Báo lỗi

Xướng Môn Nữ Hầu

Chương 199:


An vương phi hạ quyết tâm phải làm tang lễ cho Duyên Bình quận vương thật long trọng, đầy đủ thể diện, từ bảy ngày trước, lễ truy điệu từ đình viện vào cửa chính, bên trong ngồi đầy tăng nhân, trong miệng mặc niệm không ngừng.



Trước một ngày chính thức đưa tang, hạ nhân trong phủ thật cẩn thận đóng cây đinh dài bảy tấc rưỡi ghim vào quan tài, mười sáu người thân cường thể kiện hợp lực nâng lên quan tài, run rẩy lên đường . Đằng sau bọn họ, còn đi theo thêm sáu người khiêng quan tài. Dọc theo đường đi chỉ thấy màu trắng tung bay, tiền giấy bay tán loạn, phía sau quan tài còn có vô số thuyền giấy, xe giấy, nhà giấy. Bởi vì quang cảnh lễ đưa tang rất lớn, đưa tới vô số dân chúng vây xem.



“A, gia sự nhà ai ?”



“An vương phủ !”

“Sao lại có hai quan tài?”

“Ngươi không biết rồi, phu thê Duyên Bình quận vương đều qua đời !”

“Trên đời lại có chuyện lạ bực này, hết sức lạ lùng !”

“Cái gì nha, ngươi không có nghe nói sao, chuyện này quả thực là ——” mọi người hạ thanh âm rất thấp, khe khẽ nói nhỏ ở trong đám người giống như ôn dịch khuếch tán.

Tần phủ

Tần phu nhân nằm nghiêng trên nhuyễn tháp, trên đầu buộc vải trắng, trong miệng rên rỉ. Thiếp thân tỳ nữ Quân Nhi nhẹ nhàng đắp lại chăn cho nàng, Tần phu nhân đột nhiên giật mình tỉnh giấc, lập tức từ trong giấc mơ ngồi dậy : ” Điềm Nhi!”

Quân Nhi vội vàng cúi đầu: “Phu nhân, ngài lại gặp ác mộng !”

Tần phu nhân sờ sờ mặt mình, chạm tay vào chỉ cảm thấy lạnh lẽo: “Đã là giờ nào?”

Quân Nhi do do dự dự nói: “Vừa tới giờ mẹo.”

Tần phu nhân vừa mới nằm xuống, Quân Nhi nhìn thoáng qua sắc mặt nàng, hạ quyết tâm nói: “Đáng thương tiểu thư………. Hôm nay đến ngày đưa tang, phu nhân cũng không có cơ hội thấy nàng lần cuối cùng—— “

Hôm nay là ngày đưa tang của Điềm Nhi? ! Đúng vậy, nàng lại đem chuyện lớn như vậy quên mất ! Tần phu nhân lập tức từ trên nhuyễn tháp ngồi dậy, trợn to hai mắt hỏi : “Ngươi nói thật?”

Quân Nhi nói: “Đúng vậy phu nhân, hôm nay thật là ngày An vương phủ đưa tang, đại thiếu gia cũng đi, còn đưa lên một phần lễ phúng viếng thật dày.”

Tần phu nhân nghiến răng nghiến lợi, đấm ngực giậm chân, ô ô khóc lên: “Vì sao Điềm Nhi chết, còn không phải tại hắn, muội muội hắn sao có thể luân lạc đến nước này, lại còn đồng ý để nàng cùng ngốc tử kia hợp táng, thật là đồ vô liêm sỉ !”

Quân Nhi thở dài một tiếng, giống như vô ý nhắc nhở nói: “Việc hợp táng này, chỉ sợ tiểu thư ở dưới cửu tuyền còn phải bị ngốc tử kia quấn quít không tha, không thể an bình, nếu là chậm trễ việc đầu thai, ai………. Cũng thật là thảm !”

Tần phu nhân đột nhiên ngẩn ra, một cỗ lửa giận từ trong ngực vọt ra, nháy mắt lại nghiến răng nghiến lợi: “Không, ta không đồng ý, ta tuyệt không đồng ý!” Nói xong, nàng lập tức nhảy xuống nhuyễn tháp nhanh chóng mang giầy.

Quân Nhi vội vàng khuyên can, tận tình khuyên bảo nói: “Phu nhân, ngài đừng đứng lên, mau nằm nghỉ ngơi một chút đi !”

Khuôn mặt Tần phu nhân đều gầy hẳn một vòng, nàng đẩy Quân Nhi ra, lạnh lùng nói: “Cút, cút xa cho ta !”

“Ngài như vậy cũng không làm nên chuyện gì, căn bản không được gì cả!” Quân Nhi thoáng chốc nước mắt tí tách rơi xuống, “Bên ngoài có bốn ma ma trông coi …”

Tần phu nhân lập tức cầm cây kéo trong tay, lạnh lùng cười: “Ta cũng không tin kẻ nào dám ngăn cản ta ! Ta hôm nay nhất định phải đưa tang cho Điềm Nhi !”

Trên đường cái chính một tràng náo nhiệt, đột nhiên nhìn thấy phụ nhân trung niên một thân tang phục chạy ra, một phen gục trên quan tài Tần Điềm Nhi, gào khóc nói: “Nữ nhi, ngươi chết thật thảm, nương thực xin lỗi ngươi, làm hại ngươi lưu lạc đến nước này!”

Tần Tư sửng sốt, lập tức phát hiện người nọ đúng là mẫu thân của hắn, trong lòng nhất thời lộp bộp một cái, từ lúc biết hắn động thủ giết Tần Điềm Nhi, Tần phu nhân liền hận chết hắn, ngày ngày đêm đêm mắng không dứt, tựa như người điên, vì thế hắn không thể không phái người nhốt mẫu thân ở trong phòng, sao nàng lại chạy đến đây được ? Hắn cắn răng, lạnh lùng nói: “Còn không mau đi lên ngăn phu nhân lại !”

Hai gia nô đi lên gắt gao chế trụ cánh tay Tần phu nhân, Tần phu nhân vội lấy cây kéo trong lòng ra, để ngang ở trước cổ họng, hét lớn: “Ai dám chạm vào ta !”

Tần Tư cả người đều ngây dại, Tần phu nhân là thê tử của thương nhân, lúc còn trẻ tính tình mạnh mẽ, làm càn ngang ngược nổi lên là ai cũng không quan tâm, càng thêm không lo lắng hậu quả. Thời điểm sinh Điềm Nhi bởi vì khó sanh, Tần phu nhân phá lệ cưng chiều nàng, cho nên mới sủng muội muội đến vô pháp vô thiên. Điểm chết người là, Tần phu nhân không phải nữ nhân có tri thức hiểu lễ nghĩa, một khi trở mặt đồng nghĩa lục thân không nhận. Tần Tư vội vàng vén áo choàng, quỳ rạp xuống trước mặt nàng, đầy mặt cầu xin: “Mẫu thân, ngài tinh thần không tốt, vì sao không ở trong phòng nghỉ ngơi!”

Tần phu nhân chỉ vào mũi hắn, nổi giận nói: “Ngươi là nghiệp chướng, không biết xấu hổ, giết chính thân muội còn không đủ, ngươi còn muốn giết luôn lão bà tử như ta phải không ?”

Nếu đổi lại là ngày xưa, Tần phu nhân nhất định sẽ lo lắng hậu quả của lời này, nhưng Tần Tư đem nàng nhốt mấy ngày, sớm làm cho thần kinh nàng luôn vây trong trạng thái căng thẳng, giống như người điên .

Đám người nghe vậy không khỏi ồ lên, chẳng lẽ kinh thành truyền lưu tin tức kia là thật , Tần Tư thật sự là hung thủ giết chết thân muội của mình sao?

Trong lòng Tần Tư xẹt qua một tia lãnh ý, đầy mặt cũng là không chút nào che dấu bi thương: “Mẫu thân, ta biết người bởi vì muội muội chết mới trở nên điên điên khùng khùng, cả ngày suy nghĩ miên man, nhưng hôm nay là ngày đưa tang quan trọng, ngài đừng náo loạn nữa ! Bằng không Quận vương cùng muội muội trên trời có linh thiêng cũng không thể yên nghỉ !”

A, thì ra là người điên , khó trách làm ầm ĩ lợi hại như vậy —— mọi người nhỏ giọng nghị luận .

Tần Tư đánh mắt, để cho hai gia nô đi lên chế trụ Tần phu nhân. Ai ngờ Tần phu nhân cẩm cây kéo đâm vào trên cánh tay một tên gia nô, nhất thời máu tươi chảy ròng ròng. Nàng cũng không biết làm sao có khí lực lớn như vậy, nhào tới làm quan tài rung dữ dội, mặt khác một người vội vàng đi lên giữ chặt nàng, nhưng hắn làm sao địch nổi khí lực của một lão bà tử điên loạn, bị nàng đẩy một cái lảo đảo không nói, còn khiến cho người chung quanh phẫn nộ.

Không biết là ai ở trong đám người cố ý lớn tiếng quát to : “Các ngươi nhìn thấy không, trên đời này còn có nhi tử như vậy, dám sai người hạ độc thủ với mẫu thân ? !”

Vốn đám người lâm vào nghi hoặc lập tức sôi trào lên, vô số ngón tay chỉ vào cột sống Tần Tư, chỉ chỉ chõ chõ. Từng đạo ánh mắt tràn ngập chỉ trích, làm người kinh hồn táng đảm. Tần Tư thấy không đúng, lập tức đứng dậy lui phía sau mấy bước, biến mất ở bên trong đám người đưa tang của An vương phủ .

Quản gia An vương phủ giận tím mặt, phân phó nói: “Còn không phái người nhanh chóng duy trì trật tự? Chớ để mọi người ngăn trở việc đưa tang !” Hộ vệ An vương phủ lập tức rút ra trường kiếm ngăn giữa đường, đem tất cả đám người phẫn nộ cùng đội ngũ đưa tang ngăn cách làm hai. Tần phu nhân không quan tâm vỗ quan tài gào khóc, vẻ mặt của nàng chấn động vào lòng mỗi người. Mà nàng một bên khóc, một bên chỉ vào Tần Tư ẩn nấp ở trong đám người, tê tâm liệt phế chửi ầm lên. Có lẽ là khóc đã lâu, thanh âm của nàng cũng không cao, lại theo tiếng gió rõ ràng truyền vào trong tai mỗi người.

Giang Tiểu Lâu đứng ở nhã gian lầu hai, lẳng lặng nhìn một màn trước mắt, bất giác mỉm cười.

Tình cảnh như vậy, hiển nhiên làm cho nàng rất hài lỏng, tâm tình thực sung sướng. Ly Tuyết Ngưng hơi nghiêng đầu, trâm ngọc gài tóc dưới ánh mặt trời lóe sáng, trong miệng ôn nhu nói: “Có phải là ngươi đem Tần phu nhân thả ra ? Nhưng —— ngươi làm sao mà biết quan hệ mẫu tử bọn họ chuyển biến xấu đến như vậy?”

Khóe môi Giang Tiểu Lâu hàm chứa ý cười nhợt nhạt: “Ta tìm người nói cho Tần phu nhân, Tần Tư giết Tần Điềm Nhi thế nào, lại nói thi thể của nàng bị Tần Tư giao nộp cho An vương phủ nịnh nọt lấy lòng. Tần phu nhân xưa nay yêu thương nữ nhi, biết nàng đã chết là một chuyện, có tiếp nhận hay không lại là một chuyện khác, hơn nữa có người nói sinh động như thật, cho nên…”

Thân tình Tần gia nhìn như tường đồng vách sắt, khó có thể phá được, nhưng mỗi một thành viên trong gia đình kỳ thật đều vì tư lợi, âm hiểm giả dối. Thời điểm không có xung đột lợi ích, bọn họ đạt thành một trận tuyến thống nhất, nhất trí đối ngoại. Nhưng lúc giữa bọn hắn xảy ra hiềm khích, kết cục liền không giống vậy. Giang Tiểu Lâu xảo diệu dùng kỹ xảo nước ấm nấu ếch [ 1 ], mưu tính từng chút, quan hệ nhìn như không gì phá nổi dần tìm ra sơ hở, rót độc vào trong nước, dần dần làm cho thế giới Tần Tư hoàn toàn sụp đổ.

[ 1 ] là truyện ngụ ngôn Trung Quốc, đại ý nếu ném thẳng chú ếch vào nồi nước sôi nó sẽ lập tức nhảy ra theo phản xạ tự nhiên. Nhưng bỏ con ếch vào nổi nước lạnh và đun lên, nó sẽ chết từ từ

Ly Tuyết Ngưng nghe vậy, thở dài một tiếng: “Tần Tư nhất định rất hối hận , hối hận đã đối đãi ngươi như vậy.”

Giang Tiểu Lâu ngước mặt, ánh sáng mặt trời chiếu trên khuôn mặt trắng noãn của nàng, biến thành trong suốt oánh nhuận: “Lòng tham không đáy, hết thảy đều đã quá muộn.”

Giang Tiểu Lâu đem linh hồn hóa thành hai nửa, một nửa ẩn sâu ở âm u không thấy quang minh địa ngục lẳng lặng chờ đợi, bắt lấy hết thảy cơ hội đả kích địch thủ; một nửa khác lại hóa thành mỹ nhân ôn nhu, lộ ra ý cười xinh đẹp, sắm vai một nhân vật vô tội .

Tần Tư thật vất vả mới đưa Tần phu nhân đuổi về phủ, nhịn không được đầy mặt tức giận: “Mẫu thân, người có biết hôm nay nháo loạn đã làm hại Tần phủ đánh mất mặt mũi ?”

Tần phu nhân cười lạnh một tiếng, ngẩng mặt chất vấn hắn: “Mất mặt? Ngay cả muội muội mệnh đều vứt bỏ , ta thân là mẫu thân của nàng, chẳng lẽ còn không thể thay nàng kêu oan một tiếng sao?”

Ánh mắt Tần Tư âm trầm ở trên mặt nàng chậm rãi lướt qua, lạnh lùng nói: “Mẫu thân, muội muội là cốt nhục của ngài, chẳng lẽ ta không phải ? Người hôm nay đi ra ngoài nháo loạn, thứ nhất hoàn toàn đắc tội An vương phủ; thứ hai ngoại nhân đều biết hết việc này! Ta tân tân khổ khổ thật vất vả mới đi tới vị trí bây giờ, có bao nhiêu người ở sau lưng nhìn chằm chằm, ngài không chịu thay ta suy nghĩ một chút nào sao?”

Tần phu nhân chưa từng nghĩ tới chuyện này, trước mắt Tần Tư như trước chỉ nghĩ đến mình, kìm lòng không đậu đầy mặt nước mắt, nước mắt chảy ra: “Ta cũng nguyện ý vì ngươi suy nghĩ, nhưng ngay cả Điềm Nhi ngươi đều hạ thủ được, tâm địa thật sự quá độc ác!”

Tần Tư vốn là khuôn mặt tuấn mỹ lập tức trở nên âm lãnh: “Ta biết mẫu thân vì Điềm Nhi chết mà thương tâm, ta cũng như vậy, người nghĩ rằng ta thật sự hạ thủ được? Là các người dạy ta vì leo lên cao thì phải không tiếc hết thảy đại giới, cho dù là người ta thích cũng có thể đem nàng đưa đến trên giường người khác, huống chi là muội muội của ta ! Hết thảy đều là các người dạy ta , sao lúc này đều đến trách ta? Thật buồn cười!”

Tần phu nhân khó có thể tin nhìn hắn, đáy mắt tràn đầy rung động. Nàng đột nhiên ý thức được: Tần Tư lúc trước không phải như thế, trước khi hắn trở thành Thám Hoa lang, hiếu thuận phụ mẫu, yêu thương muội muội, đối đãi vị hôn thê cũng rất là ôn nhu săn sóc. Khi đó một nhà bọn họ tuy rằng không có phú quý ngất trời, nhưng cũng ngày ngày trôi qua cuộc sống không tệ. Sau đó, Tần Tư được sắc phong Thám Hoa lang, tâm tư người Tần gia cũng xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất. Bọn họ mơ hồ cảm thấy Giang Tiểu Lâu nữ nhi thương nhân không xứng với Tần Tư, phải vì hắn tìm mối lương duyên khác. Vì muốn Tần Tư cưới Lưu Yên, Tần phu nhân tận tình khuyên bảo nhiều lần. Khi đó bọn họ từng vì lực ảnh hưởng chính mình mà đắc chí, nhưng hôm nay mới phát hiện, giáo huấn của bọn họ vẫn liên tục phụ giúp Tần Tư đạt được mong muốn. Hướng về phía trước đi, không ngừng hướng về phía trước, liều mạng leo lên vị trí cao nhất, trong đầu hắn chỉ có ý niệm đó. Dần dần , hắn không hề tôn kính phụ mẫu, yêu thương muội muội, trong lòng hắn chỉ có vinh hoa phú quý, quyền vị danh lợi.

Nhi tử lúc trước ôn lương hiếu thuận đã bị bọn họ phá hủy hoàn toàn, Tần phu nhân tỉnh ngộ lại, chỉ cảm thấy cả người như nhũn ra, mồ hôi đầm đìa, không tự chủ được liền ngã xuống nhuyễn tháp.

Tần Tư sợ run một chút, đáy lòng cũng đã đối với Tần phu nhân nửa điên nửa tỉnh cảm thấy cực độ phiền chán. Hôm nay hết thảy sẽ mang đến phiền toái không đếm được, Tần phu nhân sở tác sở vi, hắn thật sự không thể tha thứ.

Tần phu nhân lại đầy mặt nước mắt nói: “Chức quan này chúng ta không làm , hài nhi, trở về đi! Chúng ta về nhà đi!”

Thần sắc Tần Tư lạnh nhạt nói: “Đã quá trễ rồi mẫu thân, từ lúc ta ngồi ở vị trí này, đã định sẵn ta không có cách nào buông tha mọi thứ.” Hắn lạnh giọng phân phó tỳ nữ bên cạnh: “Đem cửa phòng khóa lại, quyết không cho phép bất luận kẻ nào lại thả phu nhân ra ngoài.”

Nhóm tỳ nữ hai mặt nhìn nhau, không biết làm sao, Tần Tư đột nhiên cất cao thanh âm: “Hiểu chưa?”

“D,ạ công tử.”

Tần Tư nheo mắt nhìn chăm chú vào ánh mặt trời ngoài cửa, giờ phút này đám mây đen dần dần che khuất ánh sáng, bầu trời âm u , mưa gió sắp đến.

Ngày hôm sau, Dương Các lão đem một quyển sổ con dâng lên cho hoàng đế. Hoàng đế hồ nghi liếc hắn một cái, mở tấu chương ra vừa nhìn, vội vàng xem một lần, mới buông sổ con nói: “Các lão, Tần Tư dù sao cũng là đệ tử của ngươi, nhân phẩm xưa nay không tệ, gia phong cũng tốt, trẫm tin tưởng, hắn không có phải kẻ nhẫn tâm hạ độc thủ như vậy.”

Dương Các lão hừ lạnh một tiếng, đôi mắt nén giận: “Bệ hạ, Tần Tư giết muội muội chứng cớ có lẽ không đủ, nhưng vi thần phải nhắc nhở ngài một câu —— người gia phong bất chính không nên ở kinh làm quan .”

Gia phong………………… Nhiều quan viên trên con đường làm quan đường đều thua ở chỗ này.

Ở Đại Chu, phẩm đức quan viên thập phần trọng yếu, nếu hậu viện của quan viên đó mắc sai lầm, dung túng đệ tử phạm tội, vu hãm phỉ báng người khác, hoặc là có vấn đề nghiêm trọng trong tác phong, thực dễ dàng sẽ bị người vạch trần, sau đó cởi mũ tước chức quan, lâm vào tuyệt cảnh. Muội muội Tần Tư đích xác là hung thủ giết người, việc này thuộc về thân nhân quan viên phạm tội. Tuy rằng, Tần Tư không có trực tiếp phạm lỗi, thuộc về thụ động đã bị liên lụy, nhưng có một điều khẳng định , Tần Tư không có quản giáo người nhà. Nghĩ đến đây, trên mặt hoàng đế có một tia do dự.

Dương Các lão vô tình nhắc nhở nói: “Bệ hạ, còn nhớ rõ mười năm trước Công Bộ thượng thư Trần Trung không ?”

Hoàng đế sửng sốt, không nhắc lại chuyện này, hắn đã hoàn toàn quên béng .

Dương Các lão không nhanh không chậm, êm tai nói : ” Chính thê Trần Trung không có đứa nhỏ dưới gối, tiểu thiếp Trương thị của hắn lại sinh được một nhi tử, nhưng mà tính tình Trương thị vô cùng táo bạo, đối đãi hạ nhân không đánh thì mắng, thậm chí tự tay quất roi tỳ nữ, cuối cùng làm vài tỳ nữ vô tội chết thảm…”

Hoàng đế gật gật đầu: “Trẫm tất nhiên nhớ rõ.”

Trên mặt Dương Các lão hiện lên một tia cười lạnh: “Sự tình sau đó, Ngự sử tố cáo cáo trạng Trần Trung, nói hắn cùng với tỳ nữ thông dâm, hơn nữa dung túng ác thiếp đả thương người, thật sự nề nếp dâm loạn thối nát, lúc ấy bệ hạ xử trí như thế nào ?”

Hoàng đế mặt ửng hồng lên: “Việc này… Trẫm miễn chức quan của hắn, lưu đày đi nơi xa.”

Ở Đại Chu, đề xướng thiên tử phạm pháp ,cũng chịu tội như thứ dân, nhưng hoàng đế nếu thật sự phạm tội, cũng chỉ là đánh vào long bào mà thôi, hoặc là tìm người khác lĩnh phạt, khi nào gặp qua việc hoàng đế bị xử phạt nặng ? Các đại thần quyền cao chức trọng cũng như thế, tiểu thiếp Trần Trung bởi vì bức tử tỳ nữ vô tội, nhưng triều đình lại cho rằng việc này cũng không phải đại sự gì, chỉ chết vài nô tỳ, cần gì ầm ĩ kinh thiên động địa. Tất cả dân chúng có nữ nhi bị hại liên hợp kiện lên cấp trên, ngay lúc đó Kinh Triệu Doãn như trước mọi cách che chở Trần Trung, hơn nữa công nhiên tuyên bố : tỳ nữ có thể mua bán, giống như trâu ngựa, nào có nghiêm trọng như vậy, chỉ phán Trần Trung bồi thường một chút bạc là xong việc. Kinh Triệu Doãn cùng đại đa số quan viên cho là như vậy, nhóm Ngự sử thì lại không nghĩ như vậy. Bọn họ truy cùng giết tận, tìm được tin tức Trần Trung, nói hắn cùng với vài tỳ nữ có cẩu thả.

Kỳ thật tội có thể lớn có thể nhỏ, việc nhỏ thì nói hắn chỉ là thích nữ nhân, phong lưu chút cũng không sao; nhưng việc lớn, cẩu thả không thành ngược lại nháo tai nạn chết người. Hậu viện của quan viên mắc sai lầm, chứng tỏ phẩm đức của hắn xảy ra vấn đề.

Hoàng đế cảm thấy không phải đại sự, lúc ấy muốn đặc xá Trần Trung, nhưng nhóm Ngự sử lại cắn chặt không buông, nói bọn họ bịa đặt cũng tốt, phỉ báng cũng thế. Trần Trung cùng tỳ nữ thông dâm cũng không trọng yếu, quan trọng là hậu viện của hắn đồi bại, còn gây ra mạng người, nhóm ngự sử hợp lý lợi dụng luân lý đạo đức, chế tạo sóng to gió lớn, nhanh chóng đem Trần Trung kéo xuống đài.

Phẩm đức có lẽ có [ 2 ], đủ để trí mạng. Nay Tần Tư có thể nói là giẫm lên vết xe đổ, hắn không có quản giáo tốt muội muội mình, lại để nàng gây ra chuyện giết người. Mới gả ra ngoài vài ngày, Quận vương liền qua đời, khẳng định gia phong Tần gia không tốt.

[ 2 ] thời Tống, Trung Quốc, gian thần Tần Cối vu cho Nhạc Phi là mưu phản, Hàn Thế Trung bất bình, bèn hỏi Tần Cối có căn cứ gì không, Tần Cối trả lời “có lẽ có”. Về sau từ này dùng theo ý nghĩa bịa đặt không có căn cứ

Hoàng đế suy nghĩ thật lâu sau, trên mặt thủy chung có chút do dự: “Các lão, về Tần Tư…………… Trẫm cảm thấy chuyện này hắn đã làm ra quyết định công bằng, đại nghĩa diệt thân cũng không phải là việc mỗi người có thể làm.”

” Đại nghĩa diệt thân ? Tần Tư gần đây lấy lý do mẫu thân thần kinh không ổn nhốt nàng ở trong nhà, bệ hạ chẳng lẽ không biết? Khiến dư luận huyên náo xôn xao, trở thành đầu đề câu chuyện trong miệng dân chúng !”

Hoàng đế tự nhiên biết, đổi lại là kẻ khác , hắn đã sớm quăng chuyện này cho đám quan viên bên dưới xử lý , nhưng … Tần Tư là phụ tá thái tử coi trọng, nếu dễ dàng động hắn, thái tử khó tránh khỏi tâm tồn hiềm khích, ảnh hưởng cảm tình phụ tử.

“Bằng không…………… Đưa hắn sung quân đến Lâm Châu làm quan, ngươi xem thế nào?”

Quan viên Đại Chu rất ít bị cách chức, bình thường hoàng đế mà xem không vừa mắt, đại đa số đều bị điều đến địa phương khác. Nếu một quan viên đang tại chức ở kinh thành bị điều đi, trên cơ bản là không về được. Cho nên hoàng đế làm ra quyết định này, đồng nghĩa với việc đưa ra biện pháp xử lý thỏa hiệp .

Dương Các lão mỉm cười, thản nhiên nói: “Cẩn tuân ý chỉ bệ hạ.”

Thư phòng phủ Thái tử

Ở hành lang vang lên tiếng chim hoạ mi không ngừng hót véo von , tiếng ca du dương uyển chuyển, phi thường êm tai, nhưng trong thư phòng lại là không khí lặng ngắt như tờ.

Thời điểm Tần Tư nghe được tin tức này, chén trà trong tay đột nhiên rơi xuống, phát ra một tiếng vang thanh thúy, không khỏi nhìn chằm chằm thái tử hỏi : “Điện hạ, ngài cũng đồng ý ta đi Lâm Châu ?”

Thái tử khẽ thở dài một tiếng: “Tần Tư a Tần Tư, chớ có trách ta không bảo vệ ngươi, lần này là Các lão ở trước mặt phụ hoàng mạnh mẽ cáo trạng ngươi, nói ngươi quản giáo không nghiêm, nội bộ mâu thuẫn. Muội muội ngươi thật là không có phụ đức, là nàng làm liên lụy đến ngươi.”

Nói vụ án Tần Điềm Nhi giết người cùng Tần Tư có liên quan, cũng có chút gượng ép, nhưng cùng lúc An vương phủ hướng hoàng đế gây áp lực; mặt khác Dương Các lão lại thượng thoán hạ khiêu (làm loạn cả lên), khiến cho hoàng đế không thể không làm ra quyết định này . Mắt thấy Tần Tư rốt cuộc không trở mình được nữa , hắn yên lặng nhìn thái tử nói: “Điện hạ, việc này xác định không có cơ hội xoay chuyển ?”

Thái tử nhẹ nhàng lắc đầu, ánh mắt ngưng trọng: “Ta đã tiến cung hướng phụ hoàng trần tình, nhưng cũng không để ta giải thích, phụ hoàng kiên trì cho rằng ngươi phải đi xuống đó rèn luyện. Ngươi đừng lo lắng, qua vài năm ta sẽ tìm cách đưa ngươi về .”

Lời này thuần túy chính là an ủi, Tần Tư lại rõ ràng, một khi rời xa trung tâm quyền lực, bên người thái tử còn nhiều phụ tá giúp đỡ, không biết bao nhiêu người đang chờ thay thế được hắn. Nói cách khác, con đường làm quan của hắn từ nay về sau hoàn toàn bị hủy……………….. Bàn tay theo bản năng siết chặc chén trà, cơ hồ dùng hết khí lực, hắn mới có thể miễn cưỡng mỉm cười đứng dậy, hướng thái tử cáo từ.

Kim Ngọc Mãn Đường

Xe ngựa Tần phủ dừng trước cửa, Tần Tư trực tiếp vọt vào tửu lâu, quả thực nhìn thấy Giang Tiểu Lâu đang phân phó chưởng quầy. Sườn mặt nàng tinh xảo hoàn mỹ, khóe môi chứa ý cười thản nhiên, một thân váy lụa màu xanh ngọc, vòng eo nhỏ nhắn, càng phô ra dáng vẻ duyên dáng yêu kiều, cảnh đẹp ý vui.

“Giang Tiểu Lâu, ngươi quả nhiên là nói được thì làm được, hoàn toàn hủy triệt để tiền đồ của ta.” Tần Tư lạnh lùng thốt.

Giang Tiểu Lâu quay đầu, tua rua trên trâm cài tóc nháy mắt nhẹ nhàng lay động theo. Nhìn thấy là hắn, không khỏi cười rộ lên: “Tần công tử đại giá quang lâm, không biết có chuyện gì?”

Tần Tư chỉ cảm thấy trong lòng dâng lên một trận hận ý mãnh liệt, âm thầm gặm nhắm máu thịt của mình, cắn răng nói: “Hết thảy đều là ngươi thiết kế , cái gì nội bộ mâu thuẫn, chỉ toàn là âm mưu hãm hại!”

Đôi mắt trong veo của Giang Tiểu Lâu nhiễm ý cười thản nhiên : “Tần công tử có thể oan uổng ta , nếu không phải ngươi nhẫn tâm đào phần mộ tổ tiên, cho nên mới bị truy cùng giết tận. A, Tần công tử là bị sung quân tới đâu ?”

“Tiểu thư, Lâm Châu !” Tiểu Điệp lập tức ứng tiếng nói.

“Lâm Châu…….. là một địa phương tốt, hoẵng nhiều, cũng nhiều lưu sa (**), công tử cần phải cẩn thận nhiều hơn, đi trên đường đừng không may gặp phải thổ phỉ. Những tên đó đều là kẻ giết người không chớp mắt , nhưng không biết lừng lẫy đại danh Thám Hoa Lang.” Giang Tiểu Lâu ngôn tiếu yến yến [ 3 ], thản nhiên cười nói.

[ 3 ] nói nói cười cười, hòa nhã dịu dàng.

(**) cát chảy, tức loại cát lún có thể di chuyển như dòng nước, hay còn gọi là cát bồi



Tần Tư siết chặc tay, theo bản năng tiến lên trước, nếu có cơ hội hắn hận không thể làm cho Giang Tiểu Lâu vĩnh viễn không thể mở miệng, nhưng lại không được, nữ tử trước mắt cười khanh khách là một con bò cạp độc, không cẩn thận là bị nàng chích một cái, lại không có cơ hội trở mình. Hắn đứng tại chỗ thật lâu, sắc mặt biến hóa không ngừng, thẳng đến vẻ mặt một lần nữa bình phục, hắn mới cười ngạo nghễ : “Ngươi yên tâm đi, ngươi chưa chắc sẽ trở thành người thắng cuối cùng!” Nói xong hắn phất tay áo rời đi.

Ly Tuyết Ngưng một thân váy lụa màu tím nhạt, dịu dàng xuất hiện ở đằng sau Giang Tiểu Lâu, nhìn theo bóng dáng Tần Tư rời đi, trong miệng nói: “Chó điên bị buộc đến đường cùng, sẵn sàng bất chấp sống chết vồ đến, thời gian này ngươi phải hết sức cẩn thận.”

Giang Tiểu Lâu so với ai khác rất rõ cá tính Tần Tư, hắn tuy rằng đã bị buộc đến tuyệt cảnh, cũng sẽ không ngồi chờ chết. Quay đầu nhìn về phía Ly Tuyết Ngưng, trên mặt nàng xuất hiện một tia ôn hòa cùng vui vẻ “Hắn sẽ nghĩ hết mọi biện pháp ở lại kinh thành.”

Ly Tuyết Ngưng nâng đôi mắt như làn thu thủy hiện ra vẻ kinh ngạc: ” Thánh chỉ bệ hạ đã hạ, không thể sửa đổi, hắn còn có khả năng xoay người sao?”

Giang Tiểu Lâu mỉm cười, nhìn lại Ly Tuyết Ngưng nói: “Nếu không tin, chúng ta sẽ đánh cuộc.”

Chỉ tiếc, Tần Tư dùng biện pháp nào lưu lại kinh thành, Giang Tiểu Lâu cũng không thể xác định.

Tần Tư trở lại quý phủ, tiến vào thư phòng liền không thấy đi ra. Tròn một ngày một đêm, hắn nhốt bản thân trong thư phòng, không cho phép bất luận kẻ nào đi vào. Lúc sắp hừng đông, hắn đột nhiên đứng dậy đi ra thư phòng, như chìm vào mộng du, đi đến trước cửa phòng Tần phu nhân. Tỳ nữ canh gác nhìn thấy là hắn, vội vàng khom mình hành lễ. Hắn vẫy vẫy tay nói: “Không có việc gì, ta chỉ là đến thăm mẫu thân, người uống thuốc rồi sao?”

Tỳ nữ lập tức trả lời: “Dạ, công tử, phu nhân đã uống thuốc. Chính là tối hôm qua vẫn còn gặp ác mộng, không thể ngủ ngon, chỉ vừa mới ngủ thôi ạ.”

Vẻ mặt Tần Tư ôn hòa, ngữ khí dị thường bình tĩnh: “Các ngươi làm rất tốt, từ ngày mai mỗi tháng đều thưởn thêm một lượng bạc tiền tiêu vặt hàng tháng, mẫu thân liền giao cho các ngươi chiếu cố , phải hết sức tỉ mỉ cho ta.”

Mọi người không khỏi vui mừng đứng lên, vội vàng tạ ơn.

Tần Tư phất phất tay, để các nàng lui xuống, lập tức hướng trong phòng đi đến. Trong phòng cửa sổ khép chặt, Tần phu nhân ngáy khe khẽ, Tần Tư đi đến cạnh giường, trên cao nhìn xuống nhìn mẫu thân mình dáng vẻ ngủ không an ổn. Tần phu nhân đang ngủ, mày như trước gắt gao nhăn lại, tựa như gặp ác mộng liên tục.

Hai tay trong tay áo Tần Tư cuộn thành một đoàn, gân xanh trên trán nổi lên, biểu lộ nội tâm kịch liệt giãy dụa. Nhưng vào lúc này, Tần phu nhân trên giường trở mình, Tần Tư bị kinh hãi, theo bản năng lui về phía sau, hắn cơ hồ muốn chạy trối chết. Nhưng lúc đi tới cửa, trong đầu nháy mắt hiện ra gương mặt vô cùng đắc ý của Giang Tiểu Lâu, hắn đột nhiên đứng lại. Cả người cứng ngắc như nham thạch, bình tĩnh đứng yên, vẫn không nhúc nhích. Sau đó, hắn rốt cục hạ quyết tâm, xoay người lại, bước nhanh đến cạnh giường ……..

Sau một lúc lâu, Tần Tư mới từ trong phòng đi ra, thần sắc an ổn nhắc nhở tỳ nữ nói: “Mẫu thân ngủ không an ổn, không được quấy rầy người, chăm sóc kỹ lưỡng.”

Thấy trên trán Tần Tư có đọng nhiều mồ hôi, tỳ nữ cũng không nghĩ nhiều, cung kính đáp vâng, nhìn theo bóng dáng công tử rời đi. Chỉ có Quân Nhi lặng lẽ đánh giá thần sắc Tần Tư, bộ dáng như có điều suy nghĩ. Lúc trước công tử xử lý công vụ muộn, ngẫu nhiên cũng có tình huống này, nghe nói hắn từng lặng lẽ đi vào, tự mình thay phu nhân đóng kỹ cửa sổ, để tránh nàng bị nhiễm lạnh. Chẳng qua là lúc trước, từ ngày ấy phu nhân đe dọa tự tử nên bị nhốt trong phòng không cho ra khỏi cửa, quan hệ hai người hoàn toàn chuyển biến xấu, Tần Tư vì sao trời chưa sáng đã tới thăm……………

Sáng ngày hôm sau, Quân Nhi vẫn không thấy đợi Tần phu nhân gọi vào hầu hạ, cho nên cũng không dám đi vào quấy rầy, thẳng đến mau giữa trưa, nàng cảm thấy không thích hợp. Đẩy cửa đi vào, rõ ràng phát hiện Tần phu nhân nằm ở trên giường, gương mặt xanh trắng, thân thể cứng ngắc, sớm không có hô hấp..

Thân mình Quân Nhi run lên, rồi đột nhiên giật mình tỉnh lại, nghiêng ngả chạy ra ngoài: “Người tới , phu nhân, phu nhân đã chết ! Phu nhân đã chết !”

Một hòn đá kích khởi ngàn cơn sóng, toàn bộ Tần phủ sôi trào .

Mẫu thân Tần Thám Hoa qua đời, hắn lập tức trình tấu xin hoàng đế, cho phép hắn ở lại kinh chịu tang, tạm thời hoãn lại. Yêu cầu này hợp tình hợp lý, hoàng đế cho rằng Tần Tư nên vì mẫu thân giữ đạo hiếu, tạm không cần rời khỏi kinh thành, như vậy là biểu hiện hiếu thuận, vì thế bác bỏ quyết định ban đầu, truyền lệnh hắn ở lại kinh thành, chịu tang ba năm, sau đó sẽ cân nhắc tiếp.

Kim Ngọc Mãn Đường

Lúc Tạ Liên Thành riêng đến, cùng Giang Tiểu Lâu đánh một ván cờ, Giang Tiểu Lâu có chút kinh ngạc. Nàng còn tưởng rằng, Tạ Liên Thành sẽ không đến gặp nàng nữa, kết quả………

“Đến phiên nàng .”Khóe môi Tạ Liên Thành chứa ý cười thản nhiên. Kỳ nghệ của hắn vô cùng cao siêu, chỉ vài bước đã bức Giang Tiểu Lâu vào góc chết.

Giang Tiểu Lâu đang lúc suy tư, Tiểu Điệp lại chạy tới đẩy cửa ra, lớn tiếng nói: “Tiểu thư, không tốt , Tần phu nhân đã chết!”

Quân cờ trong tay Giang Tiểu Lâu bỗng nhiên cứng đờ, không dám tin quay đầu: “Ngươi nói cái gì?”

“Tần phu nhân đã chết, hơn nữa Tần Tư dùng lý do chịu tang tiếp tục ở lại kinh thành.” Tạ Liên Thành than nhẹ một tiếng, thay Tiểu Điệp trả lời.

“Ngươi sớm biết?” Giang Tiểu Lâu hít sâu một hơi, ánh mắt phức tạp.

Trong đôi mắt quyến rũ lộ ra sự thanh lệ, nhưng lại thẳng tắp tiến sâu vào đáy mắt hắn, lộ ra ánh sáng lấp lánh tuyệt diễm thế tục

Hắn sớm hơn một bước biết được tin tức này, lại không hy vọng Giang Tiểu Lâu bởi vậy thất vọng, cho nên mới xuất hiện ở đây. Ánh mắt Tạ Liên Thành thâm thuý nhìn nàng: “Tần Tư sẽ không dễ dàng đi vào khuôn khổ, một kẻ ham mê quyền vị, làm sao chịu buông bỏ mọi thứ rời đi kinh thành, không phải nàng đã sớm đoán trước sao?”

Đôi mắt Giang Tiểu Lâu co rút lại một chút, thân thể khẽ run lên, cõi lòng đầy tâm sự : “Ta đoán được hắn nhất định tìm mọi cách ở lại kinh thành, cũng không ngờ nghe được tin Tần phu nhân qua đời.”

Thân thể Tần phu nhân xưa nay khoẻ mạnh, nhưng ngay lúc đầu sóng ngọn gió qua đời, thật đúng là giúp hắn đại ân.

Tạ Liên Thành khẽ cười rộ lên: “Không, không phải trùng hợp.”

Trong đầu Giang Tiểu Lâu linh quang chợt lóe, nháy mắt đứng lên: “Sẽ không ——không phải là……………” Nàng lại chậm rãi ngồi xuống, Tần Tư tuy rằng là một tiểu nhân lãnh khốc vô tình, ngoan độc, cũng không đối với phụ mẫu tuổi già hạ sát thủ. Một khi bị bóc trần, hậu quả thật không tưởng nổi !

Đôi mắt Tạ Liên Thành phát ra tia sáng ôn hòa, hắn nhắc nhở nói: “Sau khi chuyện xảy ra, Tần Tư liền vội vàng chuẩn bị tang sự, rất nhanh sẽ an bài hạ táng, một khi Tần phu nhân thật sự hạ táng, không bao giờ có khả năng tra ra chân tướng cái chết của nàng .”

Trong đầu Giang Tiểu Lâu thoáng hiện một ý niệm trong đầu: “Có lẽ… Ta có thể chờ sau khi Tần phu nhân hạ táng, sai người đem đào thi thể của nàng lên.”

“Hỏi người chết không bằng hỏi người sống.” Không biết khi nào, trên mặt Tạ Liên Thành luôn mang vẻ trong trẻo nhưng lạnh lùng nay lại hiện lên ý cười thản nhiên.

Giang Tiểu Lâu đem những lời này tinh tế suy ngẫm, khóe môi chậm rãi hé nụ cười, bất giác gật đầu: “Không sai, người sống mới có thể thổi phồng mọi chuyện lên.”

Trong vòng ba ngày, kinh thành phát sinh một tin tức giựt gân. Tỳ nữ Quân Nhi bên người Tần phu nhân lặng lẽ chạy ra, đi tới trước cửa nha môn Kinh Triệu Doãn vì chủ tử minh oan, luôn mồm chỉ chứng Tần phu nhân là bị nhi tử thân sinh sát hại . Kinh Triệu Doãn không dám tiếp nhận vụ kiện này, lập tức tiến cung bẩm báo hoàng đế. Cọc án vừa ra, lập tức khiến thiên hạ khiếp sợ.

Căn cứ lời chỉ chứng của Quân Nhi, Thám Hoa Tần Tư vì không muốn điều đi kinh thành, đối với mẫu thân động sát khí. Thừa dịp ban đêm nàng ngủ say, nhẫn tâm dùng gối làm ngạt mẫu thân ruột, khiến cho Tần phu nhân lập tức tử vong, tiếp theo lấy lý do chịu tang mẫu tang danh chính ngôn thuận ở lại kinh thành.

Ở trong xã hội này, giết mẫu thân so với tạo phản còn đại nghịch bất đạo hơn, chuyện này mạo hiểm rất lớn ! Hoàng đế nghi ngờ thật mạnh, hạ lệnh khai quan khám nghiệm tử thi.

Lúc thi thể Tần phu nhân bị nâng ra, ngộ tác khám nghiệm tử thi phát hiện Tần phu nhân không phải chết do hít thở không thông, mà là bị trúng một loại kịch độc vô sắc vô vị. Tuy rằng cùng lời khai của Quân Nhi có chút chênh lệch, nhưng trời chưa sáng chỉ có Tần Tư tiến vào phòng ngủ Tần phu nhân. Kể từ đó, hoàng đế càng thêm tức giận. Tần Tư đọc đủ thứ thi thư, tại triều làm quan, thế nhưng vì con đường làm quan tàn nhẫn giết chết mẫu thân ruột. Người ta thường nói “chó không chê nhà nghèo, con không chê mẹ xấu”, cho dù Tần phu thật sự bị điên, nhưng vẫn là mẫu thân của hắn, đối với mẹ ruột còn tàn nhẫn xuống tay, thử nghĩ hắn có tư cách làm quan viên? Hoàng đế mệnh lệnh tức khắc bắt Tần Tư, nhưng mà đám người phụng mệnh tróc nã ở Tần phủ chỉ tìm được Tần lão gia si ngốc ngơ ngác, căn bản không thấy được bóng dáng Tần Tư, thì ra từ lúc hắn nghe tin đào mộ khai quan lên cũng đã quá sợ hãi.

Giang Tiểu Lâu yêu cầu Sở Hán khắp nơi tìm kiếm Tần Tư, hơn nữa còn treo giải thưởng, nhất định phải tìm được người này.

Tạ Liên Thành mỉm cười: “Hắn đã trở thành phạm nhân bị truy nã, nàng vẫn không muốn buông tha hắn sao?”

Trong mắt Giang Tiểu Lâu hiện lên tia sáng lạnh như băng: “Không tận mắt thấy hắn chết, ta sẽ không an tâm.”

Thế nhưng quan viên triều đình không tìm được Tần Tư, bọn nha dịch cũng không tìm được hắn, Dương Các lão cùng Giang Tiểu Lâu phái người đi tìm đồng dạng không thu hoạch được gì. Hắn rốt cuộc đi nơi nào, Giang Tiểu Lâu bách tư bất đắc kỳ giải (**).

(**) Suy nghĩ nhiều lần cũng không có hướng giải quyết

Các cửa lớn ở kinh đều bị nghiêm mật phong tỏa , mọi người chung quanh lục soát tù phạm giết mẫu, bọn nha dịch cầm ảnh hắn, từng nhà điều tra, bốn phía châu huyện cũng nhất nhất tìm qua, nhưng vẫn không thấy bóng người, chẳng lẽ Tần Tư mọc cánh bay mất?

Thấy Giang Tiểu Lâu vì thế bất an, ánh mắt Tạ Liên Thành như hồ sâu hiện ra ý cười thản nhiên : “Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.”

Lời Tạ Liên Thành cùng suy đoán Giang Tiểu Lâu có thể nói không mưu mà hợp: “Huynh nói không sai, hắn hiện tại nhất định còn ở kinh thành. Chẳng qua, tất cả tửu lâu, nhà trọ, quán trà, thậm chí là tần lâu sở quán chúng ta đều phái người lục soát , không có nửa điểm tung tích…….”

Khi Tần Tư chạy trốn một khắc kia, liền cẩn thận phân tích rõ tình cảnh chính mình, làm khâm phạm giết chết mẫu thân, nhất định sẽ bị cả nước truy nã, muốn đào thoát lưới pháp luật, phải đổi gương mặt. Hắn đầu tiên là cùng khất cái đổi xiêm y, lại khéo léo dùng cái dùi ở trên gương mặt tuấn mỹ đâm ra một vết thương nhỏ, sau đó cầm máu rồi vẽ loạn máu ở trên mặt, đợi đến khi rửa sạch sẽ, một hai ngày sau sẽ kết vảy, đợi vết sẹo khô rồi, trên mặt hắn liền xuất hiện các đốm đen thô ráp, thoạt nhìn đáng sợ lại xấu xí, hoàn toàn che đậy gương mặt tuấn mỹ. Kế tiếp hắn nuốt vào lửa than, cháy hỏng cổ họng của mình, lại cất giấu kỹ tài vật trên người, tóc tai rối tung, liền trà trộn bên trong đám khất cái, dùng thân phận ăn xin sống qua ngày.

Một ngày này, trong tay hắn đang cầm bình đựng tiền , ở trên đường cái ăn xin. Không biết khi nào, trong bình đột nhiên được quăng vào một tiền đồng, theo thanh âm tiền đồng leng keng, hắn cúi đầu, liên thanh nói lời cảm tạ: “Đa tạ tiểu thư!”

Cúi đầu, hắn thấy một đôi giày thêu xinh đẹp, trân châu khảm trên giày thêu lấp lánh chói mắt, tản ra ánh sáng làm người mê say.

Hắn muốn đi bên trái, đôi giầy thêu ngăn ở bên trái. Hắn muốn đi bên phải, nàng lại ngăn ở bên phải. Trong lòng khựng lại, theo bản năng ngẩng đầu, nữ tử mỉm cười nhìn hắn, dưới ánh mặt trời tươi cười của nàng gần như trong suốt, ánh mắt như làn thu thủy, sáng lạn hoa mắt. Nhưng chính khuôn mặt này, lại làm cho Tần Tư không tự chủ được cả người phát run, trong nháy mắt như rơi vào hầm băng.

Giang Tiểu Lâu như không có nhận ra hắn, chính là liên tục tiếc hận: “Nhìn xem, từ sáng tới tối cũng không có đồng nào, Tiểu Điệp, cho hắn một ít đồ ăn đi.”

Tiểu Điệp ứng tiếng, đem hộp đựng thức ăn đặt xuống cạnh hắn.

Ngửi được mùi vị chua chua của thức ăn, Tần Tư theo bản năng nhíu mày, lại rất nhanh giãn ra, hắn rất nhanh nâng lên bình, cũng bất chấp bên trong là thức ăn ôi thiu , vội vàng ăn, còn mơ hồ thốt ra lời không rõ hướng Giang Tiểu Lâu nói lời cảm tạ: ” Tiểu thư thật tốt, người tốt có báo đáp tốt…”

Trong lòng hắn đã muốn đem Giang Tiểu Lâu hận đến cực hạn, nhưng trên mặt cũng là vô hạn cảm kích, âm thầm may mắn y phục trên người hắn rách nát, tóc rối tung, mặt đầy rỗ, Giang Tiểu Lâu không có khả năng nghĩ đến hắn chính là Tần Tư. Nhìn theo Giang Tiểu Lâu đi xa, Tần Tư phụt một tiếng, đem thức ăn trong miệng phun ra hết. Hắn cúi đầu vừa thấy, trên mặt nước canh là màu vàng, không khỏi càng thấy ghê tởm, oán hận đứng lên, xoay người đi vào ngõ nhỏ vắng vẻ.

Tần Tư vừa mới đi vào ngõ nhỏ, một nam tử dũng mãnh đột nhiên ngăn trước mặt hắn, vẻ mặt tựa tiếu phi tiếu: “Thám Hoa Lang!”

Một tiếng gọi vừa ra, Tần Tư cơ hồ là hồn phi phách tán, hắn rút lui hai bước, cúi đầu xuống nói: “Vị đại ca này, ngươi nhận sai người rồi?”

Âm thanh khàn khàn cực kỳ trầm thấp, cùng lúc trước hoàn toàn như hai người.

Đối phương lại cười ha ha: “Tiểu thư, ngài nói đúng, hắn chính là Tần Tư.”

Tần Tư chỉ cảm thấy thân thể như nhũn ra, sợ hãi khó có thể hình dung, hắn quay đầu lại, liền thấy Giang Tiểu Lâu đang mỉm cười.

Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng đi tới, nheo nửa con mắt từ trên xuống dưới đánh giá hắn, ánh mắt lạnh lùng, trên mặt lại mang ý cười: “Tần công tử đúng là khiến ta vất vả tìm kiếm, hai ngày này ta phái người lục soát khắp bốn phía châu huyện, nhà trọ, tửu lâu, đều tìm không được tung tích của ngươi, ta còn tưởng rằng ngươi sẽ phi thiên độn địa, thì ra là ẩn giấu hành tung, giấu ở trong đám khất cái . Bất quá, khuôn mặt bị sao vậy?”

Tần Tư hít một ngụm lãnh khí, đáy lòng có luồng khí lạnh lẽo không thể tả lan tràn đến tứ chi bách hải. Nếu như đứng ở trên đường cái người đến người đi, hắn còn có cơ hội chạy trốn, nhưng mà ở trong này, hắn không có cơ hội. Trong lòng trầm xuống, hắn phịch một tiếng quỳ xuống đất, phủ phục , cầu xin : “Tiểu Lâu, niệm tình cảm lúc trước của chúng ta—— “

Giang Tiểu Lâu nhướng mày, mang theo một tia trào phúng: “Ngươi nói cái gì?”

Tần Tư biến sắc, lập tức sửa miệng: “Niệm tình từ nhỏ chúng ta cùng nhau lớn lên, niệm tình ta lúc trước đối với nàng coi như không tệ, tha ta đi ! Cho ta một con đường sống, nàng xem ta đã biến thành bộ dáng thế này, ta không còn khả năng uy hiếp nàng !”

Giang Tiểu Lâu rũ mắt nhìn hắn: “Nếu ngươi thành thành thật thật rời khỏi kinh thành, thì ta còn cho ngươi một con đường sống, nhưng ngươi lại tình nguyện giết chết mẫu thân ruột, cũng không muốn buông tha cho quyền thế, thật là đáng sợ? !”

Tần Tư theo bản năng rụt thân thể, nhìn Giang Tiểu Lâu, chẳng biết xấu hổ tiếp tục cầu xin: “Bất luận như thế nào, mục đích của nàng đã đạt được , nàng hủy hoại ta, triệt để hoàn toàn ! Hiện tại ta đã không còn gì có thể mất , nàng còn nmuốn cái gì?”

Giang Tiểu Lâu trầm ngâm nói: “Đúng vậy, ngươi đã mất thê tử, muội muội, phụ mẫu, thậm chí còn mất đi tiền đồ ngươi coi trọng nhất, ta hẳn nên dừng tay , ngươi nói đúng không ?”

Tần Tư vội vàng nói: “Phải ! Chỉ cần nàng cho ta một con đường sống, ta sẽ rời đi nơi này, không bao giờ xuất hiện nữa!”

Ánh mắt Giang Tiểu Lâu xẹt qua một tia lãnh ý, trên mặt nhẹ nhàng nở nụ cười: “Ngươi không phải vẫn còn có thứ quý giá sao?”

Tần Tư nhìn Giang Tiểu Lâu, không biết vì sao có một cỗ sợ hãi ở trong lòng lan tràn ra, bất giác cả người lạnh lẽo, ngay cả thân thể đều đang run lẩy bẩy : “Ta…… Ta còn có cái gì?”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT