Báo lỗi

Xướng Môn Nữ Hầu

Chương 203:


Khánh vương phủ đột nhiên xuất hiện một vị tiểu thư trẻ tuổi thần bí, tự nhiên khiến cho mọi người tò mò. Đáng tiếc Giang Tiểu Lâu làm người điệu thấp, ngày thường vẫn ở trong Phương Thảo các, nơi Ly Tuyết Ngưng từng ở, mỗi ngày đều đóng cửa phòng, nghiễm nhiên giống hệt như khuê tú nhà bình thường.



Vào đêm, một cơn gió nhẹ theo cửa sổ môn bay vào, bức rèm che trước giường làm bằng gỗ đàn hương nhẹ nhàng lay động, Giang Tiểu Lâu nghe tiếng ngẩng đầu, buông bút trong tay xuống, cất giọng nói: “Mời vào.”



Khánh vương phi đẩy cửa mà vào, trên mặt mỉm cười: “Còn đọc sách sao, đã trễ lắm rồi.”

Giang Tiểu Lâu mỉm cười đứng dậy nghênh đón: “Vương phi sao vẫn chưa đi nghỉ ngơi ?”

Khánh vương phi đi tới, chợt thấy dưới nghiên mực lộ ra tờ giấy trắng, hơi ngẩn ra, nhìn hàng chữ dày đặc trên giấy, nét chữ vô cùng tinh xảo: “Đây là —— “

Khóe môi Giang Tiểu Lâu hàm chứa ý cười, thần sắc lại thong dong: “Đây là những người Tuyết Ngưng tiếp xúc sau khi tiến vào Vương phủ, chuyện đã xảy ra, cùng với sinh hoạt thường ngày.”

“Thế nhưng ngươi vào phủ cũng chưa từng bước ra cửa!” Vương phi kinh ngạc vạn phần.

“Có rất nhiều chuyện ta không tiện ra mặt, mấy tin tức này đều là Tiểu Điệp thu thập được. Tính tình Tiểu Điệp hoạt bát, giỏi về câu thông, người khác nhìn thấy ta cũng không dám tùy tiện mở miệng, nhưng với thân phận nàng ấy lại dễ dàng tìm hiểu tin tức, mỗi người dù chỉ nói một câu, nhưng liên hệ lại với nhau tất có chỗ hữu ích.”

Thần sắc Giang Tiểu Lâu bình thản như nước, ngữ khí thong thả, không nhanh không chậm mang đến cho người ta cảm giác an tâm, Khánh vương phi nhẹ nhàng gật đầu: “Ngươi nói không sai.”

Ngoài cửa sổ, một vườn cây thược dược đang lẳng lặng xòe ra dáng người của mình, lặng lẽ ở trong hoa viên nở rộ cả đời vinh hoa cùng phú quý. Trong bóng tối, Sở Hán an tường mà đứng, yên lặng canh giữ dưới cửa sổ, tay thời khắc đặt trên chuôi kiếm ở bên hông, thần sắc đầy cảnh giác.

Trong phòng, Khánh vương phi cầm tờ giấy lên cẩn thận xem , trầm ngâm nói: ” Mạt Lỵ, Lan Chi, Tiểu Đường, Tiểu Trúc đều là nha hoàn hầu hạ bên cạnh Tuyết nhi, sau khi Tuyết nhi gặp chuyện không may, ta chịu không nổi kích thích liền ngã bệnh, chờ khi ta tỉnh lại, Mạt Lỵ đã được huynh trưởng nàng chuộc thân trở về Giang Châu, Lan Chi trượt chân ngã xuống sông chết đuối, Tiểu Đường được phụ mẫu nàng xin lão vương phi ra phủ lập gia đình, chỉ còn lại Tiểu Trúc ở trong Vương phủ.”

“Giang Châu núi dài nước xa, khó mà tìm được. Vậy chỉ có thể tìm Tiểu Đường hoặc là Tiểu Trúc —— “

“Không, Tiểu Đường ta đã phái người đi tìm, ấn theo quy củ nàng được sai đi trước tới ôn tuyền sơn trang chuẩn bị, ai ngờ trái chờ phải chờ cũng không thấy xe ngựa Vương phủ, sau mới biết được Tuyết nhi ở nửa đường đột nhiên phát bệnh qua đời —— lúc sự tình phát sinh bồi ở bên cạnh Tuyết nhi, chỉ có ba người Mạt Lỵ đi xa, Lan Chi đã chết, và Tiểu Trúc.”

“Tiểu Trúc hiện ở nơi nào?” Giang Tiểu Lâu mơ hồ cảm thấy việc này quá kỳ quái, trên mặt bất động thanh sắc.

Đôi mắt Vương phi rũ xuống, như có điều suy nghĩ: “Lúc Tuyết nhi vào phủ, lão vương phi có đưa cho nàng một nha đầu nhị đẳng, ngay tại chỗ cất nhắc lên làm nhất đẳng, sau khi Tuyết nhi mất, lão vương phi hỏi ý của nàng, nha đầu kia nói là nguyện ý trở về, nay bồi ở bên người lão vương phi.”

Giang Tiểu Lâu thở dài một tiếng: “Một khi đã như vậy, nàng là nhân chứng duy nhất.”

Khánh vương phi ngẩn ra, trên mặt có chút chần chờ: “Nàng dù sao cũng là nha đầu được lão vương phi yêu thích, chỉ sợ không dễ dàng xin người.”

Đôi mắt Giang Tiểu Lâu sáng ngời, thanh âm nhu hòa: “Vương phi, ngoài sáng không được thì dùng trong tối , cứng không được thì dùng mềm , chính là cần một lý do hợp tình hợp lý.”

Vương phi đang muốn lấy cớ, đột nhiên nghe thấy Tiểu Điệp gõ cửa phòng, Giang Tiểu Lâu nói: “Chuyện gì?”

Trả lời cũng không phải là thanh âm Tiểu Điệp, mà là một giọng nữ ôn nhu pha lẫn rụt rè: “Giang tiểu thư, ta là Hách Liên Tuệ.”

Vương phi ngẩn ra, theo bản năng nói: “Là Tuệ nhi sao? Mau vào đi.”

Tiểu Điệp dẫn nữ tử vào, tuổi nàng ta chỉ mới mười lăm mười sáu tuổi, mày ngài mi cong dày, hai tròng mắt trong suốt, thời tiết không lạnh lại khoác áo choàng thật dày, dáng vẻ khiếp nhược du nhiên nhi sinh [1]. Cởi áo choàng ra, bên trong mặc thêm chiếc váy dài màu lạnh hoa sen, càng hiển lộ vòng eo không một nắm tay, bước chân nhẹ nhàng liên tục bước đi. Vốn dáng vẻ khiếp nhược trong nháy mắt hóa thành yêu kiều động lòng người, yêu mị như hồ tiên, chính là Vân Châu quận chúa Hách Liên Tuệ.

[ 1 ] Tự nhiên mà đến, sinh ra một cách tự nhiên phát ra từ nội tâm.

Hách Liên Tuệ do ca cơ sở sinh, bởi vì mẹ đẻ địa vị thấp kém, liền được nuôi nấng dưới gối vương phi lớn lên. Chỉ là thời điểm nàng sinh ra , nằm trong bụng mẹ đẻ thời gian hơi lâu, nên sinh ra thể chất đã kém cỏi, thân thể suy nhược. Giờ phút này, nàng hướng Khánh vương phi, nhẹ nhàng hành lễ: “Gặp qua mẫu thân.”

Khánh vương phi mỉm cười, đón nàng lại đây: “Đem khuya sương càng dày đặc, sẽ làm bệnh tình ngươi nặng thêm .”

“Nữ nhi ——” Hách Liên Tuệ đưa mắt nhìn Giang Tiểu Lâu, sóng mắt mênh mông đa tình, dáng vẻ muốn nói lại thôi.

Hách Liên Tuệ có bệnh hen suyễn, cho nên bình thường cũng không hay ra khỏi viện của mình, hôm nay lựa chọn canh giờ này tới gặp Giang Tiểu Lâu, thật sự là làm ngưởi nghi hoặc. Trên mặt Giang Tiểu Lâu dấu diếm thanh sắc, khẽ cười nói: “Thì ra là Vân Châu quận chúa, không biết chuyện gì mà phiền ngươi tự mình chạy tới đây một chuyến…”

Sóng mắt Hách Liên Tuệ khẽ nhúc nhích, ngữ khí hơi rụt rè: “Giang tiểu thư, đã nhiều ngày ta trằn trọc không yên giấc, trong lòng nhớ tới một chuyện quan trọng, lại sợ chính mình quá mức đường đột không dám tùy tiện phỏng đoán. Vừa rồi định hướng mẫu phi bẩm báo, lại nghe nha đầu nói người đến đây, thế này mới đăng môn bái phỏng. Canh giờ đã trễ mà tới cửa quấy rầy thật sự vô lễ, thỉnh thứ lỗi.”

Nàng nói chuyện ôn nhu có lễ, thanh âm mềm mại như không xương, gió thổi qua liền tan.

Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng nhíu mày, thần sắc ôn hòa: “Có chuyện gì, cứ nói đừng ngại.”

Hách Liên Tuệ biết nghe lời phải nói: “Nhị tỷ đột nhiên qua đời, lòng ta vẫn còn nghi vấn, chính là không có chứng cớ, không dám nói lung tung. Nghe nói Giang tiểu thư cũng hoài nghi việc này, ta trái lo phải nghĩ, nếu muốn điều tra cần phải tìm được nhân chứng. Tất cả nha hoàn hầu hạ nhị tỷ hoặc chết hoặc rời phủ, đều không thể tìm kiếm, duy chỉ còn một người còn tại quý phủ.” Nàng nói tới đây, yết hầu tựa hồ hơi khô, nhẹ nhàng ho khan hai tiếng.

Khánh vương phi bất giác mỉm cười: “Xem ngươi, thân mình không tốt còn thâm tư thục lự (nghĩ tường tận), điểm này chúng ta cũng đã sớm nghĩ tới.”

Trên mặt Hách Liên Tuệ lộ ra kinh ngạc vẻ mặt, chợt nhìn sang Giang Tiểu Lâu: “A, nếu đã vậy, là ta nhiều chuyện rồi.”

Khánh vương phi tràn đầy thương yêu nhìn nàng: “Không, ngươi một lòng suy nghĩ cho nhị tỷ ngươi, ta cảm kích ngươi còn không kịp, sao có thể trách ngươi nhiều chuyện? Thật sự là hài tử ngốc.”

Hách Liên Tuệ ngại ngùng cười cười, giọng nói có chút nghẹn ngào: “Nhị tỷ từ nhỏ mệnh khổ, khó khăn mới cùng chúng ta đoàn tụ, lại bất ngờ ra đi, mẫu thân nhất định rất thương tâm. Hy vọng chân tướng có một ngày tra ra, nhị tỷ có thể giải oan khuất, cũng không uổng chúng ta từng quen biết.”

Trên mặt Giang Tiểu Lâu cũng không thể hiện biểu tình gì, nàng bề ngoài ôn hòa, lại ý chí sắt đá, chỉ vài lời ấm áp đều không cảm động được nàng. Thế nhưng, Khánh vương phi ngày thường luôn bị mọi người nghi ngờ lại bị mấy câu nói đó làm cảm động hốc mắt ẩm ướt, lúc Hách Liên Tuệ đứng dậy cáo từ, nàng tự mình đứng dậy đem áo choàng thay nàng phủ thêm: “Trời giá rét, mau trở về đi, lần trước tiến cung hoàng hậu nương nương thưởng ta một gốc cây tuyết linh chi, kêu nha đầu Minh nhi tới chỗ ta lấy.”

Hách Liên Tuệ nhẹ nhàng cầm tay Khánh vương phi, trước khi rời đi ánh mắt lại ở trong phòng lơ đãng đảo qua. Chỉ thấy được đồ vật quý giá khắp phòng; đỉnh lư hương mạ vàng chạm rỗng, huân hương vờn quanh; trước giường rèm che buông xuống, sa màn cùng lưu tô lay động; gối sứ mịn nằm ngang đầu giường, y phục phong phú đặt chỉnh tề cạnh gối đầu… Nàng nhẹ nhàng thở dài: “Cùng thời điểm nhị tỷ còn sống giống nhau như đúc …” Chợt xoay người, được nha hoàn dìu cước bộ nhẹ nhàng rời khỏi phòng.

Giang Tiểu Lâu đứng ở cửa sổ nhìn theo bóng dáng nàng rời đi, đèn lồng màu đỏ ở trong đêm đen vô cùng nổi bật, một trận gió thổi tới hỏa diễm sáng quắc sắp tắt, nha hoàn vội vàng lấy tay che miệng đèn lồng, sợ bị gió thổi tắt.

Vương phi thấy bộ dáng trầm ngâm của Giang Tiểu Lâu, nhẹ nhàng cười rộ lên: ” Mẫu thân Tuệ nhi địa vị không cao, ở tại trong phủ luôn bị người khi dễ, ta liền đem nàng nuôi dưỡng dưới gối. Nàng đối với ta rất là cung kính hiếu thuận, Tuyết nhi trở về tỷ muội cũng rất hòa thuận, cảm tình tốt.”

Là sợ chính mình hoài nghi Hách Liên Tuệ sao… Giang Tiểu Lâu rũ mi mắt, bất giác mỉm cười: “Người Vương phi tin tưởng, ta tự nhiên cũng tin tưởng. Chỉ là việc này, nhiều người biết càng không an toàn.”

Khánh vương phi gật đầu nói: “Được, ta đều nghe lời ngươi.”

Giang Tiểu Lâu trầm ngâm một lát, khóe môi hơi cong lên: “Ta cân nhắc qua, nếu cái chết Tuyết Ngưng có nhiều điều đáng ngờ, chúng ta có phải nên thỉnh pháp sư đến lập đàn tràng thủy lục [ 2 ], siêu độ vong linh.”

[ 2 ] Đức Phật của chúng ta vì lòng đại từ đại bi muốn cứu độ khắp loài hữu tình nên mới cho lập ra pháp này. Lập Đàn Tràng Thủy Lục nhằm giúp các oan hồn uổng tử. Khi an trí đèn xong, vua lễ một lạy, sau đó mỗi đèn thì lễ tiếp một lạy nữa, lúc này cung điện chấn động, vua lễ lần thứ ba thì trên trời mưa hoa báu xuống. Công đức Đàn Tràng Thủy Lục là vậy đó.

Vương phi hoàn toàn sửng sốt, lập đàn tràng thủy lục? ! Giang Tiểu Lâu vì sao đột nhiên nhắc tới việc này…

Sáng sớm hôm sau, Khánh vương phi mang theo Giang Tiểu Lâu thỉnh an lão vương phi thỉnh an. Giang Tiểu Lâu có khuôn mặt thanh lệ, trông thật sinh động, lúc bước đi làn váy bồng bềnh giống như đám mây ngũ sắc, kinh hồng [ 3 ] để lại ánh sáng màu hổ phách, một đường đưa tới vô số người âm thầm bình luận. Đợi nàng dừng bước quay đầu, những người đó hoặc ẩn núp sau cây cối hoặc nấp trong núi giả, chỉ còn lại đôi mắt cùng khóe miệng thì thầm không ngừng.

[ 3 ] Kinh Hồng [惊鸿] hai từ này đã từng xuất hiện trong bài “Lạc Thần phú” của Tào Thực, dùng để miêu tả vẻ đẹp của Lạc Thần:

Phiên nhược kinh hồng,

Uyển nhược du long.

Có nghĩa là: nhẹ nhàng như chim hồng, uyển chuyển như rồng bay.

Một thoáng kinh hồng: để nói lên, dù chỉ một thoáng nhìn, nhưng lại để lại cảm xúc mãnh liệt. Chỉ một cái nhìn thoáng vội vàng, lại khiến người ta khắc sâu ấn tượng.

Cùng với câu này, còn có câu thành ngữ: “Phiên nhược kinh hồng” hoặc “Kinh hồng diễm ảnh” là để chỉ vẻ đẹp nhẹ nhàng, kiều diễm, vẻ đẹp khiến người ta phải kinh ngạc mà cảm thán.

(Nguồn – baidu.com)



Vào phòng, Thuận phi đã có mặt, trong tay nàng cầm cây quạt hướng lão vương phi giới thiệu. Thấy bọn họ tiến vào, Thuận phi bất giác cười rộ lên: “Đang muốn đi cầu kiến vương phi, ngài xem, cây quạt này là từ Thanh Châu vừa mới đưa vào kinh, ta lấy ba cây, vương phi cũng phải chọn một cây đi.

Quạt Thanh châu là dùng lụa mỏng chế tác thành, bởi vì hình dáng bề ngoài của nó như mặt trăng, còn được gọi là quạt tròn. Thuận phi cầm quạt tròn trong tay, trên mặt quạt là hình vẽ nữ tử mặt hoa da phấn, lông mày lá liễu, nghiên người dựa vào gốc hoa hải đường say sưa đi vào giấc ngủ, kết cấu thập phần tinh xảo hoa lệ, lại còn có hương khí nhàn nhạt truyền đến, chiếc quạt nơi tay, mùi thơm nồng đậm. Thần sắc Khánh vương phi lãnh đạm, hất cằm lên nói: “Không cần, ta có chuyện quan trọng cầu kiến mẫu thân.

Lão vương phi vốn đang dựa người vào gối thêu hoa, giờ phút này hơi nghiêng người, nha hoàn bên trái lập tức cầm ống nhổ đến, nàng hắng giọng một cái, nha hoàn bên phải vội vàng dùng khăn lụa thay nàng che miệng. Lão vương phi ngay cả mí mắt cũng không nâng, thế này mới gợn sóng không thịnh hành nói: “Chuyện gì?”

Khánh vương phi biểu hiện vô cùng cung kính, hành lễ nói: “Hôm nay, con dâu tới là hướng mẫu thân cầu một chuyện. Ngài đã biết, Tuyết nhi tuổi còn trẻ đã hương tiêu ngọc vẫn, đến hoàng tuyền cũng là cô hồn dã quỷ. Lòng ta rất khó chịu, muốn vì nàng làm một hồi cúng bái hành lễ, cũng coi như thành toàn tình cảm mẫu tử chúng ta, đặc biệt đến thỉnh mẫu thân cho phép.”

Thuận phi nghe vậy, không khỏi ngẩng mặt, như có điều suy nghĩ nhìn chằm chằm Khánh vương phi.

Sắc mặt lão vương phi bình tĩnh, phật châu trong tay càng không ngừng chuyển động, trong miệng chậm rì rì nói: “Đứa nhỏ này tới thế giới này cũng không dễ dàng, thay nàng siêu độ cũng tốt. Chẳng qua ta có một câu phải nói , ngươi phải nhớ kỹ. Người đi rồi, mọi việc nên buông bỏ, có thời gian suy nghĩ lung tung, không bằng nghĩ làm thế nào để cuộc sống tốt hơn, hiểu chưa?”

Đôi mắt Khánh vương phi lóe lên, ngữ khí kính cẩn nghe theo: “Dạ, mẫu thân, ta hiểu được. Chẳng qua…”

Lão vương phi nhìn nàng, ánh mắt lãnh đạm, nhẹ nhàng nhướng mi: “Bất quá cái gì?”

Khánh vương phi khó xử nói: “Nhiều người việc cũng nhiều, chỗ của ta người không hiểu quy củ, sợ phạm sai lầm, cho nên cầu mẫu thân ban ơn, tạm thời điều nha hoàn cho ta sử dụng.”

Lão vương phi hơi dừng một chút: “Ngươi muốn mượn ai?”

Ánh mắt Khánh vương phi dừng ở mười nha hoàn bên cạnh lão vương phi băn khoăn một lát, cuối cùng chỉ vào nha hoàn áo xanh nói: “Chính là Tiểu Trúc, không biết mẫu thân có đồng ý không ?”

Ánh mắt Thuận phi hơi nheo lại, nhẹ nhàng đảo qua Tiểu Trúc lộ vẻ mặt kinh ngạc, gương mặt tú lệ lơ đãng lộ ba phần sắc bén.

Lão vương phi nhăn mày lại: “Vì sao muốn mượn Tiểu Trúc?”

Khánh vương phi mỉm cười nói: “Bởi vì Tiểu Trúc từng hầu hạ Tuyết nhi, tối thiểu cũng hiểu rõ tâm ý của nàng, pháp sư cũng nói qua phải có người cũ từng hầu hạ Tuyết nhi đến dẫn đường… Cho nên ta mới hy vọng mẫu thân cho ta mượn nàng.”

Lời này nói rất hợp lý, Tiểu Trúc dù sao từng hầu hạ Ly Tuyết Ngưng, đưa nàng một đoạn đường cũng là điều phải làm. Nếu vương phi về sau có thể chấp nhận chuyện nữ nhi đã qua đời, nha đầu kia ngay cả đưa cho nàng cũng không có gì quan trọng. Lão vương phi không chút nghĩ ngợi, ngữ khí thoải mái nói: “Vậy ngươi dẫn Tiểu Trúc đi đi.”

“Đa tạ mẫu thân, bảy ngày sau ta nhất định đưa nàng về bên cạnh ngài.” Khánh vương phi đầy mặt ý cười, cảm thấy vô cùng mỹ mãn.

Từ đầu tới đuôi Giang Tiểu Lâu không nói một câu, giống như tới để làm nền cho vẻ hoa lệ phú quý trong gian phòng, tuy rằng cảnh đẹp ý vui, nhưng không có nhiều tác dụng. Thế nhưng, ánh mắt Thuận phi vẫn ở trên người nàng đảo quanh, tựa hồ muốn xuyên thấu qua nụ cười ôn nhu của nàng, thăm dò dụng ý ẩn sâu bên trong của nàng.

Dưới sự cho phép của lão vương phi, Tiểu Trúc ngoan ngoãn theo Khánh vương phi trở lại.

Vào cửa, Khánh vương phi ngồi xuống, bưng lên một chén trà sứ men xanh nhưng không định uống, dùng vẻ mặt ôn hoà nói: “Tiểu Trúc, sinh hoạt thường ngày lúc trước của Tuyết nhi vẫn do ngươi hầu hạ, ta biết ngươi rất tận tâm, cũng hiểu chuyện, nàng từng nói với ta rất thích ngươi, còn nói tương lai xuất giá sẽ cho ngươi làm nha hoàn hồi môn.”

Ly Tuyết Ngưng quả thật là chủ tử nhân từ rộng lượng, chẳng những không có kiêu căng phách lối, đối đãi hạ nhân cũng vô cùng hòa khí. Tiểu Trúc gục đầu xuống, biết vâng lời: “Đa tạ quận chúa thương tiếc, nô tỳ cũng hy vọng có thể hầu hạ quận chúa cả đời, đáng tiếc không có duyên phận.”

Nàng nhíu mày lại, mắt ứa lệ, xem bộ dáng nàng bi thương, trong lòng Khánh vương phi cười lạnh, trên mặt lại càng thêm ôn hòa nói: “Nói cũng đúng, là nữ nhi của ta không có phúc khí. Được rồi, ngươi đứng lên, đến trước mặt ta.”

Tiểu Trúc nghe vậy, lập tức đứng lên đi đến bên cạnh vương phi.

Khánh vương phi ôn hòa nhìn nàng, vẻ mặt bình thản, chính là bên trong sự bình thản ẩn ẩn có hỏa diễm nhấp nháy, làm người nhìn kinh hồn táng đảm.

Tiểu Trúc có chút bất an nói: “Vương phi, không biết có gì phân phó?”

Khánh vương phi nhìn thoáng qua Giang Tiểu Lâu, Giang Tiểu Lâu thản nhiên cười nói: “Đêm qua, Dao Tuyết quận chúa báo mộng cho vương phi, nói một mình nàng rất tịch mịch, rất cô đơn, ngươi cũng biết, vương phi chỉ có một nữ nhi, thật sự luyến tiếc nàng một người lẻ loi hiu quạnh , cho nên muốn tìm thêm vài người đi chiếu ứng, ngươi cảm thấy như thế nào?”

Tiểu Trúc vẫn chưa lập tức hiểu được, chính là cúi mắt cung kính nói: “Vương phi, lúc lập đàn tràng có thể đốt nhiều người giấy cho quận chúa, như vậy chẳng phải là có người hầu hạ sao?”

Khánh vương phi cũng không nói chuyện, lẳng lặng nhìn nàng cười.

Trên mặt Giang Tiểu Lâu mang theo ý cười dịu dàng, ngữ khí lại như băng tuyết hai tháng làm người lòng người kinh sợ: “Thật sự là nha đầu ngốc, những người đó xa lạ đi xuống có tránh khỏi hầu hạ không chu đáo, làm sao có thể chiếu cố quận chúa. Muốn ta nói vẫn nên dùng người quen sử dụng càng thuận tiện hơn, thí dụ như ngươi, lại được quận chúa yêu thích, cũng rất thông minh lanh lợi…”

Tiểu Trúc có ngốc cách mấy cũng nghe ra điều không đúng, trong lòng bàn tay nàng nhất thời chảy mồ hôi như mưa, răng trên răng dưới càng không ngừng đánh vào nhau, ngữ khí không mạch lạc nói: “Nô tỳ… Nô tỳ… Vương phi, tha nô tỳ đi!”

Khánh vương phi lộ ra vẻ mặt nghi hoặc: “A, đây là làm sao vậy, ngươi không phải nói hy vọng cả đời hầu hạ Tuyết nhi, sao hiện tại liền thay đổi, chẳng lẽ lời vừa rồi đều là nói dối sao?” Càng nói trên mặt nàng càng phát ra âm trầm, dường như sự tức giận không sao kể xiết dần tích tụ, vận sức chờ phát động.

Tiểu Trúc bùm bùm một tiếng quỳ rạp xuống đất, gắt gao bắt lấy y phục Khánh vương phi, thân thể run run không ngừng, nói chuyện đứt quãng: “Vương phi, nô tỳ sai lầm rồi, đều là nô tỳ nói sai rồi ! Cầu ngài tha nô tỳ một mạng đi, nô tỳ còn có cha mẹ, còn có huynh đệ, nếu không có nô tỳ trợ cấp, một nhà đều không sống nổi ! Vương phi, ngài đại từ đại bi, tha nô tỳ đi!”

Khánh vương phi nhìn nàng, ánh mắt chậm rãi trở nên u lãnh.

Lúc trước, chế độ tuẫn táng ở trong hoàng thất cũng rất được lưu hành, nhất là tiền triều có một vị Tuấn Văn Đế, vì Lan Đình công chúa bệnh chết, Tuấn Văn Đế vô cùng bi thống, chẳng những vì nàng kiến tạo quan tài bằng đá, điêu khắc vô cùng tinh mỹ, còn dùng vàng bạc, ngọc và tơ lụa nhiều không đếm được chôn theo. Đến ngày hạ táng công chúa, hắn sai đội ngũ đưa tang một đường vừa múa vừa hát, thu hút hàng trăm con hạc trắng quý hiếm, hấp dẫn ngàn vạn dân chúng đi theo quan sát. Một đường đến mộ địa, hắn đột nhiên trở mặt, mệnh lệnh quân sĩ mặc thiết giáp đem toàn bộ dân chúng quan sát đuổi vào trong mộ, cùng bầy hạc trắng bị nhốt trong phần mộ . Vì thế, dẫn tới tràng cảnh dân chúng vô tội cùng tuẫn táng với công chúa, tuy rằng hành động của Tuấn Văn Đế bị quan chép sử đời sau chỉ trích gay gắt, nhưng ở trong mắt quan to quý nhân cũng là tranh nhau noi theo. Huống chi, Khánh vương phi chẳng qua là muốn một nha hoàn tuẫn táng, ai sẽ đến quản việc nhỏ như vậy ?

Tiểu Trúc càng phát ra sợ hãi, trong đầu có một câu càng không ngừng xoay quanh: xong rồi, xong rồi, toàn bộ xong rồi ——

Khánh vương phi rút khăn lụa màu trắng che khóe mắt, thần sắc khổ sở: “Nữ nhi của ta bệnh chết, người mang bệnh càng cần người hầu hạ, cho nên mới muốn ngươi đi cùng. Tuy rằng ủy khuất ngươi, nhưng cũng hết cách, ngươi yên tâm, chờ ngươi xuống đó ta sẽ hướng lão vương phi giải thích, nói ngươi tự nguyện đi cùng Tuyết nhi, đồng thời cấp người nhà ngươi số tiền mai táng, để bọn hắn cả đời áo cơm không lo. Sau khi xuống dưới, ngươi nhớ phải chiếu cố tốt Tuyết nhi của ta, ta sẽ vì ngươi ở trong am lập bài vị, xem như đền đáp lòng trung tâm của ngươi.”

Khóe môi Giang Tiểu Lâu mang theo ý cười thản nhiên, ngồi một bên thưởng thức Tiểu Trúc sợ hãi.

Cả người Tiểu Trúc đều cứng ngắc, môi run run cơ hồ ngay cả nói đều nói không nên lời, liên tiếp ở trên mặt đất liều mạng dập đầu, trong miệng cầu xin: “Vương phi, tha nô tỳ, cầu ngươi tha nô tỳ đi ! Nô tỳ không muốn chết, nô tỳ thật sự không muốn chết!”

Thần sắc Khánh vương phi lãnh đạm nói: “Người tới, đem nàng giải xuống, dựa theo pháp sư phân phó —— trước làm sạch ruột, tránh làm dơ bẩn đường xuống hoàng tuyền.”

Hai ma ma đáp ứng một tiếng, như sói như hổ tiến lên, cánh tay mạnh mẽ chế trụ cổ Tiểu Trúc, sắp sửa đem nàng kéo ra ngoài, Tiểu Trúc nhất thời sợ hãi đến cực điểm, huyệt thái dương giống như bị nổ tung, nhịn không được phát ra tiếng la thê lương: “Vương phi, vương phi, nô tỳ có chuyện quan trọng muốn bẩm báo, cầu ngài đợi chút!”

“Ngừng.” Khánh vương phi hạ lệnh.

Tiểu Trúc đã muốn đứng không nổi , ngã nhào xuống đất, đầy mặt thê lương: “Vương phi… Nô tỳ… Nô tỳ…” Nàng vừa rồi rõ ràng nói có sự tình quan trọng bẩm báo, giờ phút này lại chết sống không chịu nói, một bộ dáng muốn nói lại thôi.

Giang Tiểu Lâu vẫy lui hai ma ma, trên mặt tươi cười không giảm: “Tiểu Trúc, ta hỏi ngươi một câu, ngươi đáp một câu, nếu có nửa câu dối trá, ngày mai ngươi sẽ bị tế sống.”

“Dạ, nô tỳ nhất định tri vô bất ngôn, ngôn vô bất tẫn (biết gì nói nấy).”

Giang Tiểu Lâu thả chậm ngữ khí: “Ngươi ở bên cạnh Dao Tuyết quận chúa lâu ngày, có phát hiện khác thường nào không?”

Tiểu Trúc khẽ cắn môi: “Tính tình quận chúa ôn hòa, đối với người ngoài rất tốt, chưa từng phát giận lần nào.”

Thấy nàng đáp phi sở vấn [ 4 ], dáng vẻ chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Giang Tiểu Lâu cười lạnh một tiếng, nhẹ nhàng gõ tay. Tiểu Điệp đi lên trước, đem một ống trúc dài hình dạng cổ quái đặt trước mặt Tiểu Trúc. Tiểu Trúc còn chưa phản ứng lại, Tiểu Điệp đã bóp miệng của nàng, hừ lạnh một tiếng: ” Bên trong ống trúc là rắn trúc diệp thanh (rắn lục), chỉ cần ta dùng lửa nóng đốt đuôi rắn, nó sẽ vọt lên !” Ngón tay lạnh như băng của nàng trượt đến yết hầu Tiểu Điệp, nhẹ nhàng khoa tay múa chân một chút, “Nhanh chóng theo cổ họng của ngươi chui vào —— tư vị kia, chậc chậc!”

[ 4 ] hỏi một đằng, trả lời một nẻo

Tiểu Trúc cả kinh không còn chút máu, mồ hôi lớn như hạt đậu từ trên trán chảy xuống.

Khánh vương phi lạnh lùng nói: “Còn không nói?”

Giang Tiểu Lâu thấy đối phương đã bị dọa không nhẹ, liền mỉm cười vẫy lui Tiểu Điệp, nói: ” Trên đường đi ôn tuyền sơn trang, quận chúa phát bệnh liền bỏ mạng sao?”

“Chuyện này ——” Tiểu Trúc do do dự dự: “Quận chúa thật là đột nhiên phát bệnh, không kịp chờ đại phu đến đã rời đi .”

Giang Tiểu Lâu hơi trầm ngâm: “Trước khi quận chúa xuất phát, có từng tiếp xúc với người nào không?”

Cả người Tiểu Trúc run run, đầu ngón tay lạnh lẽo: “Có một lần, lão vương phi từng triệu kiến quận chúa, nhưng mà bọn nô tỳ không được phép đi vào, cho nên nô tỳ cũng không biết các nàng đã nói chuyện gì.”

Giang Tiểu Lâu hừ lạnh một tiếng, hướng về Tiểu Điệp: “Ba câu hỏi đều không biết, vậy đem nàng kéo ra ngoài đi.”

“Không, không cần!” Tiểu Trúc vội vàng kêu to lên, “Ta nói cho ngài! Các nàng nói chuyện rất nhỏ, nô tỳ lại ở bên ngoài, chỉ loáng thoáng nghe được lão vương phi nói một câu —— đừng không biết điều, phải biết rõ thân phận của mình.”

“Còn nữa không?”

“Không có, thật sự không có.” Tiểu Trúc nói xong câu đó,ngay tại chỗ khóc lớn lên, giống như vì bán đứng lão vương phi mà cảm thấy hối hận cùng sợ hãi.

Tiểu Điệp chủ động tiến lên đem Tiểu Trúc nâng dậy, còn thay nàng lau nước mắt, cười hì hì nói: “Tiểu Trúc cô nương, mau theo ta xuống chải đầu rửa mặt lại.”

Tiểu Trúc sợ tới mức hồn phi phách tán: “Không, ta không muốn tuẫn táng, ta không muốn tuẫn táng!”

Lại nghe thấy Khánh vương phi lạnh lùng thốt: “Nếu như lão vương phi hôm nay biết ngươi ở đây nói, chỉ sợ cái thứ nhất phải chết chính là ngươi, còn không thành thật đi xuống!”

Tiểu Trúc lập tức chấn kinh, hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn vương phi, thất tha thất thểu bị Tiểu Điệp kéo ra ngoài.

Giang Tiểu Lâu như có điều suy nghĩ: “Chúng ta cưỡng ép Tiểu Trúc cũng không chịu ăn ngay nói thật, có thể thấy được nàng biết rọ một khi nói ra hết thảy, hậu quả so với chết càng đáng sợ hơn.”

Khánh vương phi nhịn không được truy vấn: “Chẳng lẽ là mẫu thân cùng Tuyết nhi đã nói gì, nhưng hai người bọn họ cũng không có hiềm khích !”

Giang Tiểu Lâu thở dài một tiếng, chậm rãi nói, “Nếu như không có hiềm khích, sao có thể nói ra câu đừng không biết điều, phải biết rõ thân phận của mình, chỉ sợ lão vương phi đã biết chuyện gì, mới dùng lời lẽ nghiêm khắc đối với Tuyết Ngưng. Vương phi, việc này không nên gấp, phải từ từ thực hiện.”

Khánh vương phi chậm rãi ngồi ở trên ghế: “Từ từ thực hiện , rốt cuộc cần bao lâu mới có thể tra ra chân tướng…”

Trên mặt Giang Tiểu Lâu dần dần mất ý cười, đôi mắt tối đen như mực mang theo một tia thương hại: “Vương phi, nếu ngài muốn báo thù cho Tuyết Ngưng, thì không nên nản lòng cùng nóng vội.”

Khánh vương phi nhìn nàng một cái, sắc mặt hết sức bi thương, lâm vào trầm mặc.

Rất nhanh, Khánh vương phi liền sai người ở trong hoa viên bố trí bệ để hoa, chính giữa treo ba bức ảnh, phía dưới bố trí hương án (bàn cúng). Trên bàn thờ đặt hoa quả tươi, hai bên đặt cặp đèn, chuông đồng. Ngũ Thuần Phong mang theo đồ tử đồ tôn, tạo ra tràng cảnh lễ cúng bái vô cùng xa hoa long trọng. Lễ cúng bái tiến hành ba ngày ba đêm, ngày đêm không ngừng, rốt cục chọc giận lão vương phi. Nàng sai người kêu Khánh vương phi tới, không lưu tình chút giáp mặt nói: “Thanh âm kia truyền tới tai ta, ầm ĩ không ngừng, kêu bọn hắn ngừng ngay lập tức.

Khánh vương phi biến sắc, mở miệng nói: “Mẫu thân, đàn tràng thủy lục là được ngài đồng ý, sao có thể tùy ý thay đổi.”

Lão vương phi sa sầm mặt nói: “Ai cho phép các ngươi gây ồn ào ! Đây là Vương phủ, phải biết giữ thể diện, các ngươi ngày đêm đều gây ra tiếng động lớn như thế, thật sự là không có quy củ !”

Thanh âm siêu độ vong linh lại bị xem là gây ồn ào, lúc lão vương phi cao hứng có thể liên tục xướng tuồng mười ngày mười đêm, khi đó sao không ngại ồn ào ? Huống chi vị trí lập đàn tràng ở chỗ hẻo lánh, căn bản không ảnh hưởng quá lớn, nay cố ý tìm đến bất quá là kiếm cớ mà thôi.

Sắc mặt Khánh vương phi càng thêm khó coi, mi tâm nhíu lại, tựa hồ đang liều mạng đè nén lửa giận sắp dâng lên.

Lão vương phi nhìn nàng, lãnh đạm nói: “Ngươi nhìn ta làm cái gì, đây là thái độ nên có của con dâu sao?”

Khánh vương phi đột nhiên cười lạnh một tiếng: “Dám hỏi một câu, mẫu thân có từng xem Tuyết nhi là cháu gái mà thật tình đối đãi?”

Sắc mặt lão vương phi trầm xuống: “Ngươi nói gì vậy, cái gì bảo ta không có xem nàng là cháu gái mà thật tình đối đãi!”

Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng giữ chặt tay áo vương phi, hướng nàng lắc lắc đầu. Nhưng mà Khánh vương phi cũng đã nhẫn nại đến cực hạn, hai tay gắt gao nắm chặt: “Từ lúc Tuyết nhi nhập phủ, ngài đã nói sẽ đối xử bình đẳng với nàng. Thế nhưng dáng đi của nàng, ngài nói không đẹp; lúc ăn cơm, ngài nói không đủ đoan trang; lúc nở nụ cười, ngài còn nói lỗ mãng; ngay cả ho một tiếng, ngài cũng nói nàng bất kính trưởng bối! Đây là thái độ đối đãi cháu gái ruột sao?”

“Ta chính là dạy nàng quy củ, một nha đầu từ bên ngoài rước về, rốt cuộc không làm, lại còn xúi giục vương phi cũng không hiểu quy củ theo ! Ta đã sớm nói qua, phượng hoàng có chết đi nữa thì cũng trở lại là phượng hoàng, gà mái vĩnh viễn là gà mái, không chỉ nó không quen, người khác nhìn cũng thấy phiền chán !”

Những lời này giống như đao nhọn đâm vào lỏng Khánh vương phi máu tươi đầm đìa, lập đàn tràng thủy lục ở các phủ đệ khác đều là chuyện vô cùng bình thường, lão vương phi ghét bỏ ồn ào, bất quá là đối với Tuyết nhi tâm sinh chán ghét, thế nhưng còn nói ra lời so sánh gà với phượng hoàng , có thể thấy được lão vương phi có bao nhiêu bất công.

Trong mắt Khánh vương phi hàm chứa lệ, nhìn lão vương phi nói: “Mẫu thân, nhiều năm qua ta chưa bao giờ cùng ngài chống đối nửa câu, ta biết ngài không thích ta, tuy rằng ta không rõ vì sao ! Mỗi một việc ta đều tận lực làm cho ngài vừa lòng, có thể chịu thì sẽ nhẫn, có thể làm sẽ cố hết sức, nhưng vì sao ngài vẫn đối với ta như vậy? Ta biết rất nhiều người ở sau lưng nói ta là vương phi đầu gỗ, nói ta không được lòng vương gia, nói ta thích ở sau lưng chửi bới vương gia, nhưng ta không phải là loại người như vậy ! Mặc dù ta móc tim cho ngài xem, ngài lại nói nó đen ! Không sai, Tuyết nhi là nữ nhi của ta, nhưng người làm thất lạc nàng là vương gia! Nguyên nhân chân chính trong đó, chẳng lẽ mẫu thân không biết sao?”

Giang Tiểu Lâu trong nháy mắt kinh hãi, vương phi cùng Ly Tuyết Ngưng cũng không từng nhắc tới nguyên do lạc đường năm đó, mắt thấy vương phi phẫn nộ vô cùng, chẳng lẽ có ẩn tình khác ?

Lão vương phi nghe được kinh hồn táng đảm: “Ngươi nói hươu nói vượn cái gì?”

Khánh vương phi cười nhạo một tiếng: “Hắn mang theo Tuyết nhi ra ngoài, lại chỉ lo bồi Thuận phi chơi đùa, cho nên mới sơ suất trông coi Tuyết nhi. Nếu không phải như thế, nàng sao có thể mất tích!”

Mỗi khi đến ngày tết, dựa theo quy củ Vương phủ, Khánh vương phải ở lại trong phòng chính phi qua đêm. Đây là chế độ nhiều năm từ trước tới nay, tuyệt không cho phép phá hư. Thế nhưng Khánh vương không thích Khánh vương phi, mà vô cùng sủng ái Thuận phi. Hắn vì muốn ở cùng một chỗ với Thuận phi, liền lặng lẽ mang nàng ta ra phủ. Một màn trùng hợp bị Tuyết nhi chơi đùa ở trong đình viện thấy được, vì phòng ngừa Tuyết nhi cáo trạng với Khánh vương phi. Hắn lợi dụng lý do mang nàng đi chơi, ôm nàng rời đi Vương phủ. Lúc nghe được nha hoàn bẩm báo, Khánh vương phi không để tâm, vương gia hiếm khi thân cận với Tuyết nhi, hắn khó được biểu hiện bộ dáng từ phụ , Khánh vương phi đương nhiên không nói hai lời. Nhưng nàng thật không ngờ, Khánh vương chỉ ham ở cùng một chỗ với Thuận phi, cũng không cố kỵ Tuyết nhi tuổi nhỏ. Ngay lúc những người đó chỉ mải lo xem pháo hoa, Tuyết nhi mới bị người bắt cóc. Làm thất lạc nữ nhi là lỗi của Khánh vương, nay lại biến thành Tuyết nhi không đúng. Đúng vậy, nàng xác thực không phải lớn lên ở Vương phủ, không được nhận giáo dục chính thống quận chúa, càng không đủ tư cách của thục nữ danh môn. Thì tính sao, hết thảy không phải là Khánh vương tạo thành sao, lão vương phi luôn miệng nói Tuyết nhi không đúng, lại chưa bao giờ nghĩ đầu sỏ gây nên đến tột cùng là ai! Khánh vương phi thầm nghĩ, lòng tràn đầy phẫn hận tất cả đều bộc phát ra, cảm xúc trở nên khó có thể khống chế, cơ hồ muốn xông lên cùng lão vương phi biện giải !



Giang Tiểu Lâu mắt thấy tình huống không khống chế được, tiến lên rất nhanh nắm tay Khánh vương phi: “Vương phi, không nên tức giận!”

Khánh vương phi bất chợt nhìn về phía Giang Tiểu Lâu, ánh mắt đầy ôn nhu thẳng tắp nhìn nàng, hàm chứa bi thương nói không nên lời, trong nháy mắt Khánh vương phi cơ hồ cho rằng chính mình lại thấy được ánh mắt của Tuyết nhi. Giống như một chậu nước đá xối từ đầu đến chân, nàng sửng sốt trong chốc lát, cảm xúc vốn đang chìm đắm trong phẫn nộ tới cực điểm lập tức tan thành mây khói .

Giang Tiểu Lâu quay đầu nhìn lão vương phi, tươi cười thập phần cung kính: “Ngài nói đúng, chuyện này quả thật chúng ta làm không thỏa đáng, lập tức phân phó bọn họ chú ý hơn, tuyệt không quấy rầy ngài nghỉ ngơi.”

Lão vương phi vừa rồi cũng bị vẻ mặt phẫn nộ bừng bừng của Khánh vương phi làm kinh hãi, giờ phút này thấy đối phương tựa hồ đã bình tĩnh lại, thế này mới hòa hoãn khẩu khí: “Nhìn đi, ngươi còn không bằng một nha đầu nữa, lui ra ngoài đi, ta không muốn nhìn thấy ngươi .”

Khánh vương phi cơ hồ là bị Giang Tiểu Lâu nửa đỡ nửa dìu ra khỏi phòng . Nhìn dáng vẻ nàng ngay lập tức sẽ thất thanh khóc rống, Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng lắc lắc đầu: “Vương phi, ngài biết rõ hậu quả chống đối lão vương phi, vì sao còn xúc động như thế?”

Khánh vương phi rất rõ ràng địa vị lão vương phi ở trong phủ, chính mình biểu hiện tức giận với nàng, chẳng những không thể giải quyết vấn đề, ngược lại sẽ làm tình thế trở nên thiết tưởng không chịu nổi. Xung đột với trưởng bối, một khi nháo lớn, nàng sẽ mất hết thể diện, địa vị khó giữ được. Nhưng con người luôn khó tránh khỏi xúc động, hơn nữa nghe lão vương phi nhục nhã Tuyết nhi, nàng thật sự là nhịn không được. Nếu không phải Giang Tiểu Lâu ngăn cản, vừa rồi nàng thật sự sẽ cùng lão vương phi phát sinh xung đột mãnh liệt. Lúc trước, nàng luôn bị xem là vương phi đầu gỗ, nhìn trượng phu tùy ý làm bậy, lại chỉ có thể thúc thủ vô sách, duy nhất trông cậy vào chính là nữ nhi thất lạc tìm về. Thế nhưng nàng vạn vạn không thể tưởng được, nữ nhi tìm được rồi, lại chết không minh bạch. Mà trượng phu của nàng cùng mỗi người trong vương phủ tựa hồ đều cất dấu bí mật, bọn họ đều biết mọi chuyện, lại chỉ gạt mình nàng, trên đời này quả thực không có kẻ nào đáng để tin cậy!

Giang Tiểu Lâu vừa nhìn đã hiểu phẫn nộ bất bình của nàng, thanh âm vô cùng nhu hòa: “Vương phi, càng là tức giận, thì càng phải bảo trì trấn định, bằng không chỉ làm người khác bắt lấy nhược điểm của ngài. Cười lên đi, chúng ta còn rất nhiều thời gian, để xem kẻ nào nấu kẻ nào.”

Khánh vương phi nghe ra Giang Tiểu Lâu ý tại ngôn ngoại, mặc kệ nàng làm đúng hay sai, không ai đứng ở bên nàng, bởi vì bà bà luôn luôn đúng, càng miễn bàn người đó lại là bà bà thân phận tôn quý. Nàng há miệng đang muốn nói chuyện, lại thấy Thuận phi tiến vào.

Giang Tiểu Lâu dường như không có việc gì nhìn về phía Thuận phi thi lễ.

Thuận phi tươi cười rụt rè: “Quả thật là đứa nhỏ hiểu chuyện, vương phi rất tinh mắt.” Nói xong, nàng thấy hai mắt Khánh vương phi đỏ bừng, không khỏi kinh ngạc nói: “Vương phi làm sao vậy?”

Khánh vương phi diết chặt nắm tay, cơ hồ muốn phát lửa giận với nàng, nhưng khi nhìn đến Giang Tiểu Lâu hướng nàng mỉm cười, cơn tức không hiểu sao liền tan biến. Vẻ mặt nàng lãnh đạm nói: “Không có việc gì, chỉ là bị gió thổi vào mắt.”

Thuận phi thở dài một tiếng: “Không có việc gì là tốt rồi, ta còn tưởng rằng vương phi thương tâm quá độ. Đúng rồi, áo choàng này là ta định tặng cho Dao Tuyết quận chúa , nay nàng đã mất, vẫn là thỉnh tỷ tỷ thay ta thiêu hủy, đưa Dao Tuyết quận chúa một đoạn đường đi.” Nói xong, nàng duỗi tay ra, nha hoàn bên cạnh lập tức đưa qua một kiện cẩm bào. Trên cẩm bào thêu hoa văn hình chim sơn ca, gió nhẹ thổi bay một góc áo, nhìn thấy trên cẩm bào được khảm phỉ thúy, ngọc trai, hết sức xa hoa phức tạp, toát lên sự xinh đẹp và cao quý.

Khánh vương phi nhìn thoáng qua, lạnh lùng thốt: “Đa tạ ý tốt của ngươi, nhận lấy đi!” Nha hoàn lập tức tiến lên nhận chiếc áo choàng hoa lệ.

Thuận phi kinh ngạc nhìn Khánh vương phi, lúc trước nữ nhân này rất dễ dàng sẽ bị nàng kích thích đánh mất bình tĩnh, nhưng hôm nay không biết vì sao lại trấn định như thế, thầm nghĩ một lát, trên mặt tươi cười càng sâu: “Giang tiểu thư, tuy rằng ngươi là nghĩa nữ của vương phi, ta có lời muốn dặn dò ngươi.”

Ánh mắt Giang Tiểu Lâu trong trẻo hơi gợn sóng, ngữ khí cực kỳ ôn hòa: “Thuận phi mời nói.”

Thuận phi thở dài một hơi nói: “Trung niên để tang nữ nhi (Tuổi già để tang con) là bất hạnh nhất, trong lòng vương phi ắt hẳn rất khổ sở, ngươi nên tâm sự nhiều cùng nàng, thay Dao Tuyết quận chúa chiếu cố nàng, ngàn vạn không thể xảy ra sơ hở, hiểu chưa?”

Khánh vương phi cơ hồ muốn mở miệng nói chuyện, nhưng nàng vẫn nhịn xuống , thần sắc bình tĩnh nói: “Sắc trời không còn sớm, ta còn muốn đi niệm kinh, Tiểu Lâu, chúng ta đi thôi.”

Khóe môi Giang Tiểu Lâu từ đầu tới cuối mang theo ý cười động lòng người, hơi thi lễ, xoay người đi theo.

Thuận phi đứng tại chỗ không nhúc nhích, ánh mắt chậm rãi trầm xuống . Đan Phượng quận chúa Hách Liên Tiếu đi đến trước mặt Thuận phi, cười nói: “Nương, người nhìn gì vậy?”

Đan phượng quận chúa do Thuận phi sở sinh, dáng dấp xinh đẹp, cẩm tú chu nhan [ 5 ], gương mặt trắng noãn, con ngươi đen nhánh như hồ nước mùa xuân, giống như giọt sương sớm, xinh đẹp động lòng người phát ra hào quang chói lọi, cả người thoạt nhìn giống như là đóa hoa hải đường nở rộ, tuy là không tỏa hương, nhưng vô cùng quyến rũ đẹp đẽ, không sao tả được.

[ 5] cẩm tú, nghĩa thông thường là gấm vóc, nhưng cũng có nghĩa là vẻ đẹp, tuyệt đẹp, xinh đẹp /// chu nhan, chu (trong chu sa) là hồng, chu nhan cũng có thể hiểu là hồng nhan (má hồng)

Thuận phi nhẹ nhàng thở dài: “Thật sự là oan nghiệt, khó khăn tìm được nữ nhi thất lạc nhiều năm, lại xảy ra chuyện như vậy. Cũng không biết có phải kiếp trước tạo nghiệp chướng hay không, kiếp này mới có báo ứng.”

Thuận phi nói xong lời này, Hách Liên Tiếu nhếch môi, thản nhiên cười: “Nương, người không nên khinh thường, nữ nhi thấy thần sắc Giang Tiểu Lâu hơi bất thường. Nghe nói, hai ngày nay nàng luôn âm thầm điều tra cái chết của Dao Tuyết, ta lo lắng…”

“Lo lắng cái gì? Chuyện này đã là ván đã đóng thuyền ai cũng không thay đổi được!” Vẻ mặt Thuận phi lãnh đạm , hiển nhiên không quá để tâm.

Hách Liên Tiếu tươi cười càng sâu, đôi mắt sáng ngời : ” Tiểu tâm sử đắc vạn niên thuyền [ 6 ], vẫn nên cẩn thận mới tốt. Tiểu Trúc kia…”

[ 6 ] xuất phát từ câu nói “Cẩn thận năng bổ thiên thu thiền, tiểu tâm sử đắc vạn niên thuyền” (谨慎能捕千秋蝉, 小心驶得万年船) – cẩn trọng sẽ bắt được ve nghìn tuổi, biết chú ý thì sẽ giữ được thuyền đến vạn năm – của Trang Tử. Ý là trong mọi việc xử sự phải suy xét kĩ lưỡng trước sau mới mong đạt được thành quả lâu bền.

Thuận phi mỉm cười: “Không cần lo lắng, ngươi có thời gian vẫn nên trở về phòng thêu đồ cưới, không cần bị chút việc nhỏ không quan trọng chậm trễ đại sự.”

“Dạ.” Hách Liên Tiếu ngại ngùng cười cười, khom người nói: “Nữ nhi trở về làm.”

Trong miệng Ngũ Thuần Phong lẩm bẩm không ngừng, ánh mắt Khánh vương phi lại nhìn chằm chằm vào hư không, tựa hồ đang nhìn cái gì, lại tựa hồ không nhìn gì cả, thật lâu sau, nàng mới sâu kín nói: “Có phải cảm thấy có điều không hiểu?”

Giang Tiểu Lâu cười nhẹ: “Vương phi nguyện ý giải thích cho ta nghe sao?”

Thần sắc Khánh vương phi lạnh như băng nói: “Thuận phi là nữ nhi của giáo tập dạy vương gia lúc nhỏ, trước đây cũng được xem là thanh mai trúc mã. Sau đó, nhà nàng vì nàng định xuống hôn sự, chẳng qua còn chưa đón dâu, vị hôn phu của nàng phạm trọng tội, cả nhà đều bị giam vào ngục, từ đó nàng liền đến sống nhờ Khánh vương phủ. Trước đó, ta cùng vương gia đã định hôn ước, là tiên đế tứ hôn. Vương gia không dám từ chối, vì lấy lòng tiên đế chỉ có thể cưới ta làm chính phi. Nếu không phải gả cho hắn, Tuyết nhi của ta có lẽ sẽ trưởng thành trong một gia đình bình thường, không có vinh hoa phú quý thì có quan hệ gì, chỉ cần nàng bình an còn sống, ta đã cảm thấy vui mừng.”

Thuận phi so với vương phi càng am hiểu lấy lòng, chẳng những lung lạc tâm Khánh vương, ngay cả lão vương phi cũng thích nàng. Nhưng mà Khánh vương phi dù sao cũng là chính thê, vì sao lão vương phi vẫn không thích nàng? Trên mặt Giang Tiểu Lâu lộ ra hoang mang.

Khánh vương phi nhẹ nhàng cười: “Một ngày trước đại hôn, thư phòng vương gia đột nhiên bị cháy, điều này làm cho trong lòng lão vương phi thập phần mất hứng. Ngày đầu tiên nàng đối với ta đã không có hảo cảm, luôn cảm thấy hỏa hoạn kia là do ta mang đến—— “

Ánh mắt Giang Tiểu Lâu lộ ra thương hại: “Bất quá là ngoài ý muốn, đâu có liên quan đến vương phi.”

Khánh vương phi cười nhạo một tiếng: “Nhưng nàng không nghĩ như vậy, nhiều năm qua nàng đều giữ khúc mắc, cảm thấy ta là kẻ xui xẻo, gây tai hoạ cho Vương phủ. Mặc dù ta mới là chính thê, nàng cũng như trước xem thường ta, từ đáy lòng chán ghét ta. Ta có thể thông cảm vương gia thích Thuận phi, bởi vì nàng so với ta tuổi trẻ, so với ta xinh đẹp, so với ta thông minh hơn, so với ta giỏi ca múa, tất cả đều không quan trọng. Nhưng Tuyết nhi dù sao cũng là nữ nhi của hắn, cháu gái lão vương phi ! Nay nàng đã chết, cả vương phủ cũng không có ai vì nàng thật tình rơi một giọt lệ ! Ta không cam lòng, ta chết cũng không cam lòng! Ta muốn báo thù, ta nhất định phải báo thù!”

“Vương phi, muốn bắt được hung thủ, chỉ có một biện pháp ——” Giang Tiểu Lâu đột nhiên mở miệng.

Khánh vương phi sửng sốt, lập tức nhìn chằm chằm nàng, đã thấy trên mặt Giang Tiểu Lâu như trước mang theo ý cười, trong con ngươi đen nhánh như chủy thủ xuất ra khỏi vỏ, nháy mắt hàn quang lãnh liệt.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT