Tình Yêu Là Không Ai Muốn Bỏ Đi

Advertisement
Advertisement
Vietwriter

Vietwriter

Ad cute phô mai que :"))
Bài viết
1,468,283
Reaction score
15,504
Points
278

Chương 3

Em có dạ nào!
Tôi thích từ “dịu dàng”. Đàn bà thì phải thế! Ba hồi tự hỏi: “Có nên tính chuyện đặt tên con là Dịu?”
1. Em dậy sớm gội đầu. Tóc đã không còn dài như thuở hàn vi. Đã không thẳng lụa là và đen nhánh những niềm khao khát mang đầy những cái tên kiêu hãnh, nồng nàn. Em chải tóc bằng những ngón tay cong cong đầy vết xước bé li ti. Sợi rụng. Sợi rơi. Lả tả xuống khoảng sân đầy nắng dịu dàng. Có phải nỗi niềm thương cảm cũng đang rơi. Đang rơi?
Em tắm sạch tấm thân lấm lem này. Em quét nhà. Em lau mài đến loang loáng những vết bụi thời gian.
Để…
Đợi anh về.
Em ngó hoài ra cửa.
Anh không về.
Em lại mải miết kì cọ tấm thân này. Lớp kí ức trôi đi. Niềm đau cũ lại tấy lên mưng mủ. Em lại mải miết cọ kì.
Để anh về. Em trắng phau và tươi mới. Cho anh.
Em ngó hoài ra cửa.
Anh không về.
Em thay áo. Em vấn tóc thật cao để nỗi niềm không buông thả.
Đợi anh về.
Để anh hôn em dịu dàng. Dịu dàng lắm. Không tớp táp và nhầy nhụa. Không cào cấu và bức bối.
Để anh lùa tay vào tóc em. Để chính tay anh mở cửa cho hoang hoải bay đi.
Vậy mà…
Anh không về.
Em không hút thuốc vè em ghét mình nồng vị khói. Em không uống rượu vì rượu khiến em say đớn đau. Em vào sàn không lắc giật lắc tung để phô bày bộ ngực hớ hênh căng cứng tương tư. Em không gào. Không thét.
Ra đường, va phải một người đàn bà. Đứt tung nút áo. Thế là hớ hênh. Người đàn bà mắng em: “Con đĩ!” Em không thèm kéo áo, cứ thế bước đi.
Gió thông thốc. Thông thốc được đến đâu? Liệu có đủ thổi hết những vết lem mòn mỏi, đỏ tấy dấu tay em cào cấu?
Về nhà, vật vã ra, em viết: “Em nhớ anh.”
Em lại dịu dàng rồi, phải không anh?
2. Anh bảo: “Anh quá yêu em! Anh không thể chia sẻ em, ngay cả trong ý nghĩ.” Vậy là em run rẩy. Em sung sướng đến man dại. Em quấn chặt lấy anh bằng vòng tay cũng cong cong xanh xám, cũng sùi sùi bé li ti những vết xước.
Em hôn anh. Mở mắt. Có phải em đang không thật lòng? – “Vớ vẩn!” – Em hôn anh mà nhìn thấy một mảnh trăng chéo xiên, nằm nghiêng chênh chếch một cái ăng ten nhà ai liêu xiêu đến tội. Em hôn anh, mà nhìn thấy đêm phủ dài tận gót chân lám nhám sạn. Bất giác, em vùng. Em giãy mạnh. Chắc tại lúc đó, em thấy mình không đủ trong trắng cho anh!
Anh bảo: “Ngoan nào! Ngoan nào! Anh sẽ vẫn yêu em cho dù có bất cứ chuyện gì!”
Em lại yên. Nhắm mắt rất hiền lành. Hôn anh. Em nhắm mắt rồi nhé! Không mở mắt nữa đâu, tại em sợ mình lại lấn cấn bởi miếng ngói chệch nghiêng nóc nhà ai bên trái. Bởi con mèo đen trũi, mắt xanh lòe choe chóe gọi bạn tình trong đêm thanh. Bởi cái gì gì đâu xưa lắm, xưa đến độ em không đủ kí ức để gọi được thành tên!
Anh phủ nhòa lên người em. Tĩnh quá! Em bần thần. “Sao anh không hôn em?” Em vẫn chưa dám mở mắt. “Không phải người ta yêu nhau thật tình, ân ái kết thúc bằng một nụ hôn sao?” Em vẫn nhắm nghiền mắt. “Sao anh không hôn em?”
Anh bảo: “Em đã từng với ai?” Anh đổ dài bên cạnh. Em không nhìn được cả bóng anh trên vách. Giống như là em đang ủ ê trong những giấc mơ của mùa đông năm trước. Của mùa hạ năm kia, của mùa xuân thuở nào không nhớ rõ. “Anh là đầu tiên cho em. Em đã là đầu tiên cho ai?”
Em ngồi dậy thật nhanh. Bối rối lắm! Em vốn là vậy mà, ai hỏi gì không thể trả lời thì bối rối, hoang mang. Cái nút áo cài lệch. Mặt dây chuyền nằm lệch. Em lệch bước ra khỏi vừng đêm có mảnh trăng, mái ngói, con mèo… “Giá mà anh với tay một chút để níu lấy cái ngón út cong cong!”
3. Em gạch xóa hai chữ quá khứ lên tường, lên giấy vẽ, lên tay, lên tim. Em chong mắt với cơn bão mùa hè quất ngang khung cửa. Xào xạc rú rít, vậy mà em chỉ nghe thấy những tiếng thì thầm của anh rất nhỏ. Rất mơn man như ngón tay anh không hề cong, không hề có bất kì vết xước nào, lang thang nhẹ bẫng trên má em, trên môi em, trên cổ em…
Em không đủ can đảm làm như người đàn bà trong phim[1], soi gương và tự nắm bóp ngực mình lúc nhớ anh. Em sợ đau lắm! Tự mình làm đau mình, sẽ đâu có ai thương cảm cho, anh nhỉ! Em chỉ biết ôm mình trong góc, ngó trâng trâng vào đêm. Mà sao rướn hoài cũng không đủ hết được vòng lưng. Nên em thấy mình lạnh run lẩy bẩy.
[1] Phim Tuyết tháng Tư.
“Anh cần thời gian để chấp nhận!”
Chấp nhận em hay chấp nhận em cùng quá khứ của em?
Bão tan. Em thấy con phố phủ xanh màu lá. Ông dưới nhà, bụng rất to, áo may ô kéo cao đến ngực, vừa xỉa răng vừa chỉ trỏ với mấy ông bụng to khác, chắc là kín đáo hơn, “Mẹ, te tua hết trơn!” Thấy em đi qua, nhe răng xởi lởi, để lộ một miếng rau xanh còn giắt chéo. “Cô T đi đâu đó? Cầm cái mũ bảo hiểm nè, coi chừng cành gãy rớt xuống đầu. Coi, phố xá kìa! Nguy hiểm lắm đó nha!” Tự nhiên em rùng mình, tưởng tượng ra đội cái mũ như người ta áp hai cái gáo dừa vô mặt, đi thẩn thẩn thơ thơ trong đám tan hoang màu xanh lục kia. Mà có khi nào, em bịt mặt lại rồi, anh mới yên tâm để yêu em tiếp không anh?
Nắng hắt vào màu xanh. Nắng đẹp. Màu xanh cũng đẹp! Sao hoang tàn mà đẹp quá đỗi vậy hả anh…
Bỗng, em nghe ai gọi.
Em quay mình. Tóc vấn cao bật tung. Lòa xòa bay ngay cả khi không gió.
Em nhìn thấy anh…
 
Advertisement

Bình luận facebook

Top Bottom