Báo lỗi

Xuyên Đến Nữ Tôn Quốc

Chương 21: Vào Rừng

Sáng sớm dậy, Hiểu Linh gánh đầy chum nước trở về đã thấy mọi người dậy hết. Tiểu Đông và Lập Hạ đang chuẩn bị đồ ăn sáng rồi. Suy nghĩ một lát, Hiểu Linh quay qua nói:

- Tiểu Đông, chuẩn bị ít đồ ăn khô cho một ngày và nước dùm ta. Ta vào rừng lần này tìm kiếm, nên không chắc mất bao nhiêu thời gian. Cứ mang theo thức ăn một ngày, ta sẽ về trong ngày thôi.

Tiểu Đông dừng việc trong tay, quay lại nhìn cô, lo lắng hỏi:

- Thê chủ định vào sâu trong rừng sao? Nguy hiểm lắm.

Hiểu Linh lắc đầu:

- Không, ta chỉ định đi quanh quẩn ở ngọn núi thôi. Nhưng biết đâu tìm được thứ tốt sẽ tốn thời gian để lấy. Đã một chuyến đi, không thể mất công buổi trưa trở lại được.

Lập Hạ ngập ngừng, nói:

- Hay là đệ chuẩn bị đồ ăn cho cả ba chúng ta. Đệ và Đông ca sẽ đào măng ở bìa rừng cả ngày rồi chờ tỷ về luôn.

Hiểu Linh biết họ là lo lắng cho cô. Hôm qua cô đột nhiên thay đổi thái độ, hôm nay lại nói đi không biết bao giờ trở lại, còn là vào rừng nữa. Hiểu Linh mỉm cười nhẹ:

- Không phải lo. Ta sẽ trở về. Hai người cũng không cần đào nhiều. Đào một buổi sáng được rồi. Ta cũng không định làm măng khô mùa này. Chỉ đào một phần để bán tươi và làm thử măng chua để bán thôi. Đào xong thì về, cũng đừng làm gì với chúng vội.

Tiểu Đông gật đầu:

- Vâng. Ta đi chuẩn bị đồ ăn mang theo cho ngài.

***

Ăn sáng xong. Hiểu Linh vào nhà tìm chút vải rách thừa, cắt thành bản dài, rộng chừng 10 và 20 cm để quấn xà cạp. Hôm trước ra ruộng, cô không thấy huynh đệ Tiểu Đông dùng cái này, nên cũng không biết ở đây có dùng xà cạp quấn để bảo vệ tay chân hay không. Nhưng lần này cô vào rừng nên sẽ quấn để giảm bớt côn trùng chui vào quần áo, cũng để phòng rắn cắn.

Hành trang cô mang theo chiếu gùi là một con dao lớn để chặt cành và dẹp đường, hai hòn đá lửa, dao nhỏ. Cô tính mang thêm chiếc thuổng để không may cần đào cái gì còn có để dùng nhưng thuổng làm từ sắt nguyên lại dài chừng 1,2m nên quá dài để mang đi. Suy nghĩ thế nào, cô gom tất cả mảnh vải vụn khi nãy cô cắt ra cũng mang theo và cả một bó lạt mềm.

Khi cả Tiểu Đông và Lập Hạ chuẩn bị xong, cả ba người lên đường. Từ nhà cô đã có thể thấ bóng núi chập chùng nhưng đi chừng một tiếng, cả ba người mới tới được chân núi. Đi thêm một lát, bỏ qua mấy cái chân núi, lúc này Tiểu Đông mới dừng lại. Hắn thả đồ trên tay xuống rồi chỉ cho Hiểu Linh:

- Thê chủ… đây chính là ngọn núi chúng ta được giao. Phía ngoài này có khá nhiều tre trúc các loại, nhưng lên cao thêm một chút bắt đầu thay bằng các loại cây khác.

Hiểu Linh nhìn lên ngọn núi đồ sộ. Núi này thuộc dạng 4 phần đá, sáu phần đất nên cây cối mọc cũng không quá dễ dàng. Nhưng như vậy mới có nhiều hi vọng trên phần rừng hỗn tạp kia vì có nhiều giống cây mọc. Nếu là núi đất không thì chỉ sợ cô sẽ phải đối mặt với một rừng nguyên sinh đầy dây leo và côn trùng. Hiểu Linh gật đầu:

- Ừ. Đã biết. Hai người làm ở đây rồi để ý thời gian mà về.

Tiểu Đông đưa túi đưng sẵn đồ ăn và 2 bịch nước uống cho Hiểu Linh:

- Thê chủ. Người phải cẩn thận. Chỗ này đồ ăn và nước uống ta chuẩn bị dư nên ngài không phải lo.

Hiểu Linh đón lấy túi quàng lên người:

- Ừm. Ta đi đây.

Hiểu Linh xốc lại chiếc gùi trên lưng rồi đi vào rừng, vừa đi vừa nhìn hai bên và đánh dấu lại đường đi. Ngọn núi này ngoại trừ bên ngoài là tre nứa các loại, càng lên cao thì chuyển thành các loại cây hỗn hợp đan xen, có không ít cây dây leo, thỉnh thoảng lại mọc ra một bụi tre. Rồi một thứ đập vào mắt Hiểu Linh lúc này làm cô không khỏi ngẩn người nhìn ngắm. Một khoảng trắng, hồng đào xen kẽ nhau, khi một cơn gió thoảng qua, từng đợt cánh hoa rơi chậm chậm xuống mặt đất. Đây chẳng phải là ba giống đào, mơ, mận sao. Cái này thêm một bộ bàn đá ở giữa, ban ngày… buổi tối cũng có thể ra ngồi chơi, nói chuyện phiếm ngắm cảnh đẹp không phải tuyệt nhất sao… cái này… chẳng phải là thứ chị em cô vẫn đang lên kế hoạch thực hiện mà chỉ mới trồng được cây và chờ nó lớn sao chứ? Nó sẽ đẹp đến thế này ư. Hiểu Linh sững sờ đứng ngắm, hốc mắt bắt đầu cay cay.

Thoáng phút chùng xuống, cô rút mình ra khỏi bi thương, mỉm cười. Không sao, cô cũng sẽ tạo ở ngôi nhà mới một chỗ như vậy: có đào, có mơ, có mận và bàn đá, thêm một dàn nho nữa là hoàn hảo. Đáng tiếc mấy cây này đang trong mùa ra hoa, cô cũng không tiện triết cành, đành chờ tới khi quả chín, tới ăn thử một chút xem cây nào ngon thì mang về cũng không muộn. Mà cũng không biết dân cư ở đây đã biết ăn các loại cây này hay chưa. Mấy thứ hoa quả cô hay thấy ở chợ trấn chỉ có chuối, ổi, xoài mà thôi. Nhận ra không chỉ kiếm được các loại rau hay gia vị ở quê hương mình mà còn có thể là giống cây ăn quả khiến Hiểu Linh hưng phấn, chú ý đến những thây cây cao nữa.

Và trời không phụ lòng người, tới giữa trưa, sau khi đào được một số củ gừng, nghệ và giềng dại, cô cũng nhìn thấy một cây vú sữa hoang. Hiểu Linh nhíu mày, lẩm bẩm: không lý nào… chẳng có lẽ ngày xưa trên này có người sống. Nhưng cô tìm xung quanh, không thấy bóng dáng hay dấu vết gì của nhà cửa hay đồ đạc sinh hoạt cả. Cái cây này cũng phải chừng sáu, bảy năm tuổi rồi nên hẳn là đã có quả. Hiểu Linh cẩn thận chọn một cành không sâu bệnh, không quá già và quá non, cành to chừng hai ngón tay. Cô rút con dao nhỏ bên người ra, cắt khoanh khoảng 2 cm rồi từ từ lột bỏ phần vỏ cắt. Cô cạo sạch lớp nhầy cho tới khi tới lớp gỗ cứng rồi dùng vải lau nhựa chỗ vừa cắt. Hiểu Linh làm thế với vài cành khác cô chọn. Sau đó cô quay sang trộn đất làm bầu. Trên mặt đất có khá nhiều lá mục, cô gom lại một bên rồi đào thêm một lớp đất nữa. Đất làm bầu cần tơi xốp và ẩm cao. Vì thế Hiểu Linh trộn 6 phần đất với 4 phần lá mục, thêm nước. Cô dùng mấy miếng vải thừa mang theo và dây lạt buộc cố định bầu đất lại. Nếu thành công, chừng hai, ba tháng nữa cô có thể lấy được giống vú sữa rồi. Khi đó tiện đường lên xem tình hình có thể chiết mấy cây đào, mơ, mận kia không và thu hoạch quả của chúng nữa.

Chiết xong mấy cành vú sữa cũng đã thấy đói, Hiểu Linh kiếm một chỗ sạch sẽ rồi lấy đồ ăn ra ăn trưa. Tiểu Đông gói cho cô một đùm lớn cơm khoai, ba cái bánh ngô cùng một túi nhỏ muối vừng lạc.

Cơm khoai đã được nắm rất kỹ khiến cho cơm và khoai dính chặt lại. Tiểu Đông cũng cắt chia nhỏ chúng ra nên Hiểu Linh chỉ cần cầm một phần chấm muối vừng lạc là có thể ăn được ngay. Nàng chỉ nói chuẩn bị đồ ăn cho một ngày là đủ. Nhưng với lượng này, chỉ sợ ăn hai ngày cũng không hết. Hiểu Linh một ngụm cơm, một ngụm nước thoáng chốc đã no mà chỉ ăn được phân nửa số cơm đó, còn chưa đụng vào bánh ngô.

Thu gọn đồ ăn vào túi, cô kiếm một chạc cây, leo lên rồi ngả lưng một chút. Từ sáng tới giờ đi zích zắc để tìm kiếm cây cỏ nên mãi bây giờ cô mới leo gần được tới đỉnh núi. Có lẽ hôm nay cô lên đến đỉnh núi rồi kiếm đường trở về là vừa vặn. Còn sườn núi bên kia đành chờ hôm khác vậy. Lần sau cô sẽ chuẩn bị kỹ hơn để đi vài ngày tìm hiểu. Hôm nay trước khi đi cô đã hứa sẽ về trong ngày rồi.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT