Trò Đùa Tình Yêu Diêu La Hạ

Chương 158: Chương 158


trước sau

Vũ Ngọc Trúc hừ lạnh: “Diêu Lan Hạ, những lời này của cô có thể tin được sao? Cùng người đàn ông khác dây dưa không ngờ có một ngày sẽ bị phát hiện đúng không! Tôi không muốn nói nhảm với cô, chuyện tối nay tôi sẽ nói rõ cho con trai tôi biết, để nó thấy rõ người vợ nó cưới về như thế nào! Lừa nó ba năm, cô đúng là loại kỹ nữ ai cũng có thể làm chồng được!”

Cái gì?

Lời này có thể từ miệng của Vũ Trúc Ngọc sao? Một phu nhân hào môn luôn luôn cao ngạo ưu nhã như Vũ Trúc Ngọc vì muốn nhục nhã cô mà đến cả lời như vậy cũng nói được sao?

Diêu Lan Hạ kinh ngạc nắm chặt tay, đường gân trên mu bàn tay gầy yếu nổi hết lên: “Mẹ, tại sao mẹ phải làm nhục con như vậy? Không phải mẹ muốn đuổi con ra khỏi nhà họ Lưu sao? Sao có thể đổ tội danh khó nghe như vậy lên người con?”

Cô ra sức hét lên, giống như một người bị vật gì đó ô uế bám vào.

Vũ Trúc Ngọc không ngờ Diêu Lan Hạ lại dám mạnh miệng, càng tức giận hơn, đưa tay định tát cô lần nữa!

Diêu Lan Hạ giơ tay lên bắt lấy cổ tay bà ta: “Mẹ muốn con rời khỏi Lưu Nguyên Hào, rời khỏi nhà họ Lưu, cho dù con và Đào Khánh Trần không có gì thì mẹ cũng sẽ không từ bỏ ý định đó, con nói đúng không?”

Nếu đã muốn trở mặt với nhau thì Diêu Lan Hạ cũng không nể tình mà nói thẳng, cô có thể ra khỏi nhà họ Lưu nhưng tuyệt đối không để bát nước bẩn kia hắt lên người mình.

Vũ Trúc Ngọc hừ lạnh, hàn khí từ mắt bà ta giống như phun ra từ mũi, lạnh lẽo đến thấu tim: “Không sai!”

Ha ha!

Diêu Lan Hạ đột nhiên cười, ánh mắt nhìn về phía Mai Khánh Vân: “Rất tốt, thẳng thắn như vậy không phải tốt hơn sao, đừng có giở nhiều trò như vậy để mọi người còn có ấn tượng tốt về nhau, Mai Khánh Vân, không phải cô muốn gả cho Lưu Nguyên Hào sao? Cô vui chưa?”

Đúng vậy, cô đi rồi thì cả nhà họ Mai và nhà họ Long đều vui mừng.

Mai Khánh Vân bước lên phía trước: “Tôi yêu anh Hào, không giống như cô, gả cho anh ấy rồi mà vẫn dây dưa với người đàn ông khác, dưới mắt anh Hào còn đi ngoại tình!”

“Cô câm miệng! Mai Khánh Vân, còn chưa tới lượt cô ở đây chỉ trích tôi.”

Người nào cũng muốn nhân cơ hội này bỏ đá xuống giếng, coi Diêu Hạ Lan cô là người chết sao?

Vũ Trúc Ngọc dùng sức túm cổ tay mình, nhưng dùng hết sức lực cũng không thể giãy ra được: “Diêu Lan Hạ, cuộc hôn nhân của cô và con trai tôi kết thúc rồi!”

Đúng vậy, kết thúc, cô biết chuyện này kiểu gì cũng phải đến.

Mai Khánh Vân nhanh chân đi tới, dùng cả hai tay túm lấy tay Diêu Lan Hạ: “Cô thả bác gái ra! Buông bác ấy ra!”

Diêu Lan Hạ cười nhạt: “Mai Khánh Vân, diễn kịch cũng nên biết điểm dừng, cố quá là quá cố đấy.”

Mai Khánh Vân không để ý đến sự châm chọc của cô, tiếp tục diễn, cô ta muốn thực hiện kế hoạch của mình, nhất định phải đạt được kết quả như mong muốn!

“Buông ra! Đây là chuyện của tôi và nhà họ Lưu, chưa tới lượt cô xen vào!”

Mai Khánh Vân nghiến răng nghiến lợi: “Tôi yêu Lưu Nguyên Hào! Tôi cũng không thể để cô làm hại bác gái được!”

“Khánh Vân, con bỏ tay ra đi, coi chừng đứa bé trong bụng.”

“Bác gái, Diêu Lan Hạ không tôn trọng bác, con sẽ không để cô ta được yên!”

Diêu Lan Hạ ngửa đầu cười lạnh, đúng là ấm áp quá, cô bị kĩ năng diễn của Mai Khánh Vân làm cảm động muốn khóc rồi.

“Diêu Lan Hạ, cô buông ra cho tôi! Buông bác gái ra!”

Được, cô buông.

Diêu Lan Hạ nhẹ buông tay, Vũ Trúc Ngọc lảo đảo.

Mai Khánh Vân mượn lực ngã về sau.

“Bịch!”

Một tiếng vang phá vỡ bầu không khí yên lặng trong phòng, Mai Khánh Vân ngã xuống đất, hai tay nắm chặt, bụng đập mạnh vào ghế!

“A!” Mai Khánh Vân hét một tiếng thê lương.

“Khánh Vân! Khánh Vân con sao rồi?”

Mai Khánh Vân co quắp trên mặt đấy, sắc mặt trắng bệch, hô hấp yếu ớt, hai mắt nhắm chặt: “Bác gái… Bụng của con…”

Vũ Trúc Ngọc như bị sét đánh, hai mắt mở lớn nhìn dưới thân cô ta ngày càng chảy nhiều máu…

“Khánh Vân! Khánh Vân! Người đâu! Bác sĩ! Nhanh cứu người!”

Diêu Lan Hạ đứng yên tại chỗ, tất cả cảm xúc trên mặt đột nhiên biến mất, thân thể căng cứng.

“Mai Khánh Vân, cô…”

Vừa rồi cô không làm gì cả, lúc cô bỏ tay Vũ Trúc Ngọc ra cũng không dùng lực với Mai Khánh Vân, tại sao cô ta lại có thể ngã được? Hơn nữa còn đập bụng vào ghế?

Mai Khánh Vân yếu ớt cắn môi: “Diêu Lan Hạ… Cô hận tôi… thì nên trả thù tôi… Tại sao… lại tổn thương con của tôi…”

Nửa tiếng sau.

Bên ngoài phòng cấp cứu khoa phụ sản.

“Vân Vân thế nào? Vân Vân?” Phó Văn Phương và Mai Lương Khôn lo lắng chạy đến bệnh viện, đón hai người họ chính là cánh cửa phòng cấp cứu đóng chặt.

Còn có Vũ Trúc Ngọc và Diêu Lan Hạ ngồi chờ bên ngoài.

Vũ Trúc Ngọc nhắm mắt lại không nói chuyện.

Phó Văn Phương túm lấy cánh tay Vũ Trúc Ngọc, khàn giọng hét lớn: “Con gái ta như thế nào rồi? Bà nói gì đi Trúc Ngọc!”

Diêu Lan Hạ ngồi trên ghế, hai tay đều là máu, không nói một lời.

Vũ Trúc Ngọc thấp giọng nói: “Khánh Vân xảy ra chuyện ngoài ý muốn, tình hình hiện tại chưa rõ.”

“Làm sao lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn được?”

Vũ Trúc Ngọc đưa mắt nhìn Diêu Lan Hạ, mặc dù không nói nhưng cũng đủ để người khác hiểu có chuyện gì.

“Bốp!”

Phó Văn Phương ném túi xách bằng da cá sấu cứng rắn vào người Diêu Lan Hạ!

“Diêu Lan Hạ! Nếu Khánh Vân có chuyện gì tôi sẽ chôn cô cùng nó!”

Diêu Lan Hạ đau ngực đến mức không thể thở nổi.

Cô vẫn không nói nửa chữ, cửa phòng cấp cứu mở ra.

Mai Lương Khôn bắt lấy cánh tay bác sĩ hỏi: “Con gái của tôi… nó thế nào?”

Bác sĩ kéo khẩu trang xuống, sắc mặt nghiêm túc: “Mai tiên sinh, cô ấy đã thoát khỏi nguy hiểm…” Lời đang nói lại dừng, rõ ràng vẫn còn một ý nữa.

Vũ Trúc Ngọc cảm thấy bất an.

Phó Văn Phương nắm chặt lấy áo bác sĩ: “Cháu của tôi thì sao? Đứa nhỏ trong bụng con tôi thì sao?”

Bác sĩ sa sút tinh thần cúi đầu: “Thật xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng… không giữ được đứa bé trong bụng.”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!