Buồn Làm Sao Buông

Vietwriter

Vietwriter

Ad cute phô mai que :"))
Bài viết
1,421,104
Reaction score
15,322
Points
278

Chương 34

Từ bỏ hoang đường
Có mòn mỏi chờ cũng chỉ là chờ đến lúc chạm ngõ nguôi quên
chứ chẳng thể chờ được chạm tay nhau thêm một lần nào nữa!
Nó rời khỏi thành phố hoang đường.
Còn người, thì rời khỏi những ảo tưởng trong nó.
Nó và người, đã đi đúng một vòng tròn. Tìm thấy nhau, lạc mất nhau, tưởng chừng đã quên bẵng nhau và bây giờ, gặp lại nhau. Từ Sài Gòn đến Melbourne, chúng ta nợ chính mình một câu trả lời: “Vì sao hai đứa đã làm quá nhiều điều cho nhau, từ ngọt ngào đến đắng đót, nhưng điều duy nhất là yêu nhau thì lại chưa từng?”.
Máy bay cất cánh, nghe mơ màng nghe bên tai phone câu hát: “Biển xanh vẫn xanh người đi sao đành...” Máy bay chưa kịp nghiêng mà nước mắt đã tròng trành trào khỏi khóe. Quệt vội rồi ngước mắt trông ra ngoài cửa sổ thấy mây trời sao gần đến thế, và người, sao lại xa đến thế? Buông mình về phía mây trắng để trốn tránh ánh nhìn soi mói của hành khách ngồi cạnh, nó chùng lòng hẳn khi thấy cả dải biển xanh và đường núi dọc bờ chạy đến điệp trùng. Ừ thì biển xanh màu lam, núi xanh màu lá mà lòng mình thì xanh xao nhàu nát hết cả chuyện cũ lẫn người-vừa-cũ. Tiếng Anh chơi chữ vậy mà hay, chữ “blue” của màu xanh - màu hy vọng, thật ra cũng là chữ “blue” mang nghĩa “nỗi buồn”.
Biết nói gì đây, biết làm gì đây, trước những kỷ niệm đang dần hóa xanh rêu phủ kín trong lòng và xanh thẳm trên trời không thể với tới? Những ngày cùng người thở chung nhịp với bầu không khí của thành phố dưới chân vừa bỏ lại, nó thấy mình choáng váng và xây xẩm hơn ai hết. Chính lúc hội ngộ những thân thương xưa cũ lại là lúc hồ nghi trong lòng mình liệu có còn cố chấp, và trong lòng người có còn vương vất chút xíu nào chuyện đã qua? Cũng may mà có người bên cạnh... Cũng may nhờ cái ôm chầm giữa mưa lạnh lúc mười hai giờ đêm... Sao có những nỗi đau đã đi qua không chỉ một lần, mà lần nào gặp lại cũng vẫn cứ thấy mình ngây ra trong bất lực không lường trước được?
Nó từng mường tượng trước khi sang đây, rằng cả hai sẽ rất giao đãi và khách khí lúc gặp lại. Thậm chí, nó còn đoan chắc mình sẽ bình thản nhìn bóng người khuất vào màn đêm giữa tiếng xe điện leng keng trên phố Swanston. Ngay cả nhật ký cá nhân, nó đã khoanh tròn sẵn ngày lên chuyến bay rời khỏi Melbourne kèm theo dòng chữ “từ bỏ được người là dũng cảm lớn nhất của tuổi thanh xuân”.
[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tạiwww.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.]
Nhưng tất cả, hóa ra chỉ là ảo tưởng. Nó chẳng từ bỏ được gì, nếu có, họa chăng chỉ là từ bỏ được sự kiêu hãnh rằng nó-có-thể-quên-người. Còn người, vẫn cứ đứng dùng dằng ở một ngả rẽ, lặng lẽ đợi chờ một điều gì không rõ nữa. Chỉ biết là người vẫn ôm chầm nó thật chặt, không chút ngại ngần lẫn lạ lẫm sau chừng ấy ngày đã cách xa. Và nó, thay vì dặn lòng buông bỏ ảo tưởng xưa cũ về tình-yêu-chưa-từng giữa hai đứa, thì lại một lần nữa bước vào mênh mang tối, giữa tiếng xe điện inh ỏi như đánh thức mọi điều đã cố ru ngủ cho ngoai nguôi. Để dõi theo bóng người...
Rồi là mình đi sao đành? Rồi là người quên sao nhanh? Cuối cùng chỉ biển còn xanh, chỉ núi nằm lại yên lành, chỉ mây trời vẫn bay trên đầu quẩn quanh, còn câu “Em yêu Anh” đã trở thành một chuyện vĩnh-viễn-hoang-đường. Có mòn mỏi chờ cũng chỉ là chờ đến lúc chạm ngõ nguôi quên chứ chẳng thể chờ được chạm tay nhau thêm một lần nào nữa!
Và mãi cho đến những năm tháng sau đó, bài học duy nhất mà tình yêu dạy cho chúng ta hiểu ra chính là “không-bao-giờ-có-sau-đó”. Bởi lẽ, hạnh phúc là thứ có thật và hữu hình ở thì hiện tại, chỉ cần sai lệch một giây thì đã không thể nói trước điều gì. Thế nên khái niệm “viên mãn dài lâu”, cuối cùng cũng chẳng dài hơn một giấc ngủ trưa và lâu hơn một cái ôm chầm siết chặt. Hạnh phúc là nhất thời, còn cô đơn là cả một đời. Mỗi một con người, từ lúc sinh ra, chẳng phải là đã độc hành đến với thế gian này, tay trắng, lòng trần, và tim đập non yếu thưa thớt đó sao?
Không phải chúng ta yêu nhau không đủ, chỉ vì “sau đó” vốn dĩ là một khái niệm quá xa xôi mà chân trần ngại đi tới và tuổi trẻ còn quá nhỏ bé để so bề với trăm năm.
“Hành trang của em, giờ có gì đâu. Có anh nhẹ nhàng thì vắng anh nhẹ nhàng...”[1]
[1] Nhạc Đỗ Bảo
Cam tâm không đành
Sẽ đến một ngày em nhận ra đã từng có một thời em yêu anh nhiều đến phi lý và phung phí tuổi trẻ quá nhiều.
Lúc nào cũng thế. Sẽ luôn là những chiều mưa tháng Tám, khi em ngồi ở đâu đó giữa thành phố tám triệu con người, nhìn ra những con đường ướt mèm mưa và thấy anh băng ngang qua nỗi nhớ. Chợt buột miệng: “Giá mà mọi chuyện có thể khác đi...”
Kỷ niệm rơi xuống thành bong bóng nước. Vỡ òa. Cố soi vào. Chỉ thấy nụ cười của những ngày-vui-xưa, lấp lóa loang trên mặt đường sũng nước của những ngày-trống-rỗng-bây-giờ. Cũng ngộ, cùng là nước cả mà nước mưa thì có nắng lên hong khô, còn nước mắt, biết cậy nhờ vào đâu để lau cho khô được?
Em nghĩ anh biết câu trả lời. Là anh!
Nhưng không phải em viết ra những dòng này để mong cầu anh trở lại và ngồi xuống thắp lên Mặt trời, điềm đạm bảo: “Anh ở đây rồi, mọi chuyện sẽ ổn cả thôi”. Bất khả quá khi cứ trông chờ vào ai đó. Anh đâu phải ô mà cứ che mưa, cũng không là biển lớn để chứa hết nước mắt cho mình. Và em cũng không phải công chúa để mơ mộng hoàng tử trở về trao nụ hôn gọi tỉnh giấc nhau. Bởi tất cả những bà Tiên ông Bụt đều đã nghỉ hưu từ lâu, cho nên em muốn ngủ một giấc dài trăm năm thì cũng chẳng rừng sâu nào chứa chấp. Thôi đành tỉnh táo để thấy mình trần gian.
Và cũng đủ tỉnh táo để luôn tự nhắc nhở với lòng trần nhiều xáo động, rằng anh vẫn là một người không-thể-thay-khác! Dẫu cho anh đã tìm được một ai khác để thay em yêu anh trong cuộc đời nhiều đổi chác này. Em không dám buồn, cũng chẳng còn quyền trách cứ - đến cả cái quyền-quên-anh do bản thân tùy nghi định đoạt, em còn chưa thực thi nổi mà. Chỉ là khoảnh khắc này, quả thật có đôi chút tủi thân, thành ra tự cho phép mình ích kỷ để hờn giận và thương hại chuyện cũ. Chỉ thế thôi, không níu kéo hay dùng dằng, anh đừng quá bận tâm.
Rồi dần dà, em sẽ tự học cách che ô mỗi khi trời đổ mưa để bản thân đừng ướt nữa. Rồi dần dà, em sẽ tự học cách đối diện với những chia tay tất yếu trong cuộc đời, với những người tình tất tả bỏ lại ngày xưa.
Em bây giờ của những ngày hai mươi, có thể sẽ đôi chút dằn vặt giận hờn, thậm chí từng nghĩ không bao giờ tha thứ cho anh vì đã thản nhiên bước qua em và quá khứ.
Nhưng đến chừng tuổi ba mươi, biết đâu em sẽ chỉ lẳng lặng nói lời xin lỗi với người yêu khi ấy bỏ em đi. Bởi đến một lúc nào đó, con người ta sẽ hiểu ra thấu đáo nhất ba từ “tiên trách kỷ...”
Rồi bốn mươi tuổi, khi một ai đó đóng sập cánh cổng và rời khỏi ngôi nhà từng là hạnh phúc của hai đứa, em sẽ chỉ tựa vào cửa sổ, bình lặng như nước, không một tí cau mày hay tổn thương. Tay áp vào tách trà ấm thơm mùi hoa oải hương và cười với bóng mình trên kính cửa phản chiếu bóng ai đó khuất ngoài. Lẩm nhẩm vần thơ cũ: “Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi... Mộng trùng lai không có thật trên đời.”
“Chúng ta quên nhau nhanh quá. Em cam tâm không đành...”
Anh vẫn còn nhớ ánh mắt em khi nhìn anh và lạc giọng nói ra những lời ấy. Điều duy nhất anh có thể làm chỉ là ôm chầm lấy em như một sự ủi an có phần thừa thãi. Bởi đã không còn yêu thì những hành động thương ái ấy chỉ làm em thêm bận lòng, mà anh cũng vụng về lóng ngóng.
Em lúc nào cũng thế, bao dung vô điều kiện với anh và với những khắc nghiệt của dòng chảy ký ức. Buộc quên thì em sẽ nhớ, buộc buông thì em sẽ nắm, cầm, níu, siết bằng hết sức cùng lực kiệt. Cứ như giữa thác lũ thay dòng phăng phăng cuốn trôi mọi thao thiết, em nép mình là chiếc lá rụng, điềm nhiên lẫn vào nước, bình thản trôi cùng quên - nhớ, để không bao giờ lạc mất anh và ngày xưa.
Nhưng chuyện gì rồi cũng PHẢI qua, như tất yếu hết ngày thì đêm đến. Giống như ai cũng từng vài lần vấp ngã, trật gót sái chân, thậm chí để sẹo, nhưng rồi dăm bữa nửa tháng, lại lành lặn và rành rẽ bước tiếp. Đố có thứ gì trơ lì và kiên trì qua nổi thời gian?
Năm đi qua. Tháng đi qua. Sẽ đến một ngày em nhận ra đã từng có một thời em yêu anh nhiều đến phi lý và phung phí tuổi trẻ quá nhiều.
Em biết không, đừng bao giờ hoài công chạy đuổi theo một chiếc xe buýt, taxi hay xe điện nếu nó đã rời bến. Bởi có những thứ không phải mình cứ kiên trì đuổi theo thì nó sẽ đứng lại, nhất là khi đã lỡ chuyến chậm chân rồi. Đôi lúc phải chấp nhận bỏ hẳn chuyến đã chạy qua và nhẫn nại chờ chuyến xe tiếp sau đó.
Tình yêu cũng vậy.
Có những người trong cuộc đời chúng ta như là chuyến xe đã rời bến. Mình lựa chọn cố chấp đuổi theo để mệt nhoài đuối sức hay đứng đợi ở bến thảnh thơi chờ một điều mới sẽ tới? Long đong hay nhẹ lòng, đều tùy ở chúng ta!
Anh biết nhiều năm về sau nữa, mình có thể sẽ quên đi con đường nào ta đã cùng qua, màu áo em tặng cũng lợt phai và nhăn nhúm trong tủ đồ của nỗi nhớ, những tin nhắn đong đầy lời thương thật thà rồi bị bôi xóa chẳng chút đắn đo... Nhưng sẽ chẳng thể nào quên trong đời đã từng có một người khiến bản thân cứ nhắc đi nhắc lại, nhớ đi nhớ lại, vậy mà không thể nào đừng đi và trở lại để yêu thêm lần thứ hai. Chỉ còn một cái ôm chầm, bờ vai sũng nước, để biết rằng được gặp gỡ, được ngồi cạnh nhau và nghe tiếng tim mình đập khẽ, để rồi lặng lẽ buông tay, để rồi thản nhiên thay thế. Âu cũng là một điều tốt đẹp, thật tốt đẹp trong đời.
Cuối cùng thì mơ ước bước chung một con đường đến cuối chỉ còn như bụi bay trên phố, thoáng đó mất dạng. Thực tế cuộc đời luôn nhẫn tâm như thế - dẫu cho chúng ta có đang tâm hay đành lòng thế nào. Anh không thể vì tình yêu mà gác bỏ những mộng tưởng tuổi trẻ mãi cứ rong ruổi và say mê. Em cũng không thể vì tình yêu mà quên đi những kiêu hãnh của bản thân luôn xem hai chữ “tự tôn” cao hơn hẳn chính mình.
Bao điều đã đổi thay, vậy mà sau một đoạn đường dài, chỉ có chúng ta vẫn y hệt như trước khi gặp gỡ - trở lại thành người dưng. Thời gian và không gian đã lấy đi của chúng ta nhiều thứ, chỉ trả lại kết quả là tên gọi đúng nhất cho mối quan-hệ-đã-từng của hai đứa.
Chỉ là người dưng, mãi là người dưng...

HẾT.

Thực hiện bởi
nhóm Biên tập viên Gác Sách:
Mai – streetchick – trangchic
(Tìm – Chỉnh sửa - Đăng)
 

Bình luận facebook

Top Bottom