Cô Vợ Đáng Thương Của Tổng Tài Đại Ác

Chương 1: Cuộc Hôn Nhân Gượng Ép


trước sau



Tại bệnh viện nằm giữa trung tâm thành phố, một cô gái tay cầm theo giấy đậu đại học vội vã chạy vào, nước mắt không ngừng rơi, leo lên từng bậc cầu thang tới tầng 10 của bệnh viện rồi đi vào khu VIP, cô thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại trên trán, vai cô run lên từng đợt khi đứng trước cửa phòng số 15.
Trần Uyển Đình lưỡng lự không dám bước vào vì sợ hãi, khi nãy lúc cô đang ở nhà nhận giấy báo trúng tuyển đại học thì rất đỗi vui mừng, nhưng mẹ cô lại gọi điện bảo rằng tình trạng bệnh của ông đã yếu đi rất nhiều, ông muốn gặp cô lần cuối.

Vậy là cô không thèm thay đồ mà mặc bộ đồ đi học lên bệnh viện để gặp ông, nhưng cuối cùng lại không dám vào vì cô sợ, sợ mình đã chậm trễ.
Cuối cùng cô lấy hết can đảm để bước vào, may mắn ông cô vẫn còn đó, Uyển Đình chạy lại ôm lấy ông mà nức nở, chóp mũi cô đỏ ửng, đôi mắt cũng bắt đầu sưng lên, mái tóc đen dài được thắt gọn đặt bên vai.

Ông nội của cô khi thấy cô thì mỉm cười mà cố ngồi dậy ôm cháu gái nhỏ.
-Đình Đình của ông, ta xin lỗi vì đã làm cháu lo lắng nhé!
Ông Trần ôm lấy cô cháu gái cưng vào lòng mà vỗ về, cha mẹ cô ngồi trên ghế thì cười nhạt xen lẫn chút đau buồn.

Trần Uyển Đình là cô con gái của Trần thị, một tập đoàn chuyên về đá quý và thời trang đứng đầu cả nước, nhắc đến Uyển Đình thì không ai là không biết vì cô là thiên kim của Trần gia, cháu gái bảo bối của người đứng đầu Trần thị là ông Trần Lộ.

Khối tài sản kếch xù này thì ai cũng chắc chắn sau khi Trần Lộ qua đời một phần của nó sẽ thuộc về Trần Uyển Đình.
-Sao ông lại nói như vậy chứ? Ông bệnh thì phải nói cho cháu, tại sao cho đến bây giờ mới thông báo?
Uyển Đình vừa nói mà vừa nấc lên đáng thương vô cùng, một phần cũng là do cô dạo gần đây vì bận ôn thi nên cô không có nhiều thời gian quan tâm đến ông, ai ngờ đâu bệnh tình ông nặng đến thế này.
-Ngoan đừng khóc nữa, ông mua bánh ngọt cho cháu ăn nhé!
Ông Trần cười trìu mến nhìn Uyển Đình, cô nghe vậy thì nở một nụ cười nhẹ giận dỗi.
-Cháu không còn là con nít nữa đâu, đã đã đậu đại học rồi đấy.
Trần Uyển Đình nói rồi đưa giấy báo đậu đại học cho ông xem, đây là trường đại học đứng đầu cả nước với chuyên ngành nhiều người theo nhất là thiết kế thời trang, vẽ là đam mê lớn nhất của cuộc đời cô vậy nên cô muốn thực hiện nó, cô còn muốn chiếc áo đầu tiên mà mình làm ra sẽ dành cho ông nội.
-Cháu giỏi thật đấy.
Ông Trần nói rồi đặt tờ giấy sang một bên, đặt tay lên bàn tay gầy gò trắng toát của cháu gái mình mà hắng giọng.
-Đình Đình của ông, thật ra hôm nay ông kêu cháu tới là có chuyện ta cần nói với cháu.
Trần Uyển Đình không biết gì mà ngước đôi mắt long lanh nhìn ông, ít khi cô thấy ông nghiêm túc như thế này.

Cùng lúc đó thì có người đi vào phòng bệnh, Uyển Đình quay đầu nhìn, tim cô bỗng đập nhanh hơn khi thấy Mặc Vũ Phong.
Anh ấy đi cùng với ông Mặc là bạn thân của ông nội cô, Mặc gia là một tập đoàn đứng đầu cả nước về kinh doanh, dạo gần đây con vươn lên xa ra khác nước lân cận, Vũ Phong là tổng tài của cả một tập đoàn quyền lực đó, gương mặt của anh rất đẹp, một nét đẹp sắc bén lạnh lùng, dáng người săn chắc cùng với bờ vai rộng.
Trần Uyển Đình rất thích anh ấy, nhờ mối quan hệ thân thiết của hai nhà nên cô có cơ hội tiếp xúc với anh ấy từ nhỏ, cô đã phải lòng anh kể từ lần gặp mặt đầu tiên.

Nhưng sau này khi anh ấy đi du học thì cô không còn cơ hội gặp anh nữa.
-Cháu chào bác.

Uyển Đình đứng lên chào ông Mặc rồi quay nhìn sang Vũ Phong mà rụt rè.
-Chào anh, lâu rồi không gặp.
Vũ Phong đi lại xoa đầu cô một cái, kể từ khi anh đi du học nước ngoài cho đến khi về nước thì đã hơn 5 năm không gặp.
Ông Mặc bên này đi lại lo lắng cho người bạn già của mình, ông Trần mỉm cười rồi nhìn sang cô và Vũ Phong như có chuyện muốn nói.
-Hôm nay ta kêu hai cháu đến là có chuyện muốn nói.
-Có chuyện gì vậy ạ?
Uyển Đình hơi cau mày nhìn ông.
-Ước muốn duy nhất của cuộc đời ta là sau khi chết được nhìn thấy Đình Đình lấy chồng...
Ông Trần khàn giọng nói rồi lại ho lụ khụ, Uyển Đình lo lắng cầm lấy ly nước đưa cho ông uống.
-Cháu xin ông đừng nói như vậy.
Nước mắt của cô chực trào ra, ông Trần cười nhạt.
-Vậy cho nên, Uyển Đình và Vũ Phong, hai cháu hãy kết hôn đi.
Mặc Vũ Phong nghe lời nói này của ông Trần thì sắc mặt bỗng đen lại, Uyển Đình thì sững sờ không tin những gì mình vừa nghe, cưới Vũ Phong chính là mong muốn của cô, nhưng cô không nghĩ là nó lại nhanh đến như vậy vì dù gì cô cũng chỉ mới 18 tuổi, Vũ Phong thì đã 28 tuổi rồi.
Uyển Đình quay đầu nhìn Vũ Phong, cô thấy anh ấy đang siết hai tay lại như không muốn cuộc hôn nhân này diễn ra.
-Đúng đó Vũ Phong, ta muốn cháu và Uyển Đình lấy nhau, đây cũng là hôn ước của hai đứa từ nhỏ rồi còn gì?
Ông Mặc vừa cười vừa nói.
-Nhưng hôn ước đó chỉ là một trò đùa của con nít thôi, bây giờ con đã lớn rồi.
Vũ Phong gằn giọng nói với ông Mặc, ông ấy nghe vậy thì biết cháu trai mình không muốn cuộc hôn nhân này diễn ra, nhưng ông Mặc không thể thất hứa với ông Trần được, hôn ước này không chỉ là một trò đùa của con nít mà là lúc hai người còn trẻ đã hứa với nhau sau này sẽ cho con cháu của mình kết hôn để giữ tình bạn bè.
-Ông à, cháu nghĩ mình vẫn chưa đến lúc kết hôn.
Uyển Đình nhỏ giọng đáng thương, nhưng lúc này đột nhiên ông Trần lại ho dữ dội, máy đo nhịp tim bên cạnh bỗng vang lên cảnh báo khiến cho cô hoảng hồn.

-Gọi bác sĩ, bác sĩ!
Ông Mặc lớn tiếng nói nhưng bị ông Trần chặn lại, ông ấy nắm lấy tay của Uyển Đình mà yếu ớt nói.
-Ông chỉ mong được nhìn thấy cháu kết hôn mà thôi, chỉ mong được nhìn thấy cháu mang trên mình một bộ váy cưới xinh đẹp.
-Vâng vâng, cháu cưới, cháu nghe theo ông, vậy nên ông đừng bỏ cháu làm ơn.
Uyển Đình khóc nấc lên, Vũ Phong nhìn thấy cảnh này không chịu được nữa mà hằn hộc ra khỏi phòng bệnh, anh nghiến răng tức giận vì không muốn cưới Uyển Đình.
-------
Tối hôm đó, tại biệt thự của Mặc gia, một trận cãi nhau đã diễn ra giữa ông Mặc và Vũ Phong, tất cả chỉ là vì chuyện hôn sự đó.
-Ta đã nói là sẽ làm, cháu phải cưới Uyển Đình!
Ông Mặc lớn tiếng, tay cầm ly trà uống để đỡ mệt, cãi nhau với thằng cháu cố chấp là một chuyện không dễ dàng gì.
-Ông thừa biết cháu chỉ yêu mỗi Cẩn Mai mà thôi, người cháu cưới nhất định phải là Cẩn Mai!
Vũ Phong cãi lại với giọng chắc chắn, Cẩn Mai là người mà anh yêu sâu đậm, đương nhiên cô ấy cũng yêu anh, cả hai vốn dĩ sẽ có một cuộc sống hạnh phúc trong tương lai nhưng bây giờ lại thành ra thế này, tất cả chẳng phải là do Trần Uyển Đình sao?
Nghĩ đến đây Mặc Vũ Phong cảm thấy căm ghét Uyển Đình, nếu hôm nay cô ta ráng từ chối thêm một chút nữa thì có lẽ ông Trần sẽ không bắt phải thực hiện mối hôn sự này.
-Diệp Cẩn Mai, vậy là cháu vẫn còn qua lại với cô gái đó sao?
Ông Mặc cau mày, bàn tay nắm chặt cây gậy chĩa về phía Vũ Phong.
-Nếu cháu còn dám có mối quan hệ với cô gái đó thì ta sẽ làm cho cô ta biến mất khỏi cuộc đời này!.



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!