Báo lỗi

Xuyên Đến Nữ Tôn Quốc

Chương 61: Đánh Người 2

Trời ngả chiều… mấy tỷ đệ đi về. Lần này, Hiểu Linh không chỉ thu được cá, lươn mà còn có thêm chừng hai ba chục con cua gì đó. Đương nhiên là cua không thể bắt dưới mương đầy nước. Trong lúc hai đệ đệ mải bắt cá, cô để ý ven đường ruộng và quả nhiên là có cua.

Ba tỷ đệ vui vui vẻ vẻ đi về. Tiểu Hàn vẫn tò mò về mấy con mà tỷ tỷ bắt. Bình thường hắn chưa bao giờ thấy ai bắt chúng ăn đâu. Cùng lắm cũng là tụi trẻ con bọn hắn lấy nướng ăn cho đỡ đói. Nhưng loài này cũng chẳng có thịt gì cả.

- Tỷ tỷ. tỷ bắt mấy con đó về làm gì vậy? Chúng ăn thế nào?

Hiểu Linh cười, trêu Tiểu Hàn:

- Sao đệ biết chúng là để ăn mà không phải là để làm việc khác đây?

Tiểu Hàn tròn mắt đáp:

- Nha… đương nhiên là do tỷ tỷ bắt thì hẳn là ăn ngon. Ngay cả lươn trơn tuột vậy mà tỷ còn nấu thành cháo ngon mà. Nên chắc là loài này cũng vậy đi.

Hiểu Linh đáp:

- Ân. Loài này là cua đồng, ăn được. Tối về ta nấu canh cho cả nhà. Đảm bảo ăn ngon nha.

Tiểu Hàn háo hức:

- Ân. Khẳng định là ngon.

Ba tỷ đệ ríu rít trên con đường đê trở về nhà. Mặt trời đã sắp xuống núi làm những chiếc bóng đổ dài trên mặt đất. Nhưng thời tiết lại càng ngày càng oi bức.

Đột nhiên, một bóng người liêu xiêu đi ra từ một ngõ nhỏ xém chút nữa đâm sầm vào Lập Hạ nếu như Hiểu Linh không kịp kéo hắn lại. Chưa kịp trách cứ gì, một giọng lè nhè say xỉn cất lên :

- Tụi bay có mắt không tròng à… không thấy đại gia ta đi đường hay sao mà còn dám cản trở. Một lũ nông dân suốt ngày cắm mặt vào đất, không khôn lên được…

Hiểu Linh nhướn mày nhìn người phía trước. Này chẳng phải là Trần Bình sao. Say đến mức không còn nhận ra ai luôn rồi. Cô còn chưa tìm người để giáo huấn thì lại tự đưa tới cửa như vậy. Liếc mắt nhìn mấy bụi tre gai rậm rạp ở dưới triền đê, làn môi Hiểu Linh cong lên một cách quỷ dị.

Hiểu Linh kéo tay hai huynh đệ nhường đường cho con ma men loạng choạng đi tiếp. Trần Bình lúc này cũng chẳng nhận ra ai, tiếp tục đi và lải nhải chửi bới. Tiểu Hàn kéo tay cô :

- Tỷ tỷ, chúng ta về thôi.

Cô vẫn dõi mắt nhìn theo Trần Bình, rồi thỉnh thoảng để ý chút thái độ của Lập Hạ. Quả nhiên thấy đệ đệ cô vẫn run run cúi đầu, ánh mắt sợ hãi thỉnh thoảng ngó chừng kẻ đằng trước. Vì thế, chuyện cô vừa nghĩ sẽ làm đã định rồi. Mắt thấy Trần Bình đi tới gần mấy bụi tre. Hiểu Linh xoa đầu Lập Hạ và Tiểu Hàn rồi bước nhanh về phía trước. Cô đi rất nhanh nhưng vẫn để ý quan sát hai bên xem có còn dân làng nào hay không. Cũng may, cả con đường chỉ còn lại ba huynh đệ cô và nữ nhân kia. Hiểu Linh tiến lại gần, rất nhanh tung một cước đạp Trần Bình lăn xuống bụi tre bên dưới triền đê. Cô quay lại vẫy vẫy hai đệ đệ còn đứng như trời chồng ở cách đó một đoạn.

Hai huynh đệ bọn họ ngơ ngác nhìn tỷ tỷ của mình. Hành động đạp người trôi chảy khi nãy là của tỷ tỷ bọn họ đi. Lập Hạ và Tiểu Hàn quay lại nhìn nhau vì dường như không tin vào mắt mình. Trước đây, khi tỷ tỷ đánh Đông ca và huynh đệ bọn họ cũng rất hung dữ. Nhưng thời gian trở lại đây, tính cách tỷ ấy chuyển biến như thể chẳng có gì khiến tỷ tỷ có thể giận dữ mà động tay chân với người khác được vậy. Lập Hạ và Tiểu Hàn chầm chậm đi lại vừa ngó chừng tỷ tỷ.

Hiểu Linh nhẫn nại chờ hai huynh đệ chậm rì rì đi lại gần. Hẳn là bọn họ còn sốc vì hành động vừa rồi của cô đi. Cô phân phó Tiểu Hàn đứng lại trên bờ đê trông chừng chiến lợi phẩn của ba tỷ đệ và cũng để báo cho cô nếu như có dân làng xuất hiện rồi kéo tay Lập Hạ đi xuống bụi tre. Cô chặt 2 cái roi tre rồi đưa cho Lập Hạ một cái :

- Đây, cho đệ. Lát muốn làm gì thì làm.

Trần Bình nằm còng queo ở một góc bụi tre, rên rỉ. Hẳn là khi nãy ngã xuống bị gai cào trúng đi. Hiểu Linh mắt lạnh nhìn kẻ hủ bại này rồi thình lình vung roi quất tới tấp, không nói không rằng. Sự phẫn nộ ngày hôm qua trút hết vào những roi này. Tên khốn khiếp này dám đụng tay chân với đệ đệ cô. Không giáo huấn cho hắn một bài học, cô không nuốt trôi được cơn tức.

Nữ nhân ăn đau la oai oái, nhưng nàng ta không có sức lực để bỏ chạy. Cứ mơ mơ hồ hồ vì đau đớn mà co rúc thành một cục.

Hiểu Linh đánh một chập thì dừng lại, quay sang Lập Hạ, nhàn nhạt hỏi :

- Đệ có muốn quất nàng ta không ?

Lập Hạ bị hành động từ nãy tới giờ của Hiểu Linh làm cho ngây ngốc. Nghe Hiểu Linh gọi thì theo phản ứng lắc đầu :

- Đệ sợ. Đệ sẽ không….

Hiểu Linh cười cười. Ài… đệ đệ cô là đứa trẻ lương thiện a.

- Có ta ở đây, đệ không phải sợ.

Lập Hạ ngước nhìn tỷ tỷ mình. Ánh mắt tỷ ấy phẳng lặng như hồ. Giọng nói đều đều như vạn năm bất biến. Nhưng hắn có thể rõ ràng cảm nhận thấy sự phẫn nộ cùng rét lạnh khi tỷ vung những chiếc roi kia và cả sự ấm áp, đáng tin cậy khi nói chuyện với hắn. Nhưng là… hắn vẫn không dám đánh roi vào nữ nhân kia. Liệu tỷ tỷ hắn có chán ghét hắn không ? Lập Hạ cúi đầu, nhỏ giọng hỏi:

- Tỷ tỷ. Ta không dám đánh nàng ta…. Tỷ… có chán ghét ta không ?

Hiểu Linh xoa đầu hắn :

- Đệ đệ của ta thiện lương, ta sao có thể chán ghét đây. Nếu đệ không muốn thì chúng ta về thôi.

Lập Hạ nhẹ đáp ân rồi theo sau Hiểu Linh. Cô xoa đầu Tiểu Hàn nãy giờ đứng thấp thỏm chờ hai tỷ đệ rồi cùng xách đồ về. Tiểu Hàn nhỏ giọng hỏi :

- Tỷ tỷ. Tại sao tỷ đá nàng ta xuống.

Hiểu Linh thản nhiên đáp :

- Có sao ? Ta rõ ràng thấy Trần Bình say rượu, đi không vững tự ngã vào bụi tre mà….. À… mà đúng hơn là ba tỷ đệ đi bắt cá về cũng không gặp ai cả. Các đệ có thấy đúng không ?

Lại thêm một lần nữa trong buổi chiều, hai huynh đệ bọn họ ngẩn người vì hành động của đại tỷ. Nhưng mà… đại tỷ làm vậy hẳn là có lý do đi.

- Nga…. Bọn đệ đã biết. Cùng tỷ cũng không gặp ai cả.

Tiểu Hàn hàm hàm hồ hồ gật đầu đáp. Hiểu Linh cười :

- Ngoan.. về làm canh cua cho các đệ ăn. Còn muốn ăn gì nữa không ?

Tiểu Hàn vỗ tay reo vang :

- Đệ muốn ăn cơm trắng với cá kho tiêu.

- Ân… sẽ bảo Tiểu Đông nấu toàn cơm trắng và làm cá chuối kho tiêu, còn Lập Hạ thì sao?

- Đệ ăn gì cũng được mà…

- Tỷ tỷ… nhị ca là thích ăn cá rán chấm mắm ớt nha… huynh ấy không thích ăn tép đâu….

- Đệ đừng có nói bừa… ta cái gì cũng ăn được….

- Nhưng rõ ràng là tỷ tỷ hỏi huynh thích ăn gì nha….

Ba tỷ đệ dung dăng dung dẻ đi về nhà với chủ đề bàn luận tối nay ăn gì trong ánh hoàng hôn đỏ rực. Dường như chuyện đánh người vừa rồi hoàn toàn không liên quan gì đến họ vậy.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT