Báo lỗi

Xuyên Đến Nữ Tôn Quốc

Chương 29: Ý Tưởng Làm Giàu

Bỗng nhiên mọi người đều muốn làm cùng Hiểu Linh nên cô đành phân phó mọi người một việc. Cô nhờ Lưu thị rửa sạch, lau khô mấy cái hũ để muối chua măng và một cái liễn để muối măng ớt. Lập Hạ được phân công cùng Tiểu Hàn bóc vỏ tỏi và măng, rốt cuộc kéo cả Lưu Minh và Tiểu Nhã cũng ngồi cùng, vừa làm vừa nói chuyện rôm rả. Hiểu Linh hướng dẫn Tiểu Đông thái măng rồi cũng ngồi cắt ớt, loại bỏ bớt hạt.

Sau khi mọi thứ chuẩn bị xong. Hiểu Linh muối măng ớt trước. Cô xếp lần lượt một lớp măng lại xen kẽ một ít ớt và tỏi đập dập cho tới hết. Cô hòa nước cùng muối trắng, chút dấm và đường sao cho cảm thấy hơi mặn một chút rồi rưới ngập chỗ măng ớt, đậy kín rồi đặt vào chạn bếp. Cô chưa từng nắm rõ tỷ lệ nước, đường, muối, dấm trong khi làm măng ớt và cũng chưa từng gặp tình trạng nổi váng như mọi người thỉnh thoảng vẫn bị. Nên nếu có ai đó thấy măng ớt cô muối ngon mà hỏi công thức thì cô cũng đành chịu.

Tiếp theo là muối măng chua. Món này thực sự cô chỉ mới nghe mẹ hướng dẫn mà chưa từng làm bao giờ. Có 2 cách muối: dùng nước và không dùng nước. Vì không biết cách nào sẽ thành công nên Hiểu Linh làm cả hai.

Một phần măng được cô trộn với muối ăn một cách ước chừng. Cô trộn đều rồi cho vào một cái hũ rồi dùng giấy dầu, vải thừa bịt kín lại. Mẹ cô nói muối cách này có thể ăn cả năm. Nhưng không rõ cô làm có thành công hay không.

Phần măng nứa nguyên cây còn lại cô xếp vào 1 cái hũ rồi đổ nước đun sôi để nguội pha một chút muối vào cho đến khi ngập rồi đậy nắp lại.

*0*

Làm xong mọi thứ thì trời cũng đã chuyển trưa. Tiểu Đông cùng Lập Hạ lại vào bếp chuẩn bị cơm cho cả nhà. Hiểu Linh lúc này mới lấy nấm ra để hỏi Lưu thị.

Lưu thị cùng Lập Hạ ngồi bên ngoài cửa nhặt lại rau cải cúc vừa hái trong vườn. Rau khi hái bao giờ cũng được hái già một chút để cây có thể nảy mầm mới, vì thế cần nhặt lại.

Hiểu Linh ngồi xuống bên cạnh Hiểu Linh, đưa ra mớ nấm hỏi:

- Nhạc phụ, hôm qua ta lên núi gặp loại nấm này. Nó khá giống loại trước đây mẫu thân ta từng đem về, nhưng khi đó ta còn nhỏ nên không chắc lắm. Ngài có biết loại này không?

Lưu thị hơi ngạc nhiên khi Hiểu Linh nói chuyện với ông. Thực sự mấy ngày ở đây, Hiểu Linh đối xử với ông và Tiểu Đông rất tốt, nhưng cũng cực hiếm nói chuyện cùng ông. Thậm chí, khi thấy ông ngồi cùng Tiểu Đông, nàng ấy sẽ lấy cớ lánh mặt đi để cha con ông nói chuyện thoải mái hơn. Tâm ý này của Hiểu Linh, ông ghi nhận.

Lưu thị nhìn tới mớ nấm trên tay Hiểu Linh. Loại này ông có nhận thức. Ông gật đầu đáp:

- Loại này ta có nhận thức. Trước đây, ta thỉnh thoảng cùng thê chủ lên núi hái nấm này đem bán. Loại này kể ra bán được giá khá lắm, có điều thường rất ít có. Mà mùa này cũng chưa đến mùa của nó mà.

Hiểu Linh thở phào, thật may là Lưu thị biết luôn loại này, nàng không phải tốn công hỏi người khác hay đưa thân ra thí nghiệm.

- Mùa ẩm ướt này là mùa của nấm rồi, chắc do cây già nên đã hơi cằn. Nhưng nhạc phụ nói loại nấm này bán rất được giá sao?

- Đúng vậy. Loại này nếu đem bán sẽ rất được giá vì nó là nấm rừng lại ăn ngon miệng, không quá ngái. Mỗi lần chúng ta đi bán rất nhanh sẽ hết. Mà bán được tới giá hai đồng một cân.

Lưu thi gật đầu khẳng định. Trước đây ông thường theo thê chủ lên núi kiếm chút lâm thổ sản để đem trấn bán. Đây là loại nấm được ưa chuộng nhưng tiếc là không nhiều.

Hiểu Linh mỉm cười. Giá cao như vậy sao. Vậy thì nàng còn chần chừ gì nữa mà không trồng thử đây. Cách trồng Hiểu Linh vẫn còn nhớ như in trong đầu, chỉ là chưa từng làm thử, không rõ hiệu quả sẽ ra sao. Hơn nữa, nấm lại là loại ăn quanh năm, cô không sợ phải theo mùa gì đó, cớ gì không làm. Rốt cuộc cũng nhìn ra hướng để kiếm tiền cho gia đình rồi.

Có điều cô cần xem xét một chút điều kiện trồng. Nơi này không có túi bóng, liệu cô có thể thay thế bằng túi vải hay không, túi vải đó cần chất liệu vải gì. Là loại dày, bí, ít thấm nước hay dùng vải xô là được. dùng vải cũng sẽ không tiện cho việc quan sát sự phát triển của túi nấm, liệu có thể có cách nào khác không. Còn địa điểm ươm giống và nơi treo nấm nữa. Tuy yêu cầu không quá khó nhưng cũng cần phải chuẩn bị một chút. Bình thường kỹ thuật trồng nấm kia sẽ có sẵn giống nấm. Nhưng đây cô chỉ có thể lấy những gốc nấm từ trong tự nhiên để làm, không rõ có được hay không đây.

Hiểu Linh lâm vào trầm tư suy nghĩ. Hướng đi này cô đã quyết rồi. Chắc chắn cô phải thử cho tới khi được mới thôi. Đầu tiên là phải chuẩn bị nguyên liệu trước. Ngày mai lên trấn, cô phải nhìn xem loại vải nào thích hợp làm bịch nấm. Có lẽ nên lấy mỗi loại một ít để thử. Ừ. Còn phải mua vôi tôi nữa. Công đoạn ngâm tạo nguyên liệu vô cùng quan trọng.

Bất giác Hiểu Linh dùng cành cây nhỏ vạch ra kế hoạch trên nền sân. Bao nhiêu ý nghĩ, kế hoạch, phương án xuất hiện, cân nhắc rồi ghi nhớ lại. Cô chìm trong thế giới suy tư của chính mình.

Tiểu Đông bận rộn nấu nướng, bày biện mọi thứ lên bàn rồi giật mình nhận ra thê chủ vẫn ngồi im lặng nơi bậc hè. Nàng ngồi đó, hàng mày nhíu lại vì suy nghĩ, chốc chốc lại ghi xuống nền sân đất những ký hiện kỳ quái. Xung quanh nàng mọi thứ như tĩnh lặng, không có gì có thể làm phiền tới nàng ấy lúc này. Nhưng hắn cảm thấy, thê chủ hắn lúc này đặc biệt tốt xem. Hắn không tự chủ được mà nhìn nàng nhiều hơn, lâu hơn một chút.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT