thể nhận ra ngươi !”

Hắn không biết nàng? Cẩn thận ngẫm nghĩ, nàng làm sao muốn nhận thức hắn chứ………..

Giang Tiểu Lâu đôi mắt sáng môi hồng, nét mặt khiếp người: “Công tử, ngươi còn tiếp tục vô lễ, ta sẽ kêu hộ vệ đến đuổi ngươi ra ngoài!”

Tần Tư trầm mê trong đôi mắt ấy, lại không biết trong đó chính là vòng xoáy sâu thẳm. Hắn trong nháy mắt thất thần, lẩm bẩm nói: “Vì sao ngươi biến thành như vậy, ngươi đến tột cùng là ai……………………”

Tần Tư là một người bản tính cao ngạo, chưa bao giờ trước mặt người khác thất thố qua. Nhưng Giang Tiểu Lâu là một nữ nhân đặc biệt, vô cùng khác biệt…………….

Giang Tiểu Lâu thản nhiên nhìn thoáng qua đối phương tràn ngập hoang mang, biểu tình hết sức kích động , cũng là nhẹ giọng nói: “Công tử, mời ngươi buông tay, nếu để người ta biết đường đường Thám Hoa Lang ở trong này đùa giỡn dân nữ, cẩn thận con đường làm quan của ngươi!”

Tần Tư nghe xong một câu trong nháy mắt sắc mặt đại biến, nhưng mà lực đạo hơi buông lỏng , Tiểu Điệp rốt cuộc nhịn không được, đi lên đẩy mạnh, Tần Tư nhất thời không có phòng bị, phải rút lui nửa bước, cười lạnh nói: “Tốt, ngươi thật tốt, ngay cả ta cũng uy hiếp !”

Giang Tiểu Lâu không chút để ý nhìn hắn: “Đó là bởi vì ngươi vô lễ trước.”

Chưa từng gặp qua, chưa từng có người có thể làm hắn tức giận, một ánh mắt khinh thường của nàng thế nhưng làm cho hắn nổi giận.

Tần Tư cảm giác được ngực buồn bực không chịu nổi, hắn thở hổn hển một ngụm, thẳng tắp trừng mắt nàng, nàng càng là thong dong, cơ bắp trên mặt hắn càng co rúm, đáy lòng phẫn nộ cũng càng trào lên.

“Ngươi có biết ta là ai, ngươi nhất định là Tiểu Lâu!” Hắn răng nanh trung bính ra vài.

” Nghe nói Thám Hoa Lang ở sau hoa viên, còn muốn chiêm ngưỡng phong thái, cũng không ngờ lại là hạng người không biết liêm sỉ.” Giang Tiểu Lâu biểu hiện ra đối với hắn thập phần chán ghét, thản nhiên hướng Tiểu Điệp nói: “Đi thôi.”

Nhưng mà Tần Tư lại lại một lần nữa ngăn trước mặt nàng.

“Vì sao?”

Hắn phun ra một câu tựa như là dồn nén trong tâm khảm phát ra, từng chữ thấu xương.

Giang Tiểu Lâu theo dõi hắn, đôi mắt xinh đẹp như có ánh đao chớp động: “Bởi vì ta không biết ngươi.”

Tần Tư không chuyển mắt nhìn chằm chằm nàng, vẫn kiên trì nói: “Không, ngươi là Giang Tiểu Lâu, ngươi là vị hôn thê của ta.”

smiley_936

Giang Tiểu Lâu cười khẽ một tiếng, xoay người bước đi, không hề lưu luyến.

Tần Tư nhìn chằm chằm bóng dáng nàng, cơ hồ quên ngôn ngữ.

Giang Tiểu Lâu là một người đặc biệt, nàng là thành tựu trong sinh mệnh hắn trong giấc mơ mỹ lệ thê lương.

Hắn là phát ra từ nội tâm thương tiếc Giang Tiểu Lâu , nàng là nữ nhân xinh đẹp ôn nhu và trí tuệ, mặc kệ là cầm kỳ thư họa, hay là ngôn hành cử chỉ, cũng không từng bôi nhọ hắn. Tất cả mọi người nói hắn và nàng là một đôi bích nhân, vì thế hắn cũng cho là vậy, nàng rất xứng đôi với hắn .

Nhưng sau đó, hắn đỗ Thám Hoa Lang, xuất thân từ con thương hộ thăng tiến làm quan. Hắn đáy lòng cất giấu kiêu ngạo, nhất định phải ở trên con đường làm quan thực thi hoài bão lớn. Nhưng mà sự thật làm cho hắn thất vọng, những người đó không thèm để ý tài hoa của hắn, bọn họ ở sau lưng hắn khinh miệt nói, chỉ là một tiện dân xuất thân thương hộ. Tâm cao ngất, mệnh so với giấy bạc [ 8 ] .

[ 8 ] Tâm cao ngất, mệnh như tờ giấy bạc (tâm bỉ thiên cao mệnh bỉ chỉ bạc): Đây là câu nói xuất phát từ Hồng Lâu Mộng, nguyên văn là: “Tâm cao ngất, thân là thấp hèn, phong lưu linh xảo nhận người oán. Thọ yêu đa nhân phỉ báng sinh…”, có nghĩa là: Mặc dù có hoài bão rộng lớn nhưng mệnh quá khinh bạc, sinh tử không phải do chính mình, sinh ra bản thân nghèo hèn, không có cách nào thực hiện hoài bão nên mãi cho đến lúc chết vẫn hèn mọn như vậy.

Tiện dân, con thương hộ, khắc sâu cả đời hắn cũng cởi không thoát. Dần dần, hắn bắt đầu oán hận xuất thân của bản thân, oán hận những trở ngại cản đường của mình. Nhưng hắn không thể lựa chọn cha mẹ, chỉ có thể lựa chọn một bến đỗ khác để tiến thân , cưới thê tử thân phận hiển quý. Vốn hắn có thể buông tha Giang Tiểu Lâu, hoàn toàn không cần phải ngoan độc như vậy, nhưng là —— nếu muốn hướng lên trên cao, thì phải liều lĩnh, nữ nhân xinh đẹp ôn nhu, còn hơn dong chi tục phấn trăm ngàn lần, nàng là một lễ vật vô cùng tốt.

Bình tĩnh phán đoán tình thế, không chút do dự lợi dụng, nhẫn tâm tuyệt tình đem nàng đẩy vào vực sâu, hắn nắm chặt trợ lực bên người có thể dùng , hướng phía trên leo lên.

Sau đó, hắn thường xuyên từ trong mộng bừng tỉnh, dần dần bắt đầu hoài niệm ánh mắt thiện lương đơn thuần của nữ tử ấy. Nàng thương hắn , chân thành nhiệt tình yêu thương hắn, chờ đợi trở thành tân nương của hắn, nhưng hắn lại đem nàng trói tay sau lưng đưa vào Tử Y Hầu phủ. Theo cá tính của nàng, nhịn không được lâu dài, đời này cũng không có khả năng gặp lại . Cho nên hắn mới không kiêng nể gì hoài niệm nàng, nhớ nhung , thậm chí cũng không phải là Giang Tiểu Lâu. Có lẽ, hắn chính là hoài niệm trong sinh mệnh từng có một người thật tâm yêu hắn.

Khó có thể tin là, nàng lại một lần nữa xuất hiện ở trước mặt hắn.

Khóe môi hàm chứa mỉa mai, ánh mắt quyến rũ lạnh lùng, thái độ đối với hắn lãnh khốc như nham thạch, nàng thoát thai hoán cốt, sớm thay đổi thành một người khác.

Mãnh liệt sợ hãi nảy lên trong lòng, trong nháy mắt trở nên vô cùng rõ ràng. Nhưng mà hắn lại rõ ràng biết, cùng sợ hãi làm bạn có một loại ẩn ẩn hưng phấn, hưng phấn ở trong lòng hắn càng điên cuồng, cho đến khi hừng hực thiêu đốt.

Nàng đã trở lại, nàng rốt cục đã trở lại, đây là điều hắn tuyệt đối không thể tưởng được . Làm cho người ta hoang mang, lại làm cho người ta vô cùng cuồng loạn ——


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT