Truy đuổi

Chương 42:


trước sau

Ngoài bãi đỗ xe trống trải, Nhan Hoan đứng đối diện Từ Giai Oánh. Quý bà cao ngạo mở lời: “Quay lại rồi sao không về thăm nhà một chút?”

“Nhà?” Nhan Hoan cười mỉa mai: “Nhà của ai?”

“Cho dù Thế Hùng có nhiều việc làm không đúng, bạc đãi hai mẹ con cô, nhưng ông ấy vẫn là cha của cô, đây là sự thật không thể nào thay đổi.” Ánh mắt Từ Giai Oánh lóe lên vẻ khinh thường, bà ta dò xét, đánh giá Nhan Hoan hồi lâu mới nói: “Nhìn cô bây giờ thành ra bộ dạng thế này, chắc hẳn những năm qua đã nếm trải không ít đắng cay, có hối hận năm đó đã không cùng tôi quay về hưởng phúc? Cô xem, một đứa trẻ như cô đúng là ương ngạnh, không nên ở lại làng quê tồi tàn đó, đi theo người mẹ tự cho mình thanh cao chỉ có thể dựa vào bán nhan sắc để nuôi sống cô thì có gì là tốt.”

Ánh mắt Nhan Hoan lạnh thấu xương, cô quát lớn: “Câm miệng, bà không có tư cách nhắc đến mẹ tôi.”

Từ Giai Oánh hừ lạnh: “Sao, nhắc tới mẹ cô một cái là không vui. Lãnh Nhan Hoan, tôi xưa nay vẫn là người thấu tình đạt lý, nếu cô muốn trở về Lãnh gia, muốn nhận cha cũng như muốn cùng chúng tôi trải qua cuộc sống sung túc chẳng phải lo cơm áo thì tôi không phản đối, nhưng điều kiện tiên quyết là cô phải trả lại Tiêu Trạch cho con gái tôi, và đừng có quyến rũ con trai tôi, cũng đừng mơ tưởng có thể đụng tới Lãnh Thị, nếu như cô có thể đáp ứng điều kiện của tôi thì tôi sẽ cho cô quay trở về Lãnh gia.”

Bà ta tự cho mình là đúng, lời nói cùng vẻ mặt vênh vênh váo váo khiến Nhan Hoan cảm thấy cực kỳ buồn cười. “Bà chạy đến đây là muốn làm chúa cứu thế sao? Thật nực cười. Nhan Hoan của mười ba năm trước không cần sự thương hại rẻ tiền do áy náy của bà, Nhan Hoan của mười ba năm sau lại càng không cần. Từ Giai Oánh, thu lại sự vờ vịt của bà đi, Lãnh gia chó má gì đó chẳng có một chút liên quan nào tới tôi hết, quyến rũ con trai bà là chính bản thân anh ta, cướp Tiêu Trạch từ tay Lãnh Tiểu Mạn lại càng là chuyện vô căn cứ. Có điều những lời của bà khiến tôi nhớ lại, năm đó bà đã từng nói với mẹ tôi một câu.

Không giữ được trái tim đàn ông chỉ có thể nói lên sự vô dụng của cô, không thể trách người khác.” Nhan Hoan cười đắc ý, cô chưa bao giờ cảm thấy sảng khoái như vậy khi đối mặt với người của Lãnh gia. “Phiền bà chuyển lại những lời này tới con gái của bà.”

Từ Giai Oánh nhớ rất rõ đó là lời bà ta đã từng nói khi Diêu Bội Bội đến cầu xin bà ta năm đó, bây giờ nghe được đầy ý châm chọc từ miệng Nhan Hoan, bà ta nổi giận đứng bật dậy, tức đến phát run, trợn trừng mắt hỏi: “Cô đang trả thù đúng không? Mang sự trả thù đối với tôi đổ lên người Tiểu Mạn, khiến con bé mất đi người đàn ông nó yêu nhất, để nó phải đau lòng, bởi vì cô đố kị với nó đúng không? Đố kị vì con bé có một gia đình hoàn chỉnh, có cha bên mình.

Còn cô, chỉ có thể đi theo người mẹ bán sắc nuôi thân mà còn giả vờ thanh cao, sống cuộc đời nghèo kiết xác ở cái vùng quê nước Anh đó, cho nên cô đố kị, cô căm hận, cô muốn trả thù, vì thế cô mới quyến rũ Tiêu Trạch, cướp cậu ta khỏi Tiểu Mạn có đúng không?”

Nhan Hoan không phủ nhận cô thật sự có một khoảng thời gian sống cuộc sống vừa oán hận vừa ghen ghét như vậy.

Từ Giai Oánh nhìn người không biết xuất hiện ở phía sau Nhan Hoan từ lúc nào, trong mắt bà ta lóe lên vẻ ác độc, chất vấn: “Thế nào, không dám thừa nhận à? Không dám thừa nhận là lợi dụng Tiêu Trạch sao?”

“Không phủ nhận chính là thừa nhận.” Từ Giai Oánh nhếch mép cười, “Nếu như Tiêu Trạch biết được cô vì trả thù nên mới ở bên cậu ta, cô nói xem cậu ta có đau lòng hay không?”

Tiêu Trạch…

Nhan Hoan thật sự sợ anh sẽ hiểu lầm. Không muốn tiếp tục nói những lời vô ích với Từ Giai Oánh, cô trầm mặc một lát mới nói: “Tùy bà muốn nghĩ như thế nào, nếu không còn chuyện gì nữa thì mời bà đi cho, và từ nay về sau đừng đến đây nữa, nhớ cho kỹ, tôi họ Nhan, không phải họ Lãnh.”

“Hừ! Tôi đã cho cô cơ hội mà cô lại bỏ qua, tôi cũng chẳng còn gì để nói. Hãy cách xa con trai tôi ra một chút.” Từ Giai Oánh huých vào bả vai Nhan Hoan, mang theo nụ cười đắc ý đi tới chỗ Tiêu Trạch, hả hê nói: “Tên ngốc bị người ta đùa giỡn mà cũng không biết.”

Nhan Hoan vẫn đứng nguyên tại chỗ, rõ ràng cơ thể đã cứng đờ, nỗi chột dạ sợ hãi khiến cô biến sắc, vội vàng quay lại nhìn người không biết đã đứng đó bao lâu đang nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng.

“Vốn định đưa em với ông già nhà anh đi ăn một bữa, nhưng hình như em còn có nhiều việc bận, vậy anh…” Tiêu Trạch nhướng mày nói: “Đi trước.”

“Sự việc không phải như anh thấy đâu.” Nhan Hoan gọi giật Tiêu Trạch vừa quay người định đi. “Em không lừa anh, không lợi dụng anh, em ở bên anh là bởi vì, bởi vì… Em thích anh.”

“Vậy sao vừa rồi không phản bác lời bà ta.” Tiêu Trạch nhàn nhạt mở miệng, như thể việc này chẳng hề có bất kỳ ảnh hưởng gì tới anh.

“Muốn trêu tức bà ta. Anh không biết em hận bà ta nhiều thế nào đâu, hận không thể làm cho bà ta biến mất khỏi trái đất này, nhưng đó cũng chỉ là suy nghĩ trong lòng. Bởi vì có người nói với em, sự trả thù lớn nhất đối với kẻ địch chính là sống tốt, sống hạnh phúc hơn kẻ đó. Lần đầu tiên gặp anh, em không biết anh là ai, không biết anh có quan hệ với người nhà đó. Hôm trước ở trên Bình Sơn em muốn nói cho anh cha đẻ em là ai, muốn nói cho anh mẹ em đã bắt đầu đối phó với Lãnh Thị, muốn để anh suy nghĩ về chuyện của chúng ta, em biết Tần Vũ có quan hệ hợp tác mật thiết với Lãnh Thị, nhưng lời nói đến cuối cùng lại bị anh chặn mất. Tiêu Trạch, không phải em cố tình giấu diếm anh.” Nhan Hoan bước đến trước mặt anh, khẽ khàng gọi tên anh: “Tiêu Trạch.”

“Anh tin em.” Tiêu Trạch cũng biết suy nghĩ, không phải người khác nói cái gì cũng tin. Nhan Hoan là người như thế nào, anh rõ hơn ai hết.
Nhưng Nhan Hoan cảm thấy sự tin tưởng của anh quá thoải mái, cô hơi lo nhưng không hỏi lại, cũng không giải thích nữa, chỉ nói một câu: “Cảm ơn.”

Chuyển tầm mắt về nơi xa, Tiêu Trạch thở dài một hơi: “Cuộc hẹn với ông già trước tiên hoãn lại đã, em làm việc tiếp đi, anh về trước.”

Chuyện xảy ra quá đột ngột, anh có thể tiếp nhận việc cô là con gái của Lãnh Thế Hùng, nhưng không có nghĩa Tiêu Kiến Đông cũng có thể chấp nhận. So với hạnh phúc của anh, Tiêu Kiến Đông sẽ chỉ để tâm tới việc làm ăn, anh cần phải nghĩ cách giải quyết chuyện này thật êm đẹp.

Nhìn bóng lưng vội vã bỏ đi, Nhan Hoan ảo não luồn tay vào tóc giật mạnh, cáu giận bản thân vì để chọc tức Từ Giai Oánh mà làm tổn thương Tiêu Trạch.

Bị người khác nói bạn gái vì có mục đích nên mới tiếp cận mình, cho dù Tiêu Trạch sẵn lòng tin tưởng Nhan Hoan, nhưng trong lòng vẫn không thoải mái, thỉnh thoảng lại nghĩ ngợi, nóng nảy, hay thất thần bên bàn đàm phán, mặc cho đám quỷ nước Mỹ đang nhao nhao hét giá trên trời. Mấy lần Amy phải kéo tâm tư anh trở lại, nhưng chỉ giây phút sau anh lại bị cảm giác phiền lòng xâm chiếm. Đến cả Tống Thế Phong cũng nhận ra anh không tập trung, huých nhẹ khuỷu tay, hạ giọng: “Nếu không có được kỹ thuật nòng cốt của bọn họ thì chúng ta xem như toi công.”

Tiêu Trạch vừa tập trung xốc lại tinh thần thì điện thoại chợt rung lên, là Nhan Hoan gọi, dưới cái nhìn soi mói của Tống Thế Phong, anh trực tiếp ngắt máy.

Mua kỹ thuật chủ chốt từ một xí nghiệp máy móc cơ giới công trình hàng đầu quốc tế là việc lớn trước mắt của Giang Hân, Tiêu Trạch ngồi thẳng người bắt đầu lắng nghe. Quỷ nước Mỹ đang thao thao bất tuyệt ca ngợi kỹ thuật tiên tiến của họ, Tống Thế Phong xem đến ngẩn người, cho đến khi con số giá chuyển nhượng được thốt ra thì Tống Thế Phong hoàn toàn choáng váng. Phòng họp vừa rồi còn rất ầm ĩ lập tức yên lặng, Cao Tường, người phụ trách thương lượng với đối phương, nhìn sang Tống Thế Phong, Tống Thế Phong lại hướng ánh mắt sang Tiêu Trạch đang cau mày, còn đám người nước ngoài thì anh nhìn tôi tôi nhìn anh, nhún vai nghiêng đầu, cuối cùng nói bằng thứ tiếng Trung gượng gạo: “Tống tiên sinh, có lẽ quý công ty cần một chút thời gian để cân nhắc, mười phút nữa chúng tôi sẽ quay lại.” Vài nhân vật phía đối phương nối đuôi nhau ra khỏi phòng họp.

Tiêu Trạch châm một điếu thuốc lá, vuốt ve chiếc bật lửa. Tống Thế Phong chờ anh ra quyết định, “Tiêu tổng, anh xem mức giá này…”

Tiêu Trạch ngước mắt nhìn giám đốc tài chính Vương Uy của Giang Hân, Vương Uy nói: “Đối phương ra giá vượt xa giới hạn của chúng ta, nếu chúng ta dùng số tiền đó để mua kỹ thuật của bọn họ thì sẽ ảnh hưởng đến tất cả các hạng mục khác. Ngân sách có hạn!”

Tống Thế Phong lau trán nói: “Tôi cũng biết khó xoay xở được, nhưng nếu chúng ta không mua mà chỉ dựa vào nghiên cứu của mình thì một hai năm nữa cũng không theo kịp người ta! Kế hoạch ban đầu của chúng ta chính là mua kỹ thuật của họ trước rồi mới khởi công.” Tống Thế Phong thở dài, hỏi Tiêu Trạch: “Tiêu tổng nghĩ thế nào?”

Đầu ngón tay rút điếu thuốc khỏi miệng, Tiêu Trạch nhả ra một làn khói: “Bỏ trăm triệu mua kỹ thuật thì không bằng mua vài người sống. Về lĩnh vực máy móc công trình, chúng ta thua kém người Âu Mỹ không chỉ một hai năm, chúng ta đều biết kỹ thuật mới nhưng không chuẩn sẽ bị người ta đào thả chẳng ai ngu mà chuyển nhượng kỹ thuật mới nhất cho người khác.”

Tống Thế Phong mở to hai mắt, nói: “Ý của anh là khai thác một số nhà thiết kế và kĩ sư?”

Cuối cùng, dưới ánh nhìn kinh ngạc của quỷ nước Mỹ, người của Giang Hân ngẩng cao đầu bỏ đi. Buổi tối, Tống Thế Phong mở tiệc chiêu đãi vài nhân vật quyền cao chức trọng trong ngành tài chính, rượu ngon sắc đẹp đương nhiên không thể thiếu, có một số việc đã trở thành quy tắc mà mọi người đều ngầm hiểu. Xuất thân trong gia đình cực kỳ đề cao thái độ làm người, tuy trong lòng vô cùng phản cảm với loại chuyện này nhưng để Giang Hân có thể thuận lợi xây nhà máy, Tống Thế Phong không thể không quan tâm tới những nhân vật quan trọng, Tiêu Trạch cũng không ngoại lệ.

Giữa tiệc rượu, điện thoại Tiêu Trạch lại vang lên một lần nữa, là Nhan Hoan gọi tới, đúng lúc anh định nghe máy thì điện thoại hết pin. Do tâm trạng không tốt, uống rượu rất không vào, chưa được mấy chén dạ dày đã bắt đầu khó chịu, vất vả lắm mới đến lúc tiệc tàn, Tống Thế Phong giữ anh lại không cho đi, thông báo còn có tiết mục đặc biệt chuẩn bị riêng cho anh. Tiêu Trạch bắt tay anh ta, nói: “Tấm lòng của Tống tổng tôi xin nhận, trong nhà có chút chuyện, bây giờ tôi phải về ngay.”

“Aiz! Người anh em đừng khách khí, là đàn ông tất phải có nhu cầu.” Mới vài chén rượu mà Tống Thế Phong đã leo lên tận vị trí anh em với Tiêu Trạch, Tiêu Trạch cũng không ra vẻ nữa, nói: “Anh Tống, trong nhà thật sự có việc.”

Amy cũng nói thêm: “Nhà ông chủ tôi quả thực là có việc, xin Tống tổng hãy để cho anh ấy đi.”

“Có chuyện gì chứ! Mau lên nào.” Tống Thế Phong kéo tay anh đi. Tiêu Trạch thấy không thể từ chối được, bèn nói: “Vợ tôi đang chờ ở nhà.”

“Cái gì?” Tống Thế Phong khựng lại, hiểu ý, vỗ vỗ vai anh nói: “Vậy cậu mau về đi, đừng để em dâu lo lắng.”



Phòng ngủ yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ cả tiếng hít thở, Nhan Hoan ôm chân ngồi trên giường nhìn chằm chằm điện thoại trên đầu gối, lòng rối bời.

Không nghe điện thoại, đêm không về ngủ, hành vi của Tiêu Trạch buộc cô phải nghĩ tới hoàn cảnh xấu. Ngẩng đầu nhìn vầng trăng lạnh treo cao, cô thì thào nói nhỏ: “Tiêu Trạch, anh phải tin em.”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!