Báo lỗi

Xướng Môn Nữ Hầu

Chương 197:


Phủ Thái tử



Thái tử ngồi ở ghế chủ vị, khách mời ngồi vị trí đầu tiên là Tử Y Hầu, trái phải hai bên khách nhân ngồi theo hình cánh chim. Trên bàn bày món vi cá mập (**), súp hải sâm bào ngư vi cá, sơn trân hải sản rực rỡ muôn màu, cái gì cần có đều có.



(**) hay còn gọi là vi cá : món ăn quý



Tử Y Hầu tập mãi thành thói quen, sớm đối với chuyện này không có bao nhiêu hứng thú, chỉ có mình hắn động đũa vào món cá lư hấp, tuy rằng gia vị chỉ có vài miếng nấm hương sơn dã, nhưng lại ngon vô cùng.

Thái tử thấy Tử Y Hầu khó được đối với đồ ăn cảm thấy hứng thú, không khỏi mỉm cười nói: “Con cá này là Tần Tư phái người trời chưa sáng ra sông tung lưới bắt được, sau đó trên thuyền có sẵn lò nung, ngư dân đem toàn bộ số cá ngừ đi giết, ướp với gia vị rồi mang đi chưng mới chuyển vào trong phủ.”

“Từ bờ sông đến đây ba bốn mươi dặm, lên bờ một đường chạy nhanh, khi tới quý phủ cá ngừ vừa chín, quả nhiên ý kiến hay.” Người chung quanh vội vàng phụ họa.

Tử Y Hầu hơi nhếch môi, ánh mắt hẹp dài hơi nheo lại: “Thái tử quả nhiên thật biết hưởng thụ.”

Thái tử cất cao giọng nói: “Chuyện này ít nhiều là nhờ công Tần Tư, nhờ vào kỳ tư diệu tưởng [ 1 ] của hắn, ta mới có thể hưởng thụ nhiều mỹ thực như vậy.”

[ 1 ] ý tưởng kỳ lạ, thú vị

Tần Tư lập tức đứng dậy quỳ tạ: “Điện hạ nặng lời, vi thần trời sinh phúc bạc, xuất thân nghèo hèn, toàn dựa vào điện hạ ban ân, dốc lòng chỉ giáo, vì ngài phân ưu là việc vi thần nên làm.”

Lời này nếu đổi thành người khác mở miệng, chỉ xem là lời nịnh nọt, bộ dáng mười phần tiểu nhân. Nhưng lại từ trong miệng hắn nói ra, phối hợp với dáng vẻ tuấn lãng bên ngoài, cách nói năng khéo léo, biểu tình thành khẩn, hết thảy có vẻ như nước chảy mây trôi, nhịp nhàng ăn khớp.

Thái tử vừa lòng nói: “Ngươi đứng dậy đi.”

Tần Tư đứng lên, cung kính thối lui đến một bên.

Tử Y Hầu trên cao nhìn xuống Tần Tư một cái, trong đầu đột nhiên hiện ra một gương mặt xinh đẹp. Bỗng dưng, hắn nở nụ cười, ngón tay bị thon dài trắng nõn cầm chén rượu men xanh, trong miệng chậm rì rì nói: “Đã sớm nghe nói Tần Thám Hoa là phụ tá đắc lực của thái tử, hôm nay vừa thấy quả nhiên danh bất hư truyền.”

Tử Y Hầu hỉ nộ vô thường, không giống người thường, nếu ứng đối không tốt, tùy thời sẽ nguy hại tánh mạng. Trên mặt Tần Tư lộ ra tia sợ hãi đúng mực : “Hầu gia tán thưởng, hết thảy toàn dựa vào thái tử ,vi thần muôn lần chết không chối từ.”

Từ đầu tới đuôi Tần Tư kiệt lực biểu hiện ra bộ dáng kinh sợ, giống như đối với thái tử vô cùng trung tâm. Nhưng sau khi nghe nói ” sự tích anh hùng ” của hắn, người khác nhìn hắn cũng không tự giác lộ ra tia hèn mọn. Một kẻ có thể bán muội cầu vinh, phẩm tính có thể tốt hơn chỗ nào. Thái tử rõ ràng đã đối với hắn có chút xa cách, hắn lại như trước mặt không đổi sắc, chuyện trò vui vẻ, thật là da mặt dày đệ nhất thiên hạ.

Đáy mắt Tử Y Hầu mang ý cười, một người nếu muốn vùng vẫy trong quan trường, phải biết khi nào thì phải cúi đầu, khi nào thì phải khúm núm quỳ xuống, hiểu co được dãn được, nói khó nghe một chút gọi là da mặt dày, vị trước mắt này không thể nghi ngờ chính là nhân tài kiệt xuất trong đó. Năm đó vì trở thành con rể Lưu ngự sử, hắn không chút do dự từ bỏ Giang Tiểu Lâu, tiếp theo vì lấy lòng mình, hắn lại sai hạ nhân trói người đưa vào phủ Tử Y Hầu, có một đạo lý rất đúng : lúc tàn nhẫn thì phải tàn nhẫn, muốn leo lên cao thì phải sẵn sàng vứt bỏ một số thứ, mặc kệ là nữ nhân hay là thân nhân. Kẻ như vậy mới có thể tiếp tục leo lên , đi đến chỗ cao, lấy được hết thảy điều mình muốn.

Người không vì mình, trời tru đất diệt, bình tĩnh mà xem xét Tần Tư làm như vậy không có gì không đúng. Đó là ở trong mắt Tử Y hầu, chẳng qua đó là giải thích thỏa đáng nhất đối với nhân sinh và quyền vị, nhưng tất cả mọi người không thể ngờ được Giang Tiểu Lâu cường thế trở về, từng chút đem Tần gia cắn nuốt hầu như không còn.

Nơi có nhiều nữ nhân thị phi cũng nhiều, tranh phong tương đối, công kích lẫn nhau, không tự giác liền bại lộ bộ mặt xấu xí của mình. Chẳng qua, nữ nhân là động vật cảm tính, trong lơ đãng sẽ lộ ra mị lực trí mạng và kiều diễm. Một nữ nhân quay lại báo thù, rốt cuộc là thú vị hay là đáng sợ, thì phải xem Tần Tư có thể chống lại một kích đâm ngược lại của đối phương hay không.

Tử Y Hầu mỉm cười giơ lên chén rượu, uống một hơi cạn sạch.

Thái tử khoan dung nói: ” Được rồi, không cần kinh sợ như thế, Tử Y Hầu cũng không phải ngoại nhân, ngươi về chỗ ngồi đi.”

Tần Tư luôn mãi khiêm nhượng sau mới lần nữa ngồi xuống, hơi dừng một chút, hắn mỉm cười nhìn thái tử nói: “Kỳ thật việc này cũng không coi là cái gì, vi thần cũng là mượn phương pháp của người khác. Nghe nói phú thương Tạ gia cũng dùng phương pháp tương tự mang hải sản, măng tre và những thứ khác, một đường vận chuyển về phủ, chờ lúc mở ra, làn hơi nóng tỏa hầm hập, hương vị ngon vô cùng.”

Thái tử nghe vậy có chút hứng thú “A” một tiếng nói: “Thật không, không thể tưởng được phú thương ở dân gian cũng thật biết hưởng thụ.”

Đối diện đại sảnh chính là sân khấu kịch, cơm xong uống trà, một nha hoàn trình danh mục vở kịch cho thái tử chọn, thái tử thuận miệng nói: “Tần Tư, ngươi rất am hiểu việc này, ngươi tới thay ta làm chủ đi.”

Tần Tư chọn một trong những vở diễn lưu hành hiện nay Hoàng Lương Nhất Mộng [ 2 ], quả nhiên bản nhạc vốn liên kết chặt chẽ, giọng hát thành thạo thuần khiết, đào kép biểu diễn cũng uyển chuyển tinh tế, phá lệ xuất sắc. Thái tử nhìn trong chốc lát, trên mặt nở nụ cười: ” Gánh hát là từ đâu mời đến , quả thực không tệ.”

[ 2 ] nghĩa là giấc mộng kê vàng xem thêm ở đây

https://giacngo.vn/PrintView.aspx?Language=vi&ID=164419



Tần Tư mỉm cười trả lời: “Đây là gánh hát Dương Xuân nổi danh nhất kinh thành, quy tụ những vở diễn, tập hợp những đào kép giỏi nhất. Từ quan to quý nhân cho tới nông phu ngư tiều, đềutranh nhau mua vé vào xem diễn, danh tiếng hiện nay rất cao.”

Thái tử gật đầu tán thưởng: “Thật là không tầm thường, so với gánh hát trong phủ ta còn xuất sắc hơn nhiều.”

Tử Y Hầu lại rũ mắt, chẳng có chút hứng thú nào.

Trên mặt Tần Tư ra vẻ tiếc hận, thở dài nói: “Cũng chỉ là gánh hát tầm thường, tuy rằng náo nhiệt lại cũng chỉ là lưu lạc dân gian, nghe nói Tạ gia cũng có một gánh hát, từ Tạ lão gia tự mình bồi dưỡng ,đào kép ở trong đó mới thật sự là xuất sắc, đức nghệ song hinh (tài nghệ và đức độ đều vang danh).”

Thái tử nhẹ nhàng cau mày, hôm nay hắn đã hai lần nghe nhắc đến Tạ gia, ánh mắt không dấu vết dừng ở trên người Tần Tư.

Tần Tư lại như không cảm giác được, bất giác cười nói: “Tử Y Hầu cảm thấy như thế nào?”

Tiêu Quan Tuyết đối với gánh hát không có ý kiến, chính là trên tay đang cầm chén trà nhỏ, có chút trầm ngâm nói: “Trà này thật ra có chỗ độc đáo.”

Thần sắc Tần Tư thong dong nói: “Đây là trà khôi thủ , trà này đã từng được ghi chép lại, hương khí của long quỳ, nước trà ngọt lịm, đem cả hai xảo diệu hòa làm một thể. Để pha trà này, đầu tiên nước dùng để pha trà cần phải chú ý, không dùng nước suối thông thường, tốt nhất là phải dùng nước của con suối tốt nhất thiên hạ để pha. Con suối này ở đỉnh ngọn núi cao nhất, chỉ tiếp nhận mưa sương, không bị ô nhiễm, là nước suối tinh khiết nhất trên đời.”

Mọi người đều gật đầu, chậc chậc lấy làm kỳ lạ.

Tần Tư tươi cười cực kỳ ôn hòa: ” Trà ngon thông thường đều sinh trưởng ở nơi sơn minh thủy tú [ 3 ] hấp thụ nhật nguyệt tinh hoa, trở thành thiên địa chi linh (tinh linh/linh hồn của trời đất tạo thành). Đương nhiên, điện hạ cùng Hầu gia đều là người am hiểu phẩm trà, vi thần sẽ không lại bêu xấu. Bất quá, lá trà này khác biệt duy nhất là trà thang.”

[ 3 ] hoặc là Thủy tú sơn minh, hoặc Sơn thanh thủy tú, nghĩa Núi sáng, sông đẹp ,dùng để chỉ phong cảnh tươi đẹp

Thái tử nghe vậy cũng chưa kịp uống quan sát nước trà trong chén, quả thực nhìn thấy hơi nước ở bên trong chén trà nở rộ thành một đóa hoa sơn trà, không khỏi hứng thú dạt dào: “Trà này thật đặc biệt, từ trước đến nay ta chưa bao giờ gặp qua.”

Tần Tư lại cười nói: “Đây là chỗ độc đáo của trà, trà bán ra ngày thu vào vạn kim, cũng không khoa trương.”

Trong đó một khách nhân đột nhiên lên tiếnt, nói: “Thái tử, đó cũng là sản nghiệp của Tạ gia.”

Liền có người phụ họa theo: “Đúng vậy, nói Tạ Khang Hà là phú hào đứng nhất kinh thành cũng không ngoa, hắn bên ngoài đều làm việc điệu thấp, quảng kết thiện duyên, người bên ngoài không biết rằng hắn đóng cửa lại sống sung túc còn hơn vương hầu quý tộc !”

Thái tử tạm dừng một lát, mỉm cười: “Phụ hoàng từng nói qua, thái bình thịnh thế, giúp dân chúng ấm no sung túc, đây cũng là phụ hoàng anh minh …………..”

Ngữ khí nghe qua vân đạm phong khinh, nhưng ý tứ trong đó rất không hài lòng, thái tử đương nhiên biết ân oán Tần Tư cùng Giang Tiểu Lâu, dù sao cũng là việc nhà của Tần phủ, đường đường thái tử cần gì đi quản việc nhỏ nhặt kia. Nhưng mắt thấy Giang Tiểu Lâu nhấc lên sóng gió lớn như vậy, Tần Tư lại nhiều lần nhắc tới Tạ gia, cố nhiên có ý châm ngòi ly gián, nhưng nếu Tạ gia quả thực xa hoa đến như vậy, thật là đáng giá để tâm.

Tử Y Hầu vẫn trên mặt mỉm cười, trong tươi cười mang theo tia lạnh lùng cùng trào phúng.

Tần Tư là kẻ tiểu nhân, và cũng là tiểu nhân nguy hại vô cùng, giống như phụ cốt chi khu [ 4 ] , âm hồn không tiêu tan. Nếu việc này liên lụy đến Tạ gia, Giang Tiểu Lâu sẽ xử lý ra sao……………….. Có qua có lại, ngươi đánh ta phạt, thật là thú vị.

[ 4 ] mụn độc ăn vào thân thể | chỉ: thế lực đối địch xâm nhập/xâm phạm sâu vào trong khó mà diệt trừ

Thái tử ho nhẹ một tiếng nói: “Được rồi, tiếp tục xem diễn đi.”

“Dạ, điện hạ.” Tần Tư mỉm cười, lông mi dài nhẹ nhàng rũ xuống, che khuất tia sáng quỷ dị khó lường, biểu hiện ra bộ dáng quân tử phong độ.

Theo hắn bề ngoài khiêm tốn , tuyệt không thể tưởng được hắn hôm nay bày ra một cuộc nói chuyện dẫn dắt thái tử bước vào cục diện hắn đã sắp đặt, biện pháp này rất nguy hiểm, bởi vì thái tử không phải kẻ ngốc, thực dễ dàng nhìn thấu tâm tư của hắn. Nhưng Tần Tư hiểu rõ thái tử, chẳng sợ đối phương biết rõ thâm ý của hắn, cũng sẽ không bỏ qua sự đề phòng đối với Tạ gia. Một phú thương Tạ gia giàu có hơn so với vương hầu, thật sự là một cái đinh trong mắt.

Trên đài đào kép vẫn triền triền miên xướng ca, trong đại sảnh lại chẳng có bao nhiêu người thật sự nghe diễn . Gánh hát xuất sắc nhưng lại không phải tốt nhất, đáng tiếc, đáng tiếc a………..

Tử Y Hầu theo thái tử trong phủ đi ra, phảng phất lơ đãng nói: ” Thời gian gần đây, dường như không nghe thấy động tĩnh của Giang Tiểu Lâu.”

Người nọ vội vàng cúi đầu: “Tất cả tin tức đều đặt trên thư án của Hầu gia, chỉ là ngài sự vụ bận rộn, nhất thời không có chú ý tới.”

“Xem ra gần đây thật là náo nhiệt —— “

Người nọ lập tức bẩm báo nói: “Tần Điềm Nhi vào An vương phủ trở thành Duyên Bình Quận vương phi, mấy ngày sau Duyên Bình quận vương đột nhiên bị giết, toàn thành lùng bắt Tần Điềm Nhi. Kế tiếp nàng không minh bạch chết ở trên đường trong lúc bỏ trốn. Kinh thành đồn đãi, Tần Tư vì lấy lòng An vương phủ, mới không tiếc đối thân muội hạ độc thủ, hơn nữa ngụy trang ra một bộ dáng hiên ngang lẫm liệt. Còn có tin đồn nói, nhị lão Tần gia đau lòng nữ nhi chết thảm, cùng Thám Hoa lang ầm ĩ , ba lần bốn lượt muốn về nhà cũ.”

“A, Tần Tư lại có can đảm như vậy, quả nhiên là một nhân tài.” Khóe mắt đuôi lông mày Tử Y Hầu toát ra ý cười toát ra nhè nhẹ, hắn thích người ngoan độc, bởi vì người như vậy vùng vẫy mới đáng xem. Thật lâu sau, hắn khe khẽ thở dài: “Kịch này càng diễn càng thú vị, ngươi nói đúng không ?”

Ba ngày sau, hoàng cung

Thái tử tiến cung, ở trong thư phòng cùng hoàng đế phẩm trà, nhàn thoại, hưng trí bừng bừng.

Hoàng đế mỉm cười nói: “Hôm nay sao lại có thời gian rảnh tiến cung trò chuyện với trẫm?”

Thái tử cung kính nói: ” Thiên hạ dưới sự thống trị của phụ hoàng, trời yên biển lặng, cẩm tú phồn hoa, nhi thần vì phụ hoàng cảm thấy cao hứng, đặc biệt chuẩn bị một phần lễ vật muốn hiến cho phụ hoàng.”

Hoàng đế thập phần vui mừng: “Thái tử có tâm , mau mang lên nhìn xem .”

Bốn thái giám hợp lực đem lễ vật trình lên, dùng vải lụa đỏ phủ kín lên, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy hình dáng. Hoàng đế hưng trí đi lên, tự mình xốc lên, trước mắt hắn xuất hiện một tòa thành thị dùng cẩm thạch điêu khắc thành. Các cửa thành đông tây nam bắc, tường thành cao thấp không đều, thiết kế cửa thành, toàn bộ dựa vào quy mô kinh thành mô phỏng theo tỉ lệ thu nhỏ. Toàn bộ điêu khắc lấy lầu cổng thành cao sừng sững làm trung tâm, trong thành cửa hàng san sát nối tiếp nhau, phố xá ,người đi đường như nước chảy, quang cảnh rộng lớn, làm người ta phải tán thưởng.

Thái tử mang tới một cái gương nhỏ trong suốt có hình dạng cổ quái: “Phụ hoàng, nhìn xuyên qua cái này có thể nhìn mọi cảnh vật rõ ràng hơn.”

Đây là mặt kính lúp trải qua thủ nghệ tỉ mỉ chế tạo ra, hoàng đế nhìn xuyên qua gương liền có thể thấy rõ toàn bộ diện mạo bài trí, trên đường cái có tiểu thương đi khắp hang cùng ngõ hẻm, có phụ nhân xinh đẹp, có quan viên cưỡi con ngựa cao lớn, có người vác sọt, nhà sư đi chân đất, bên cạnh là tiểu đồng búi hai chỏm tóc nô đùa, trong tửu lâu có con cháu phú hào uống rượu, nam nữ lão ấu, sĩ nông công thương, đủ loại hạng người, không thiếu tầng lớp nào, giống như phô ra một bức tranh rung động lòng người miêu tả chân thật cảnh tượng phồn hoa chốn kinh thành. Dưới kính lúp, ngũ quan cùng thần thái người đi đường đều được chạm trổ vô cùng tinh tế, làm người ta vỗ án tán dương.

Hoàng đế càng xem càng vui mừng, trong miệng tán thưởng liên tục.

Thái tử mỉm cười nói: “Muốn hoàn thành công trình lớn như thế, thì chất lượng ngọc tạc yêu cầu rất cao, không chấp nhận nửa điểm vết rạn, cho nên nhi thần phái người tìm kiếm hồi lâu, trước hết mời đến Hàn Lâm đại học sĩ vẽ tranh, lại chọn kỹ lựa khéo mười lăm ngọc tượng tay nghề giỏi nhất cả nước, sử dụng loại dao đặc biệt mỏng, lưỡi dao sắc bén kiên cố, ngày đêm đẩy nhanh tốc độ, hao phí thật lớn tâm lực điêu khắc mà thành.”

Hoàng đế kìm lòng không đậu vui mừng nói: “Không tệ, vật độc đáo như vậy trẫm còn chưa bao giờ gặp qua, ngươi quả nhiên tốn rất nhiều tâm tư.”

Điêu khắc ngã vào tiếp theo, trọng yếu nhất là kinh thành phồn hoa làm cho hoàng đế mặt rồng vui mừng. Thái tử cười cười rũ mắt, bức tượng bằng ngọc này là Tần Tư nghĩ mọi cách giành được niềm vui của bệ hạ, quả nhiên rất có tâm.

Đột nhiên nghe thấy hoàng đế cười hỏi: “Hộ viện này ……… Thoạt nhìn vô cùng thịnh vượng.”

Thái tử theo ngón tay hoàng đế nhìn lại, chỉ thấy tòa nhà đình đài lầu các, cầu nhỏ nước chảy, tinh xảo xa hoa, liếc mắt một cái nhìn lại tuyệt không kém hơn phủ đệ vương hầu, điêu khắc sư tựa hồ ở lúc điêu khắc vô cùng tỉ mỉ, ngay cả năm tòa đại môn đều được chạm trổ sáng loáng vô cùng.

” Nguyệt Nha sông nhiễu trạch như long bàn, Tây Sơn viễn vọng như hổ cứ [ 5 ], đây là một khối phong thủy bảo địa.” Hoàng đế quan sát kỹ một lúc lâu, thở dài nói.

[ 5 ] Sông Nguyệt Nha ôm lấy tựa như rồng cuộn, núi Tây Sơn nhìn vào giống như hổ ngồi

“Phụ hoàng nói không sai, tòa nhà này vừa khéo nằm trên thủy long, phong thuỷ tốt vô cùng. Nghe nói cả tòa trạch viện dẫn vào nước, mà dòng nước này lại nội nhập bất ngoại lưu [ 6 ], ứng với câu tiền vào như nước.”

[ 6 ] chỉ chảy vào mà không chảy ra

Quan to quý nhân sửa trạch viện kiến tạo khuôn viên luôn chú trọng phong thuỷ, kinh thành nghe nói từ xưa có hai long mạch, một là thổ long (long mạch trong lòng đất), tức long mạch hoàng cung; hai là thủy long (long mạch trong lòng sông), chỉ sông đào bảo vệ thành, mà tòa nhà này vừa vặn nằm ở phần đuôi sông đào bảo vệ thành, bởi vậy phong thuỷ vô cùng tốt.

Sắc mặt hoàng đế lập tức trầm xuống: “Là tòa nhà của ai?”

Thái tử nghe vậy sửng sốt, lập tức cười nhẹ nói: “Đây là nơi ở của hoàng thương (**) Tạ Khang Hà.”

(**) Hoàng thương = thương nhân chứ ko phải mình viết lầm cho chữ « Hoàng thượng « đâu

Vốn tưởng rằng hoàng đế sẽ giận tím mặt, nhưng nghe được ba chữ Tạ Khang Hà, hoàng đế rơi vào trầm mặc , giống như một chậu than đang hừng hực thiêu đốt, đột nhiên bị mưa to tầm tã đổ lên đầu.

Trong lòng Thái tử bỗng dưng dâng lên cảm giác cổ quái, vội mở miệng: “Thỉnh phụ hoàng thứ cho nhi thần nhiều lời, Tạ gia chính là cự phú bậc nhất, xa không nói, ngay tại kinh thành, hắn có vô số cửa hàng, tích luỹ gia tài ngàn vạn, thật sự làm người sợ hãi than. Chỉ là một thương nhân, lại có thể tích lũy tài phú lớn như vậy, không biết bóc lột bao nhiêu mồ hôi nước mắt dân chúng……..”

Thời điểm hắn nói đến bốn chữ mồ hôi nước mắt dân chúng, sâu sắc nhận thấy được hoàng đế mày càng cau chặt, hoàng đế trầm ngâm nói: “Không có nghiêm trọng như ngươi nói vậy.”

Thái tử thở dài một tiếng: “Băng dày ba thước, Tạ Khang Hà chẳng những có tiền, hắn còn có ý đồ lôi kéo đại thần trong triều, để tìm kiếm bảo hộ. Trước kia nhìn vào phân thượng hắn hàng năm giao nộp vào quốc khố vô số bạc, nhi thần vẫn không có để ý, nhưng hiện tại xem ra, chỉ một tòa nhà đã xa xỉ tráng lệ như vậy, có thể thấy được người này thật sự là sâu mọt của quốc gia.”

Thần sắc hoàng đế có chút lạnh lẽo, không còn vẻ thân thiện như vừa rồi: “Ý của ngươi là —— “

Thái tử còn nghiêm túc nói: “Vốn phụ hoàng là có ý tốt, muốn tu thân dưỡng tức [ 7 ], tàng phú vu dân (giấu người giàu vào trong dân), nhưng nếu tất cả tài phú đều tập trung ở trên tay một người, đã trái ngược với ý định ban đầu của phụ hoàng. Theo nhi thần thấy, Tạ Khang Hà làm người quá mức kiêu ngạo rồi.”

[ 7 ] tu thân là tu dưỡng về đạo đức để tiến bộ /// dưỡng tức là nuôi nấng, dinh dưỡng, là bồi bổ, chăm lo vun đắp

Hoàng đế xoay người, chậm rãi hướng tòa ngọc đi đến, cước bộ chậm lại.

Thái tử theo dõi bóng dáng hắn, trong lòng dâng lên nghi ngờ thật sâu. Nếu như ngày xưa phụ hoàng nhất định đã giận tím mặt, Tạ Khang Hà chỉ là thương nhân, lại sở hữu trạch viện hào hoa xa xỉ. Không chút nào che dấu giàu có và sung túc, phụ hoàng chẳng lẽ không cảnh giác. Huống chi chỉ cần Tạ Khang Hà chết, quốc khố chẳng phải là càng thêm sung túc —— lời này hắn không có trắng trợn nói ra, nói vậy hoàng đế cũng hiểu rất rõ.

Hoàng đế lại đi trở về chỗ ngồi, thần sắc lãnh đạm nói: “Thái tử thật sự quá lo rồi, thương nhân chỉ muốn kiến tạo tòa nhà lớn, lại có quan hệ gì.”

Thái tử nhíu nhíu mày: “Phụ hoàng, Tạ Khang Hà xây Dao Trì (nơi thần tiên ở), tạo sân vườn, mỗi ngày món ăn hiếm lạ, xuất môn tiền hô hậu ủng, phú quý hơn so với vương hầu. Có tiền tất nhiên sẽ muốn có quyền, hắn có thế lực lớn, dã tâm cũng lớn, chỉ sợ không ổn……………………”

Hoàng đế lại mỉm cười: “Tất cả thương nhân đều là con cháu của trẫm, trẫm cho bọn hắn giàu có và sung túc, là bởi vì họ cót hể làm trẫm vừa lòng. Nhìn xem mấy năm nay, sửa đường sông, mở đường, giúp nạn dân, bình ổn xâm phạm biên giới, thế nào không phải do thương nhân quyên tiền? Bọn họ càng giàu có, đối với chúng ta càng có lợi.”

Thái tử có chút không cam lòng tiến lên trước : “Phụ hoàng nói có lý, nhi thần chính là lo lắng bọn họ —— thế lực quá mức khổng lồ.”

Hoàng đế lạnh lùng cười: “Quá mức khổng lồ? Trẫm là chủ nhân của quốc gia, bọn họ đều là một đám nô tài, nô tài trải qua cuộc sống tốt, đối với chủ tử mới càng thêm trung tâm, càng thêm cố gắng vì trẫm bán mạng. Ngư dân nào lại ngại con cá béo, mã phu nào lại ngại con ngựa khoẻ mạnh, nông phu nào lại ngại lương thực đầy ắp, có phải đạo lý này hay không.”

Trong lòng Thái tử rùng mình, hoàng đế không muốn xuống tay với Tạ Khang Hà, đây là vì sao? Hắn đột nhiên nghĩ đến, Tạ Khang Hà chỉ là thương hộ, lại có cuộc sống xa hoa, vẫn duy trì được đến nay, hay là hắn được bệ hạ chiếu cố………………..

Trên mặt Thái tử bất động thanh sắc: “Phụ hoàng nói không sai, là nhi thần lo xa rồi .”

Hoàng đế phất phất tay nói: “Thân là thái tử không cần luôn dây dưa chút việc nhỏ không đáng kể, nghĩ nhiều đối sách như thế nào vì nước vì dân, thay trẫm phân ưu.”

Trong lòng Thái tử nảy lên một trận tức giận, Tần Tư hôm nay đưa tới tượng chạm ngọc hiển nhiên có tâm tư khác, nếu không vì sao đem phủ đệ Tạ Khang Hà kiến tạo vô cùng đặc biệt, kết quả ngược lại liên lụy chính mình bị phụ hoàng phê bình. Trong lòng hắn cười lạnh, trên mặt lại càng tỏ ra sợ hãi nói: “Dạ, phụ hoàng.”

Từ trong cung đi ra, Tần Tư đang ở cửa cung chờ hắn, thái tử nổi giận đùng đùng, giọng nói đầy sắc bén trách cứ: “Ngươi thật to gan, cũng dám ở trên lễ vật của phụ hoàng động tay chân!”

Tần Tư sửng sốt, lập tức trả lời: “Hồi bẩm điện hạ, vi thần hết thảy đều vì điện hạ lo lắng, tuyệt không nửa điểm tư tâm, lại càng không từng ở trên tượng chạm ngọc động tay chân!”

Thái tử lạnh lùng cười: “Ngươi cho ta là đồ ngốc? Vì sao kiến tạo tòa nhà Tạ Khang Hà hết sức dụng tâm, còn không phải ngươi vì quan báo tư thù, ngay cả ta cũng dám lợi dụng, thật đúng là to gan lớn mật !”

Tần Tư vội vàng thỉnh tội nói: “Điện hạ có điều không biết, không phải vi thần cố ý để lộ phủ đệ Tạ Khang Hà, mà là nó xác thực vô cùng xa xỉ tráng lệ, nếu là điện hạ không tin, không ngại tự mình đi nhìn xem nhà cửa Tạ gia rốt cuộc như thế nào —— “

Thái tử phiền chán phất phất tay: “Được rồi, ta đối với người này thật không có hứng thú, hôm nay phụ hoàng đã nói rõ, Tạ gia không thể động.”

Trong lòng Tần Tư “lộp bộp” một cái, hắn hao hết khổ tâm muốn cho hoàng đế cùng thái tử ý thức được Tạ gia nguy hiểm, nhưng chỉ nói hai ba câu, thái tử lại nói Tạ gia không thể động, đây là vì sao ? Chỉ là thương nhân nhỏ nhoi, chẳng lẽ sau lưng còn có người chống lưng !

Hắn tiến lên từng bước nhìn thái tử nói: ” Tạ Khang Hà là một khối u ác tính, vì sao không thể động?”

Thần sắc Thái tử âm lãnh: “Phụ hoàng đã hạ ý chỉ, ngươi và ta tuân chỉ là được , nào còn hỏi nhiều như vậy làm gì, thánh tâm khó dò !” Hắn nói xong, liền phất tay áo rời đi, không muốn nhìn thấy Tần Tư nữa.

Tần Tư đứng tại chỗ suy nghĩ thật lâu, không, không đúng ! Nhiều năm qua, hoàng đế từng hướng vô số phú thương xuống tay, chỉ vì muốn đoạt lấy tài phú của bọn họ, làm sung túc quốc khố của mình, hành vi của hoàng đế đã vậy, chúng quan viên tự nhiên tranh nhau noi theo. Giậu đổ bìm leo, nếu không Giang gia cũng không thể nhanh như vậy bị sụp đổ, nhưng vì sao hoàng đế lại chậm chạp không động đến Tạ gia. Nhiều năm trôi qua, Tạ gia vẫn là có thể duy trì cuộc sống hào hoa xa xỉ, thật sự làm người ta kinh ngạc . Hắn quay đầu hướng hoàng cung nhìn lại, đình thai lầu các, kim bích huy hoàng, rốt cuộc cất dấu bí mật gì ? Tạ Khang Hà có chỗ nào bất đồng, đáng giá hoàng đế đối đãi đặc thù, bởi vì hắn là hoàng thương ? Không, không có khả năng!

Tần Tư càng nghĩ càng tức giận, tuy rằng không cam lòng vất vả trôi theo dòng nước, nhưng cũng không thể nề hà, phân phó xe ngựa nói: “Dẹp đường hồi phủ.”

Kim Ngọc Mãn Đường

Giang Tiểu Lâu xuống lầu tuần tra, một mình Ly Tuyết Ngưng ở trong phòng thêu hoa, nghe thấy Tiểu Điệp tiến vào bẩm báo nói: “Ly tiểu thư, bên ngoài có người tìm ngài.”

Ly Tuyết Ngưng sửng sốt, đứng lên nói: “Tìm ta, ta ở kinh thành lại không biết người nào, tìm ta làm gì?”

Tiểu Điệp nghi hoặc lắc lắc đầu: ” Tiểu thư có muốn mời người nọ trở về?”

Ly Tuyết Ngưng trầm tư suy nghĩ: “Chút việc nhỏ ta còn xử lý được, không cần nói với nàng, chúng ta đi gặp khách nhân.”

Đến phòng tiếp khách, chỉ thấy một mỹ phụ trung niên cẩm y hoa phục ngồi ở trong phòng, bên người đi theo hai tỳ nữ tuổi trẻ áo xanh. Nàng nhìn thấy Ly Tuyết Ngưng tiến vào, lập tức kích động đứng lên, thất thanh nói: “Tuyết nhi.”

Ly Tuyết Ngưng nhìn khuôn mặt ôn nhu của mỹ phụ trung niên, có chút kỳ quái lại có chút quen thuộc khó hiểu, trong lòng nàng khựng lại, trên mặt nhưng không có lộ ra mảy may, mỉm cười nói: “Vị phu nhân này, không biết ngài tìm Tuyết Ngưng rốt cuộc có chuyện gì?”

Khánh vương phi khó nén thần sắc kích động, cơ hồ muốn tiến lên cầm tay nàng, nhưng chung quanh đứng nhiều người, thật không phải chỗ nói chuyện thích hợp, nhân tiện nói: “Ta có lời muốn nói riêng với ngươi —— “

Ly Tuyết Ngưng thấy đối phương tình chân ý thiết, gật gật đầu, phân phó hạ nhân lui xuống: “Không biết phu nhân có lời gì muốn nói?”

“Ta là tìm nữ nhi, ngươi —— là nữ nhi của ta !” Khánh vương phi không hề cố kỵ, tiến lên giữ chặt tay nàng.

Ly Tuyết Ngưng lập tức cả kinh rút lui nửa bước, trên mặt trắng bệch: “Ngài là ai?”

Nha hoàn bên cạnh Khánh vương phi vội vàng nói: “Tiểu thư, vị này là Khánh vương phi.”

Ly Tuyết Ngưng không tự chủ được mở to hai mắt, vẻ mặt không dám tin

“Hài tử, ta là mẫu thân của con, vì sao vẫn đứng đó không nhúc nhích, chẳng lẽ con không muốn gặp ta sao?”

Trong lòng Ly Tuyết Ngưng chấn động, đáy mắt khó nén kích động, theo bản năng muốn tiến lên, nhưng trong giây lát, nàng nhìn thấy Khánh vương phi y phục hoa lệ, dáng vẻ cao quý, trong lòng trầm xuống. Nàng cước bộ dừng một chút, ngược lại thối lui mấy bước: “Vương phi, người và ta thân phận cách xa, tuyệt đối không thể là mẹ con, ngài nhất định là nhận sai người.” Những năm gần đây nàng không phải không có tìm kiếm, nhưng mỗi một lần đều nhận lấy thất vọng, mẫu thân của nàng sao có thể là Vương phi thân phận cao quý ……………………….

Ánh mắt Khánh vương phi thủy chung ôn nhu mà yên tĩnh, mang theo mẫu tính đặc thù của người làm mẫu thân, nàng không tự giác , tràn ngập khát vọng vươn tay về phía Ly Tuyết Ngưng: “Không, lần này ta sẽ không nhận sai .”

Ly Tuyết Ngưng nhìn ánh mắt trong suốt mềm nhẹ của nàng, như bị mê hoặc, tiến lên vài bước, giống như muốn để bàn tay vào lòng bàn tay của nàng, nhưng lại không hiểu ngừng bước chân.

Khánh vương phi nhìn nàng, đáy mắt tràn đầy ảm đạm, nữ nhi mất tích đã lâu, là lỗi của ai ? Nàng nhìn vẻ dịu dàng tĩnh lặng của Ly Tuyết Ngưng, chỉ cảm thấy ánh mắt đau đớn lợi hại, giống như ngay sau đó không nén được sẽ rơi lệ: “Tuyết nhi, chẳng lẽ con không nhận ra nương sao? Nương lúc trước xác thực vẫn luôn nhận lầm người, nhưng chưa từng có cảm giác mãnh liệt như lúc này. Cơ hồ từ lần đầu tiên thấy con, liền tin tưởng con là nữ nhi của ta ! Nương tin tưởng, con cũng có cảm giác này , có phải hay không ?”

Thân thể Ly Tuyết Ngưng lại run run một chút: “Ta, ta không có… Thân thế ti tiện làm sao có thể là huyết mạch của Vương phi.”

Khánh vương phi vẫn phái người âm thầm điều tra bối cảnh Ly Tuyết Ngưng, nhưng mà biển người mờ mịt, bằng vào gương mặt tương tự với mình, tra được tư liệu lại quá ít ỏi. Cho nên nàng không thể chờ đợi, không chút do dự ra cửa, muốn đích thân kiểm chứng chuyện này. Phản ứng của Ly Tuyết Ngưng làm cho nàng cảm thấy kinh ngạc thậm chí thất vọng, có thể tưởng tượng nhiều năm không gặp, chung quy rất khó tin tưởng, liền ôn nhu nói: “Tuyết nhi, con còn có nhớ hay không, trước đây nương thường ôm con ở trong sân ngắm hoa, nghe tiếng gió, nương thường hát cho con nghe, con thích nhất là đồng dao, « ngày ngày không thấy chim yến bay về phía nam, không gặp cố nhân tâm vỡ vụn, nhìn các ngôi sao năm ngoái ở phía bắc, sao lạnh (sao mờ trong đêm đông) năm nay là ai, ta muốn mang theo một bông hoa, nhưng tiếc là những bông hoa trên núi đã rụng, đám người vì ai khảy đàn sắt, xa xa nghe thấy tiếng đàn từ phương trời truyền đến —— “

Đây là bài ca đồng dao lưu truyền ở dân gian, trượng phu rời nhà xuất chinh nhiều năm, thê tử ở nhà tưởng niệm hắn, biên soạn ra bài đồng dao này nhằm dỗ dành hài tử. Tiếng ca mềm mại ôn hòa trong nháy mắt mở ra trí nhớ phủ đầy bụi đã lâu của nàng, Ly Tuyết Ngưng theo bản năng xướng theo: “Ngày xưa lương cung [ 8 ] cùng tuấn mã, đến nay không người kỵ xạ, từ từ tưởng niệm dập tắt ……………..”

[ 8 ] Cây cung tốt, bắn mạnh và dễ trúng // tuấn mã : ngựa giỏi

“Nước mắt chảy ròng vào đêm dài, ” Khánh vương phi nắm chặt cổ tay Ly Tuyết Ngưng, kích động không ngừng : “Con nhớ rõ , đúng hay không?”

Ly Tuyết Ngưng thật lâu sau không nói gì, nàng cúi đầu nhìn Khánh vương phi cầm tay mình, bàn tay ấm áp như vậy, cơ hồ theo bản năng nàng muốn gật đầu thừa nhận, phải, nàng nhớ rõ bài đồng dao này, cũng nhớ rõ khuôn mặt mẫu thân.

“Ta… Ta là…”

Nàng có thể thừa nhận sao? Không, không thể, nếu Khánh vương phi biết quá khứ của nàng, người sẽ bị đả kích thế nào. Cái gọi là nhận lại thân nhân, rất có khả năng sẽ biến thành điều chê cười. Vương phi cần là nữ nhi thất lạc, không phải một nữ tử thanh lâu sống chẳng còn bao lâu. Cuối cùng, nàng chua sót mỉm cười nói: “Bài đồng dao truyền lưu khắp nơi, không chỉ Khánh vương phi biết, ta cũng biết, cũng không có gì kỳ quái , Vương phi cũng không thể bằng vào điểm này đã nói ta là nữ nhi của ngài, huống chi —— ta đối với mẹ ruột rất có ấn tượng , lúc ta ba tuổi nàng đã qua đời, cho nên Vương phi nhất định là nhận sai người.”

Khánh vương phi ngẩn ra, trong lòng lập tức đau xót vô cùng: “Không, ta không tin, điều này sao có thể?” Nàng gắt gao nhìn chằm chằm đối phương, nói: “Con có phải còn trách ta, là ta sai lầm rồi, nếu không phải ta sơ sẩy, hiện tại con chính là ở Khánh ương phủ cẩm y ngọc thực, nuông chiều vui vẻ, đâu cần phải ở bên ngoài xuất đầu lộ diện, con tha thứ nương được không?”

Thời điểm nàng nói đến bốn chữ xuất đầu lộ diện, sắc mặt Ly Tuyết Ngưng hoàn toàn thay đổi, môi ẩn ẩn trắng bệch, miễn cưỡng nắm chặt quyền đầu mới có thể khắc chế toàn thân kịch liệt run rẩy. Lập tức nàng như hạ quyết tâm, nói: “Vương phi, ta xác thực không biết ngài, càng không biết tự tin của ngài phát ra từ đâu. Thực xin lỗi, chđây là tửu lâu, chúng ta còn phải mở cửa buôn bán , mời ngài không nên quấy rầy khách nhân, rời đi đi, ta không phải nữ nhi của ngài, cũng vĩnh viễn đều không có khả năng.” Nói xong, nàng phân phó Tiểu Điệp: “Tiễn khách.”

Khánh vương phi lại gắt gao bắt lấy tay áo nàng: “Nếu là không tin, con vạch vai trái ra xem, có một nốt ruồi, hơn nữa chỗ hõm vai cũng có một nốt ruồi son!”

“Vương phi, ngài là phụ nhân có địa vị, trở thành nữ nhi của ngài có thể hưởng hết vinh hoa phú quý, ta sao lại không thừa nhận? Mời ngài trở về đi.” Ly Tuyết Ngưng nhẫn tâm kéo tay nàng ra, nhanh chân bước đi.

Khánh vương phi nước mắt rơi như mưa, thân hình lung lay sắp đổ, nha hoàn bên cạnh vội vàng đỡ lấy Khánh vương phi, an ủi nói: “Vương phi, chúng ta đi về trước, đợi khi tìm được chứng cớ lại đến tìm quận chúa cũng không muộn .”

“Tuyết nhi, Tuyết nhi của ta ! Con vì sao không chịu nhận nương ?”

Từng câu từng chữ đau xót của Khánh vương phi vang xa, Ly Tuyết Ngưng che lỗ tai, bay nhanh chạy về hậu viện, ở cửa nàng gặp được một người, vội vàng lau nước mắt, mỉm cười nói: “Tiểu Lâu, ngươi đã trở lại?”

Giang Tiểu Lâu nhìn nàng, quay đầu nhìn về phía Tiểu Điệp chạy trốn không kịp thở, khó khăn mới đuổi theo, trầm giọng hỏi: “Ta nghe nói có người đến tìm Tuyết Ngưng, có chuyện gì?”

“Không có việc gì!” Xưa nay Ly Tuyết Ngưng trầm tĩnh văn nhã giành trước trả lời.

“Khánh vương phi………. Khánh vương phi nói Ly tiểu thư là nữ nhi của nàng…………..” Tiểu Điệp ấp úng, sắc mặt đỏ lên.

Đối mặt ánh mắt mỉm cười của Giang Tiểu Lâu, Ly Tuyết Ngưng thật lâu sau không nói gì, qua một lúc mới không thể không thừa nhận: “Đúng vậy, nàng nghĩ lầm ta là nữ nhi mất tích của nàng, cho nên mới tìm tới cửa chứng thực .”

Giang Tiểu Lâu còn thật sự truy vấn: “Tuyết Ngưng, thật là ngươi sao?”

Đáy mắt Ly Tuyết Ngưng phiếm lệ quang, trên mặt lại nở nụ cười, tươi cười vô hạn châm chọc: “Tiểu Lâu, chẳng lẽ Khánh vương phi nhất thời hồ đồ, ngươi cũng hồ đồ theo ? Nàng là ai, ta lại là ai, thân phận ti tiện như ta, sao có thể là nữ nhi của Vương phi , ngươi đùa ta sao? Dám hỏi một câu, quận chúa như thế nào lưu lạc thanh lâu, biến thành đầy người thương tích, mệnh không còn dài ?”

Giang Tiểu Lâu nhìn Ly Tuyết Ngưng, trong ánh mắt không tự giác trào ra đồng tình cùng thương xót. Trong nháy mắt, nàng tựa hồ có thể cảm giác được trong lòng Ly Tuyết Ngưng đầy tuyệt vọng, khẽ cười nói: “Tuyết Ngưng, ta muốn nói với ngươi, mặc dù mệnh không còn dài, cũng có quyền nhận mẫu thân.”

Ly Tuyết Ngưng thản nhiên rũ mắt, lông mi dài che khuất đau thương nơi đáy mắt : “Vương phi nói nếu không phải nàng sơ suất, ta sẽ không lưu lạc dân gian, sẽ ở trong Vương phủ sống cao cao tại thượng, trải qua cuộc sống quận chúa tiền hô hậu ủng, nàng còn nói ra việc buôn bán là xuất đầu lộ diện, nhận hết gian khổ. Ngươi ngẫm lại xem, ta chỉ mở cửa hàng, Vương phi đã cảm thấy hổ thẹn, nếu ta nói cho nàng, nữ nhi của nàng từng lưu lạc thanh lâu, nhận hết sỉ nhục, ngươi nghĩ nàng nghĩ thế nào ? Sẽ cảm thấy bi phẫn hay là tuyệt vọng, nàng sẽ nguyện ý nhận nữ nhi như ta sao?”

Giang Tiểu Lâu không phải Khánh vương phi, không biết đối phương rốt cuộc lựa chọn thế nào, nếu nàng đồng tình hoàn cảnh Ly Tuyết Ngưng, đương nhiên thương tiếc nàng gấp bội là chuyện tốt, nếu đối phương không thể…………………. Tuyết Ngưng sẽ bị tổn thương quá nặng. Cùng với đến lúc đó gặp phải cục diện khó có thể thu thập, Ly Tuyết Ngưng tình nguyện yên lặng nhìn Khánh vương phi, kiên quyết nói cho nàng hết thảy chính là hiểu lầm.

Biết Tuyết Ngưng có bao nhiêu hy vọng cùng mẫu thân ruột gặp lại, cho nên Giang Tiểu Lâu vẫn lặng lẽ giúp nàng tìm kiếm thân nhân. Nhưng mà trôi qua lâu như vậy, thủy chung không thu hoạch được gì, hiện tại hy vọng ngay tại trước mắt, Ly Tuyết Ngưng lại không chịu bước ra một bước. Nếu Tuyết Ngưng là nữ nhi gia đình bình thường, nếu phụ mẫu nàng nghèo khổ, cuộc sống khó khăn, bọn họ nhất định sẽ nhận Tuyết Ngưng. Ít nhất, nàng hiện tại có thể chu cấp đối phương đủ tiền tài, mà không trở thành sỉ nhục danh môn.

Giang Tiểu Lâu khẽ thở dài một hơi, thanh âm ôn nhu: “Mặc kệ ngươi quyết định thế nào, ta đều ủng hộ ngươi.”

Vẻ mặt Ly Tuyết Ngưng vô cùng kiên cường, trịnh trọng nói: “Ta nói rồi những ngày còn lại chỉ cần có bằng hữu tốt nhất bồi ở bên cạnh, chuyện khác ta không để ở trong lòng.” Nói xong nàng xoay người vào phòng, không hề đối mặt ánh mắt Giang Tiểu Lâu ôn nhu lại hiểu rõ hết thảy.

Bóng dáng Ly Tuyết Ngưng rời đi có vẻ ảm đạm, trống vắng, Giang Tiểu Lâu ngưng thần nhìn trong chốc lát, mới nói: “Tiểu Điệp, ngươi cảm thấy Khánh vương phi thật sự là mẫu thân Tuyết Ngưng sao?”

Tiểu Điệp nói: “Nô tỳ cũng rất kinh ngạc, từ ngoài nhìn vào khuôn mặt quả thật có bảy phần tương tự.”

Giang Tiểu Lâu gật gật đầu: “Nếu quả thực như thế, sự tình có thể càng trở nên phức tạp . Từ hôm nay trở đi, trừ phi Tuyết Ngưng nguyện ý, đừng cho bất luận kẻ nào đến quấy rầy nàng.”

“Dạ, tiểu thư, nô tỳ tuân mệnh.”

Thư phòng Tạ phủ

Giang Tiểu Lâu cố ý đến thăm Tạ Khang Hà ,biết hắn trong lòng còn có chút luẩn quẩn, nói chuyện đều hữu khí vô lực: “Làm khó ngươi có tâm, đáng tiếc ta quản giáo không nghiêm, mới có thể xảy ra sự tình này, thật sự là gia môn bất hạnh.”

Giang Tiểu Lâu mỉm cười nói: “Bá phụ không thể khống chế ý tưởng mỗi người, con người luôn lòng tham không đủ, lòng dạ khó lường, có phải hay không ? Không cần nghĩ nhiều, bảo trọng tốt thân thể mới quan trọng.”

Tạ Khang Hà gật đầu, vừa muốn nói chuyện, lại đột nhiên nhìn thấy Vương Bảo Trân rảo bước tiến vào thư phòng, không khỏi sắc mặt trầm xuống: “Ai cho ngươi không thông báo đã tiến vào?”

Trên mặt Vương Bảo Trân lộ ra vẻ ủy khuất, lúc trước nàng tiến thư phòng đâu cần thông báo, nay lão gia đối đãi nàng không bằng trước ………….. Bất quá hiện tại không phải lúc so đo, nàng dịu đi ngữ khí, nói: “Lão gia, là có chuyện quan trọng. Tứ tiểu thư vẫn nháo không chịu quy y, hôm qua đột nhiên đồng ý , ai ngờ lại thừa dịp sư phụ trong miếu không chú ý, thừa dịp đêm khuya bỏ trốn …………………..”

“Tại sao lại như vậy!” Tạ Khang Hà khiếp sợ đứng lên, “Không phải còn có hai ma ma trông coi ?”

“Trước khi bỏ đi, nàng mang theo đồ trang sức, nói làm kỷ niệm, kết quả……………. Hai ma ma cũng không biết tung tích.”

Thực rõ ràng, Tạ Du đã thu mua người trông coi chạy trốn. Tạ Khang Hà ngã ngồi ở trên ghế, thở dài một tiếng: “Là ta không tốt, ta không dạy tốt nữ nhi, mới có thể biến nàng thành bộ dáng này, phạm sai lại không biết nhận sai, chỉ biết là trách người khác, nay lại bỏ trốn mất dạng, ta vô cùng thất vọng, thực thất vọng .”

Vương Bảo Trân lại khuyên: “Lão gia, một hạt gạo nuôi ra trăm loại người, ngài không thể cưỡng cầu mỗi người đều có tấm lòng lương thiện. Tứ tiểu thư đào tẩu tất nhiên không phải chuyện tốt, nhưng cũng đỡ phải tương lai nhớ tới nàng phiền lòng.” Ở trong miếu xuất gia, còn phải mỗi tháng đưa bạc, chạy trốn cũng tốt!

Tạ Khang Hà hết cách, Tạ Du làm ra chuyện ngoan độc, hắn không có đem nàng giao cho quan phủ xử theo pháp luật đã khoan dung hết mức, không nghĩ tới nàng trốn ra am ni cô, có muốn quản giáo cũng không được, hắn không có biện pháp xen vào nữa, chỉ có thể tùy nàng đi.

Giang Tiểu Lâu vẫn mỉm cười nghe, cuối cùng lại nói: “Bá phụ, tứ tiểu thư tính tình cực đoan, cử chỉ thất thường, lúc trước ta khuyên bá phụ đem nàng đưa vào phủ nha xử trí, bá phụ không đành lòng, nay đã nghiệm chứng nàng không hề hối cải. Một khi đã như vậy, hẳn là bắt nàng trở về trừng trị thật mạnh, nếu không gieo hại vạn năm.”

Tạ Khang Hà gật đầu, phân phó nói: “Truyền lệnh đi xuống, theo ý ta, ai bắt được Tạ Du, thưởng một ngàn lượng!”

Hộ vệ Tạ phủ luôn mãi tra tìm, rốt cục tìm được phụ thân Liêu Gia Sinh của Tạ Du ở kinh thành có một ngân hàng tư nhân. Giang Tiểu Lâu liệu định, Tạ Du muốn chạy trốn nhất định sẽ tìm kiếm phụ thân ruột của nàng tương trợ. Đáng tiếc bọn họ ở trước cửa ngân hàng tư nhân chờ đợi hai ngày đều không thấy bóng dáng Tạ Du, không khỏi thập phần kỳ quái. Nhưng đến ngày thứ ba, Tạ Du rốt cục xuất hiện ở tại ngân hàng tư nhân, tuy là y phục tầm thường, phong trần mệt mỏi, lại khó nén thiên sinh lệ chất, diễm sắc kinh người.

Hộ vệ vừa thấy nàng, lập tức hô to: “Mau, mau bắt lấy nàng!”

Tạ Du vừa nhấc đầu, phát hiện bốn năm người như sói như hổ chạy về phía nàng, nàng quay đầu bước đi, cước bộ càng chạy càng nhanh, một đầu xuyên vào trong đám đông. Nhóm hộ vệ ở trong đám người tìm tòi một lúc, rốt cục tìm thấy một bóng dáng mặc váy nhũ đỏ bạc.

“Ở chỗ này, mau!”

Đúng vào lúc này, một người cưỡi con ngựa cao to, cẩm y hộ vệ bên hông đeo trường kiếm, trong tay cầm trường tiên, lớn tiếng hướng đám người quát lớn nói: “Xa giá của Thái tử điện hạ lập tức sẽ đến, tất cả nhường đường ra !”

Mọi người cả kinh, đều né tránh sang một bên, nhóm hộ vệ Tạ phủ cũng vậy, mắt thấy Tạ Du ngay tại trước mắt lại không thể bắt đi, chỉ có thể biết vâng lời quỳ sát ở ven đường.

Nhóm hộ vệ phủ thái tử uy phong lẫm lẫm cưỡi ngựa đi phía trước, thái tử được bọn họ vây quanh ở bên trong, trên người hắn khoác xiêm y thoạt nhìn thập phần tầm thường, bên hông chỉ đeo ngọc đái [ 9 ] , lại càng có vẻ ngọc thụ lâm phong, phong tư trác tuyệt.

[ 9 ] Cái đai của quan, có đính hạt ngọc

Ánh mắt thái tử nhìn người trước mặt, trong lòng Tạ Du không khỏi nhảy dựng lên, nàng quay đầu nhìn chằm chằm bốn hộ vệ, hung hăng cắn môi, nếu bị bắt trở về nhất định chỉ còn đường chết, hiện tại không có biện pháp khác, phải bí quá hoá liều, nói không chừng còn có thể thực hiện tâm nguyện của mình !

Trong thoáng chốc suy nghĩ cực nhanh, Tạ Du bỗng nhiên đứng dậy, chưa đợi hộ vệ tỉnh hồn lại, nàng chạy vội ra ngoài quỳ rạp xuống đất, thanh âm như khóc chảy máu mắt: “Thái tử điện hạ, dân nữ có oan, cầu ngài giải oan giúp ta !”

Thanh âm u buồn êm tai, nháy mắt có thể đánh sâu vào nội tâm, làm người ta không tự giác cả người tê dại, trong lòng thái tử khẽ giật mình.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT