Truy đuổi

Chương 50:


trước sau

Nhan Hoan nhặt chìa khóa rồi bật dậy bước nhanh về phía tòa nhà, thần kinh bị kéo căng, vểnh tai nghe tiếng bước chân người đàn ông đang đuổi theo, trong lòng cô không khỏi trở nên căng thẳng. Vào tới bên trong tòa nhà, quẹo, chạy vội đến thang máy, cô vừa sốt ruột ấn nút vừa quay đầu nhìn xem đối phương có đuổi kịp hay không.

“Ding”, cửa thang máy mở ra, Nhan Hoan xông vào gấp gáp bấm nút đóng. Người đàn ông lạ mặt đã đuổi kịp nhưng vừa quẹo sang thì đột nhiên bị người nào đó ghìm chặt cổ từ phía sau, cưỡng ép kéo đi.

Một bàn tay thình lình vươn tới ngăn cửa thang máy đang dần khép lại, Nhan Hoan vô cùng sợ hãi, phản ứng đầu tiên là nhấc chân định đạp kẻ theo đuôi kia ra ngoài. Cửa thang máy bị mở ra, chân Nhan Hoan ngượng ngùng giơ giữa không trung, cặp mắt tức thì trợn tròn, cô giả vờ cúi người phủi phủi bụi trên ống quần, mỉm cười nói: “Dì Lý đi mua rau ạ!”

“Thằng cháu nhà dì kén ăn quá, cơm nấu ngon lành rồi không ăn, lại hò hét đòi ăn sủi cảo tam tiên [1], rau hẹ giờ này chẳng có chỗ nào bán nữa.” Trên bàn tay run run của dì Lý là hai cọng rau hẹ vừa tình cờ hái được.

[1] : sủi cảo tam tiên – sủi cảo được gọi là tam tiên vì nhân được làm từ các nguyên liệu khác nhau, nhưng có thể chia làm ba loại: tịnh tam tiên, nhục tam tiên và bán tam tiên.

Nhân tịnh tam tiên: thông thường hay dùng ba loại hải sản khá đắt tiền (như sò tươi, hải sâm, tôm nõn).

Nhân nhục tam tiên: thường sử dụng hai loại hải sản khá đắt tiền và một loại thịt (như thịt gà, thịt heo).

Nhân bán tam tiên: nguyên liệu gồm có thịt heo, rau hẹ, trứng gà và tôm nõn.

Nhan Hoan quay người đối diện với vách thang máy sáng choang, tự vả nhẹ vào miệng mình, có lẽ cô nghĩ nhiều rồi, căng thẳng thái quá.

“Sao không ấy bạn trai con đâu?” Dì Lý hỏi.

“À, anh ấy phải tăng ca.” Nhan Hoan cười nói.

“Nhìn là biết cậu ấy đối xử với con rất tốt, định bao giờ cưới?”

“Dạ! Vẫn chưa có ý định ạ.” Nhan Hoan lại chỉ biết mỉm cười.

“Bồi dưỡng tình cảm trước cũng là phải đấy.” Dì Lý cúi đầu hí hoáy mấy cọng rau, đột nhiên lại ngẩng lên hỏi: “Tiểu Nhan này! Con đã nghe gì chưa, tầng mười hai có một cô gái đi làm về bị kẻ xấu theo đuôi vào tận trong thang máy cướp đồ đó.”

Nhan Hoan lắc đầu.

Đến tầng bốn, dì Lý vừa đi ra vừa nói: “Cô gái kia bị một phen hoảng quá, sau này một mình con ra vào cũng phải cẩn thận đấy.”

“Con biết rồi, dì Lý!”

“Nhất thiết phải nhớ kỹ đấy.” Cửa thang máy khép lại ngăn cách lời dặn dò cuối cùng của dì Lý. Nhan Hoan ai oán trong lòng: Dì Lý, dì đừng làm con sợ được không!

Ánh đèn trong khu cư xá hòa với những ánh sao trên bầu trời, êm dịu vương trên mặt đất, Lãnh Ngự Thần vẫn luôn đứng ở một góc nhìn lên khung cửa sổ nào đó trên tầng năm, nhìn đèn sáng rồi lại tắt, cho đến khi chiếc Aston Martin đốt tiền phóng vào trong cổng lớn, dáng hình anh mới biến mất trong bóng đêm.



Hội đấu giá từ thiện lớn nhất năm nay của thành phố C được tổ chức tại đại sảnh của Phú Cẩm, các nhân vật có tiếng tăm trong giới kinh doanh và các chính khách đều tụ hội tại đây.

Lãnh Tiểu Mạn mặc một bộ lễ phục cổ trễ màu đỏ rực như lửa, thoạt nhìn rất nóng bỏng nhưng thật ra lại không phải vậy. Có lẽ do ăn kiêng trong thời gian dài khiến cho bộ ngực rõ ràng kém phát triển, vóc dáng mảnh mai như thể không giữ được bộ lễ phục hoành tráng kia. Cô ta bưng ly rượu cốc tai, ngó nghiêng xung quanh tìm bóng dáng Tiêu Trạch. Trông thấy Tiêu Trạch đi theo Tiêu Kiến Đông vào cửa, lại không dẫn theo bạn gái, hai mắt cô ta lóe sáng, thầm nghĩ chắc Nhan Hoan đã bị người mẹ không gì không làm được của cô ta xử lý.

Tiêu Kiến Đông vừa chào hỏi khách khứa vài câu thì đã bị Lãnh Thế Hùng tìm tới, hai người vào một góc yên tĩnh, thái độ của Lãnh Thế Hùng khá nhún nhường, ông ta nhắc lại chuyện cũ, muốn kết thông gia với Tiêu Kiến Đông. Lãnh Thế Hùng nói: “Con nhóc Tiểu Mạn tuy hơi ương bướng tùy tiện nhưng vẫn có tố chất trở thành một người vợ tốt, nếu như anh Tiêu không thích công việc chường mặt ra công chúng hiện tại của nó thì có thể không cho nó làm nữa. Anh cũng biết đấy, con bé đó vô cùng thích Tiêu Trạch.”

Tiêu Kiến Đông nhìn con gái của Lãnh gia đang chạy đuổi theo con trai mình, nói: “Thằng con này gần đây hay thích đối đầu với tôi, tôi muốn nó đi hướng Đông, nó lại đi hướng Tây, tôi muốn nó lấy Tiểu Mạn, không chừng nó sẽ lập tức cưới về một đứa giúp việc, haiz! Tôi cũng già rồi, không thể chọc vào cái tính khí của nó, chỉ cần nó muốn thì lấy ai tôi cũng không phản đối.”

Tiêu Kiến Đông ném vấn đề sang cho Tiêu Trạch, Lãnh Thế Hùng bất mãn, khẽ hạ giọng tỏ vẻ bực bội: “Anh Tiêu mới đó mà đã tự nhận mình già rồi sao, đến bề dưới mà cũng không bảo được, vậy còn có lòng dạ nào mà lo chuyện công ty nữa? Đừng nói anh định lui về tuyến sau để cho con trai lên điều hành chứ.”

Tiêu Kiến Đông nói: “Trước mắt vẫn chưa có ý định đó.”

Lãnh Thế Hùng gật đầu, nhắc nhở: “Không cần biết cha con hai người ai nắm quyền, đừng quên chúng ta trước sau đều là những con châu chấu bị buộc trên cùng một sợi dây.”

Tiêu Kiến Đông lạnh lùng nhìn ông ta, “Yên tâm, những chuyện không có lợi cho mình, Tiêu Kiến Đông tôi tuyệt đối sẽ không làm.”

Nhiêu Hướng Niên đang hàn huyên với đám quan chức, bỗng nhận được điện thoại thông báo chủ nhân đứng đằng sau Hoa Thần sẽ đích thân xuất hiện, biết được tin này, sắc mặt Lãnh Thế Hùng nặng nề hơi vài phần, chờ đợi sự xuất hiện long trọng của đối thủ.
Trên hàng ghế sau trong chiếc xe hơi cao cấp, Nhan Hoan và Diêu Bội Bội ngồi cạnh nhau, hai mẹ con một người cao quý sang trọng, một người gợi cảm yêu kiều, Nhan Hoan cụp mắt, bất an xoắn xoắn các ngón tay vào nhau, càng đến gần hội trường, cô lại càng căng thẳng.

Diêu Bội Bội hỏi: “Sợ gặp người nhà đó sao?”

“Dạ?”

Nhan Hoan dường như đã quên mất chuyện gặp người của Lãnh gia. Lãnh Tiểu Mạn, Lãnh Ngự Thần, Từ Giai Oánh, chỉ còn Lãnh Thế Hùng là chưa chính thức gặp mặt. Sau khi xóa bỏ khúc mắc với Pierce, tình cha con với người có huyết thống đó càng thêm phai nhạt, mà ngay cả những oán hận cũng vậy. Không thể kéo đàn thì vẫn còn có thể lái xe, không có cha thì còn có… Pierce, cô cảm thấy như bây giờ đã là rất tốt, có người mình yêu, có bạn bè quý mến, có công việc ưa thích, thế là đủ.

“Con đã từng nghe Pierce nói một câu, cách tốt nhất để trả thù kẻ địch chính là phải sống tốt hơn kẻ đó. Mẹ, đừng lãng phí thời gian ở đây nữa, trở về đi.”

Trợ lý Toni ngồi ở ghế trước hơi nhướng mày. Diêu Bội Bội chỉ cười dịu dàng, ánh mắt nhẹ nhàng hướng ra ngoài cửa sổ. Phía cuối chân trời, vì sao sáng nhất lấp lánh như ánh mắt của người yêu.

Trả thù ư! Chỉ là cái cớ.

Ngốc quá, con lại tin là thật.

Cửa ra vào hội trường bỗng nhiên náo loạn, phóng viên truyền thông hai bên lối đi đồng loạt giơ máy ảnh, ánh đèn flash chớp nháy cùng những tiếng tanh tách liên tục vang lên, Diêu Bội Bội trong bộ lễ phục màu đen đắt giá xuất hiện đầu tiên trước mắt mọi người. Lãnh Thế Hùng vẫn luôn muốn biết đối thủ của mình là ai, trong tích tắc đầu tiên trông thấy bà, đầu ông ta như nổ ầm một tiếng. Diêu Bội Bội tựa như phượng hoàng vừa về cõi tiên, vô cùng rực rỡ chói lọi đứng giữa đám người. Lãnh Thế Hùng không thể nào liên hệ người trước mắt với vợ trước hiền lành nhu nhược mà ông ta đã bỏ rơi, kinh nghiệm bao năm quay cuồng trong sóng gió thương trường đã giúp ông ta ngay lập tức có thể điều chỉnh cảm xúc kích động của mình.

Từ Giai Oánh ôm lấy cánh tay ông ta, kinh ngạc hỏi: “Em không nhìn lầm chứ! Là cô ta phải không? Người đàn bà đó đã trở nên mạnh mẽ như vậy từ bao giờ?”

Diêu Bội Bội đang chuyện trò vui vẻ, trong lúc lơ đãng quay đầu, ánh mắt bà lạnh như băng nhưng lại ẩn chứa ý cười lướt qua, Từ Giai Oánh chấn động, cả người cứng đờ, cảm giác sợ hãi trào dâng từ đáy lòng.

Đã bao nhiêu năm rồi bà ta không biết đến cảm giác khiếp sợ từ tận tim gan như thế, không hiểu sao bà ta bỗng nhớ lại cảnh tượng khi bị người ta ném xuống bể bơi cho cá mập cắn xé…

Bà ta nhớ rất rõ kẻ chủ mưu có một cặp mắt rét lạnh không hề có độ ấm, ánh mắt đó giống hệt ánh mắt của Diêu Bội Bội trước mặt bà ta lúc này…

Nhờ phúc của Diêu Bội Bội, Nhan Hoan cũng trở thành nhân vật trung tâm, thu hút hàng loạt ánh mắt, chiếc váy hở vai cổ chữ V màu xanh lam với lớp lụa mỏng màu trắng làm tôn lên dáng người của cô, xinh đẹp gợi cảm khiến người người ngừng thở, đôi hoa tai màu xanh có tác dụng điểm xuyết lại khiến cô thoạt nhìn rất dịu dàng, hiền thục, quả là sự kết hợp hoàn mỹ giữa thanh khiết và gợi cảm.

Các ngôi sao hay thiên kim tiểu thư danh giá nào cũng không có sức hấp dẫn đàn ông bằng người đẹp vua tốc độ của Bình Sơn. Lâm Chí Kiên – một kẻ cũng ưa thích chơi xe, đồng thời là ông chủ nhỏ của xí nghiệp Đại Đường – tặc lưỡi cảm thán: “Quả bom gợi cảm đột kích địa cầu nha!” Sau đó dưới ánh mắt hung ác như muốn giết người của Tiêu Trạch, hắn rụt cổ lắp bắp đổi giọng: “Chị dâu hôm nay thật xinh đẹp, ha ha, thật xinh đẹp!”

Tiêu Trạch nghiến răng tiếp nhận lời tán thưởng. Xinh đẹp thì xinh đẹp, nhưng mà vẫn hơi thái quá. Nhìn khe sâu giữa bộ ngực đầy đặn thoắt ẩn thoắt hiện, một ánh mắt lạnh thấu xương của bắn tới.

Cái nhìn nóng bỏng như muốn đốt cháy làn da, Nhan Hoan đáp lại ánh mắt Tiêu Trạch, khóe miệng bất giác nhếch lên, trong vẻ lạnh lùng như thấy được bộ dạng đáng yêu của cô. Cô đi theo Diêu Bội Bội, dùng nụ cười giả dối ứng phó với đám quan chức quyền lực, thỉnh thoảng lại quay sang nhíu mày trừng mắt với Tiêu Trạch.

Nhìn cô cố tình làm vẻ mặt quái dị, Tiêu Trạch cười rất thoải mái, bưng ly rượu nhấp một ngụm. Lãnh Tiểu Mạn quấn lấy anh như một miếng kẹo da trâu, cô ta nhìn nơi đầy đặn của người khác, lại cúi đầu nhìn tình trạng teo tóp của chính mình, tính khí tiểu thư bộc phát, cô ta đánh vào người Tiêu Trạch, “Có phải anh thích phụ nữ ngực lớn không?”

Sâm panh suýt nữa sánh ra ngoài ly rượu đế cao, Tiêu Trạch lườm cô ta rồi quay người bỏ đi.

Lãnh Tiểu Mạn không cam lòng nói lớn: “Em chỉ cần nâng lên là sẽ lớn hơn cả của cô ta.”

Tiêu Trạch quay đầu lạnh lùng liếc cô ta, bỏ lại một câu: “Tốt nhất là nâng cho lớn hơn cả mông đi.”

Xung quanh vang lên những tiếng cười đang cố gắng kìm nén, Lãnh Tiểu Mạn vừa thẹn vừa tức, hung hăng véo vào bên sườn núng nính của Lâm Chí Kiên, hắn đau đến mức nhăn mặt, nhưng lại không dám nổi cáu, chỉ có thể cắn răng chịu đựng.

Không ai dám xúc phạm Lãnh gia tuyệt đối không phải vì quan hệ của Lãnh Thế Hùng.

Lãnh Ngự Thần cầm ly rượu đứng quay mặt ra cửa sổ, thủy tinh trong suốt phản chiếu dung mạo thâm trầm hơn cả đêm tối. Tấm kính sáng bóng dễ dàng bắt được một bóng hình màu lam. Mối quan hệ tội lỗi của đời trước đã trở thành bức tường cách trở giữa anh và cô, cô không cho anh một chút cơ hội nào, người đàn ông của cô lại càng không cho phép anh vượt qua Lôi Trì [2] nửa bước.

[2] Bắt nguồn từ một điển tích lịch sử, dùng để ám chỉ một giới hạn nhất định không thể vượt qua.

Lý An Thần hớp một ngụm rượu, ánh mắt lặng lẽ đảo quanh bốn phía rực rỡ đèn hoa, bước tới bên cạnh Lãnh Ngự Thần, anh ta đứng yên hồi lâu mới nói: “Hình như anh không hề ngạc nhiên khi thấy người đứng sau Hoa Thần là mẹ của Nhan Hoan, biết trước rồi sao?”

“Ừm.” Trong tay Lãnh Ngự Thần có ảnh chụp Diêu Bội Bội liên lạc với Nhiêu Hướng Niên, nhưng anh giữ lại trong lòng, không nói cho Lãnh Thế Hùng biết.

“Ông già nhà anh bị một cú sốc không nhỏ đâu, nhưng mà ông ta nên biết ở thành phố T anh có…” Lời chưa nói hết đã bị ánh mắt rét lạnh của Lãnh Ngự Thần đẩy ngược trở lại, Lý An Thần im bặt.

Tai vách mạch rừng, không phải điều gì cũng có thể tùy tiện nói ra, nhất là những bí mật không muốn cho ai biết…


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!