Ngoại Thích Chi Nữ

Chương 46


trước sau

Minh đại phu nhân bị Minh lão phu nhân cấm túc, sau đó Minh lão thái gia trong lúc nói chuyện với Minh đại lão gia lại bị bệnh, cửa ải cuối năm vốn bận bịu, lúc này tâm Minh lão phu nhân đều ở bệnh tình của Minh lão thái gia, không rảnh quan tâm chuyện khác nên tạm thời để Xa thị và Minh Tú chưởng sự.

Bệnh của Minh lão thái gia nói nặng không nặng nói nhẹ không nhẹ, ngày thứ hai đã tỉnh lại, có thể nóichuyện, chỉ là thái y nói, lần này minh lão thái gia khí huyết công tâm, dù cứu được nhưng ảnh hưởng lớn đến thân thể, coi như điều dưỡng thỏa đáng cũng không thể như xưa cho nên không thể chịu được đả kích lớn, nếu bị như hai lần trước, sợ là nhẹ thì trúng gió, nặng thì tổn thương tính mệnh

Sau khi Minh lão thái gia tỉnh thì để cho tôn tử lui xuống, chỉ còn lại Minh lão phu nhân chiếu cố, chỉ là trước khi Minh Lạc rời phòng, Minh lão thái gia gọi nàng lại, kéo tay nàng khó khăn nói : “ Lạc, Lạc tỷ nhi, sau này tổ phụ sẽ tìm con, tạm thời con cứ yên tâm chờ, tổ phụ chắc chắn sẽ làm chủ cho con.”

Đây là tổ phụ kiếp trước đau yêu nàng nuôi nàng lớn, trong lòng Minh Lạc dù đủ loại oán nhưng lúc này nhìn Minh lão thái gia ốm yếu không chịu nổi, tóc trắng, phảng phấp lập tức già đi chục tuổi trong lòng cảm thấy đau nhức, nàng nhịn một chút, nhưng nước mắt vẫn nhỏ xuống, nhỏ trên tay Minh lão thái gia, vì cái gì cũng không biết, vì mình hay vì tổ phụ hay vì phụ mẫu chết thảm.

Tổ phụ bộ dáng chịu đả kích lớn như vậy khẳng định đã biết mọi chuyện. cơ hồ Minh Lạc không cần chứng cứ cũng biết cái chết của phụ mẫu mình nhất định là do đại bá phụ ra tay.

Nàng khó nhọc nói: “ tổ phụ, người phải dưỡng thân thể thật tốt, tôn nữ sẽ đợi người tốt lên.”

Nàng chưa hề nói : “ cái gì cũng không quan trọng bằng thân thể người” nàng nói “ tôn nữ chờ người tốt lên.”

Trong lòng Minh lão thái gia thở dài, yếu ớt vỗ tay nàng, để nàng lui xuống, trong phòng chỉ còn Minh lão phu nhân.

***

Đêm đó Minh lão thái gia cũng không gọi Minh Lạc, mà người bận bịu một ngày là Minh Túc lại đến gõ cửa viện Minh Lạc.

Minh Tú là có tư tâm, hai năm nay thái độ của tiểu hoàng đế với nàng làm tâm tính nàng ta mất cân bằng, mất bình tĩnh, nàng ta lại cũng không ngu. Chuyện phát sinh hôm qua, đầu tiên là Minh Lạc và mẫu thân xảy ra vấn đề, sau đó tổ mẫu cấm túc mẫu thân, dù tối qua đột nhiên tổ phụ bị bệnh, trong nhà hỗn loạn cũng không gỉai lệnh cấm, nàng ta đi tìm phụ thân, phụ thân cũng không gặp, những chuyện này trước kia chưa từng xảy ra.

Từ lời nói hôm qua của Minh Lạc, dù nàng ta không thể tin nhưng cũng đoán được cái chết của mẫu thân Minh lạc sợ là không thoát được quan hệ với mẫu thân nàng ta.

Còn có lúc rời phòng tổ phụ, nghe tổ phụ nói “ con yên tâm chờ, tổ phụ chắc chắn làm chủ cho con.”

Làm chủ cái gì?

không, chuyện năm xưa dù thế nào cũng không nên bị lật ra. Chẳng mấy chốc sẽ là đại hôn của nàng ta, tổ phụ và mẫu thân tuyệt đối không thể xảy ra chuyện!

Cho nên nàng ta đến đây gặp Minh Lạc.

Minh Lạc thấy Minh Tú vào cũng không lên tiếng, thậm chí nàng vẫn ngồi không đứng dậy, càng khôngkhách khí hành lễ, lệnh người pha trà.

Nàng tuyệt không muốn chào hỏi nàng ta, về sau cũng không muốn chào hỏi nàng ta.

Minh Tú phất tay cho mọi người lui xuống, Thanh Diệp nhìn Minh Lạc, Minh Lạc gật đầu mới lui ra ngoài cửa phòng đứng gác

Minh Tú nơi: “ Tam muội, nếu năm đó mẫu thân ta làm chuyện gì có lỗi với mẫu thân muội, ta có thể thay mẫu thân bồi tội với muội không, xin muội nể tình mười mấy năm dưỡng dục của Minh gia chúng ta với muội, tổ phụ tổ mẫu yêu thương muội vài chục năm, đem chuyện quá khứ đặt xuống, không nhấc lên được không?”

Minh Lạc ngẩng đầu nhìn nàng ta, ghét quá hóa cười, nói “ Minh Tú, công ơn dưỡng dục của Minh gia, yêu thương của tổ phụ tổ mẫu, những thứ này thì có quan hệ gì với mẫu thân ngươi, có quan hệ gì với ngươi, dựa vào cái gì vì những thứ đó mà ta phải bỏ qua chuyện quá khứ? Ngươi có tư cách gì để ta buông xuống, dựa vào cái gì bồi tội với ta, chỉ bằng ngươi há miệng nói mấy câu đó sao?”

Mặt Minh Tú đỏ bừng, giận dữ.

Nàng dám nói chuyện với mình như vậy, chỉ là bé gái mồ côi mà dám nói như vậy với mình, ai cho nàng lá gan này? Túc vương sao? Nàng còn chưa gả đi đâu!

Nhưng Minh Tú không phải người thường, nàng ta nhịn xuống.

Nàng ta nghiêm nghị nói: “ Tam muội, ngươi không thấy tổ phụ bệnh thành dạng gì sao? Ngươi dám nóibệnh của tổ phụ không quan hệ đến ngươi, không phải ngươi nhấc lên nên tổ phụ mới như vậy sao? Ngươi không nghe thấy thái y nói sao, tổ phụ không thể bị kích thích, nếu không nhẹ thì trúng gió, nặng thì tổn thương tính mệnh, dạng này còn không làm cho ngươi buống xuống, nhất định làm lớn lên, hại chết tổ phụ tổ mẫu mới bằng lòng bỏ qua!?”

A, nàng để lộ chuyện quá khứ, tổ phụ bị bệnh là do nàng hại?

Nàng cũng không nhịn, nàng đứng lên, chỉ ra cửa: “cút ra ngoài! Các ngươi giết người, ta lột bộ mặt thật của các ngươi, tổ phụ bị bệnh, chẳng lẽ còn muốn đặt tội danh hại chết tổ phụ lên đầu ta? Chẳng lẽ không phải vì tổ phụ biết các ngươi giết người nên mới bị bệnh? Ta cho ngươi biết, muốn ta dừng tay, mơ tưởng!”

“ ngươi!”

Minh Tú bị lời của Minh Lạc kích thích, tôn nghiêm bị khiêu chiến, dưới cơn thịnh nộ muốn tát Minh Lạc nhưng Minh Lạc duỗi tay bắt được.

Minh Lạc hất tay nàng ta, nói “ ta bảo ngươi cút ra ngoài!”

Quay đầu nói với Thanh Diệp ngoài cửa: “ Thanh Diệp tiễn khách!”

Thanh Diệp đẩy cửa vào, Minh Tú tức giận đến toàn thân phát run, nàng ta nói với Minh Lạc: “ ngươi, ngươi là đồ vong ân phụ nghĩa, dồ bất nhân bất hiếu, Minh gia vậy mà nuôi ra đồ bạch nhãn lang như ngươi! Ngươi có rằng ngươi thành hôn thê của Túc vương thì đã cứng cánh rồi sao? hắn còn chưa cưới ngươi đâu, ngươi chờ đó cho ta! Ngươi hại chết tổ phụ tổ mẫu ta sẽ không tha cho ngươi, thái hậu nương nương cũng sẽ không tha cho ngươi!”

“ cút ra ngoài!”

“ nhị cô nương, mời!”

“ Phanh” một tiếng, Minh Tú vỗ bàn, phát tiết nộ khí, quay người rời đi.

Thanh Diệp cũng lui ra ngoài, lúc ra ngoài còn tiện thể khép cửa.

Cửa đóng lại, nước mắt Minh Lạc mới rơi xuống, nàng có thể chính khí phản bác Minh Tú nhưng những lời của Minh Tú như dao đâm vào nội tâm nàng, mối thù của phụ mẫu, mối hận kiếp trước, nàng khôngmuốn buông tha cho bọn hắn thế nhưng nàng sợ là cũng không bỏ qua được cho chính mình.

Hai mắt nàng đẫm lệ mông lung, lại nhìn thấy bên cạnh xuất hiện một bóng đen, sau đó tay nàng bị nắm chặt, xúc cảm quen thuộc, sau đó nàng cảm thấy cái loại khí tức nhàn nhạt kia, cho nên khônggiãy giụa.

hắn ôm nàng không nói gì.

thật lâu nàng mới nói: “ vì ta là hôn thê của ngươi cho nên mới có tư cách báo thù sao? Có phải nếu ta không phải hôn thê của ngươi hoặc sau này ngươi không cần ta nữa, ta liền nên bị bọn hắn giẫm dưới chân, mặc cho bọn hắn hút khô máu, mặc cho bọn hắn chà đạp? coi như ta vì ngươi mới có thể báo thù nhưng ta là kẻ vong ân phụ nghĩa, đồ bất nhân bất hiếu, hung thủ hại chết tổ phụ, tổ mẫu?”

Triệu Thành đưa tay lau mặt nàng, trên tay dính đầy nước mắt, nói: “ lời mà nàng ta nói ra, nàng cũng muốn để ý sao?”

hắn chậm rãi nói “ A Lạc, nàng có biết có bao nhiều người hận ta, chỉ hận không thể chém ta ngàn lần, thậm chí lột da, rút gân ta, dùng đầu ta để tế vong linh người đã mất? có bao nhiêu người nguyền rủa ta chết không yên, hận không thể làm ta mãi không thể siêu sinh? trên tay ta dính đầy máu tươi, ngay cả ta cũng không nhớ rõ đã giết bao nhiêu người, có bao nhiêu người đã chết vì ta. Những người kia phần lớn không phải đại gian đại ác, thậm chí còn là trung lương, trong nhà có vợ có con, chiến hỏa cũng hủy nhà của bọn họ, bọn họ làm vậy cũng chỉ là vì bảo vệ quốc thổ của họ.”

“ nhưng thế thì thế nào? Bọn họ là cừu nhân của Đại Ngụy, ta không giết họ thì bị giết chính là tướng sĩ Đại Ngụy, là bách tính vô tội của Đại Ngụy, bị đốt cũng chính là gia viện trong quốc thổ Đại Ngụy. cho nên ta chưa từng vì thế mà áy náy, càng sẽ không mềm lòng, sẽ dùng biện pháp ngang ngược hay chính là tàn bạo trong miệng bọn hắn đi chinh phục, chấn áp để bọn hắn không dám dị động, như thế biên cảnh mới có thể an bình.”

“ cho nên làm gì cũng không cần để ý đến tội danh mà kẻ thù gắn cho nàng. Về phần nàng là hôn thê của ta mới có tư cách báo thù. A, A Lạc, nàng là hôn thê của ta chính là sự thật, vì sao lại suy nghĩ đến giả thuyết không có thật. Tựa như ta là Túc vương, ta là con trai trưởng của phụ hoàng và mẫu hậu, chẳng lẽ chỉ vì người khác chán ghét thân phận này của ta, ta liền giả thiết ta không phải sao? Nàng nhớ kỹ, nàng là vương phi của ta, đây là sự thật, người khác không nguyện ý cũng được, sợ hãi cũng được, thống hận cũng được, nàng cũng vẫn là vương phi của ta, ta quan tâm nàng, nguyện ý để nàng làm vương phi có thể làm hết thảy, cùng người khác có quan hệ gì?”

thật sự là hắn đến an ủi nàng.

Phải nói lời nói kiên định của hắn đã ảnh hưởng đến nàng.

Nàng xoay người trong ngực hắn, ngẩng đầu nhìn hắn, mặc dù mắt đầy nước nhưng vẫn trông thấy hắnđang chuyên chú nhìn nàng, dường như cả thế giới hắn chỉ lo lắng cho nàng.

Đại khái nàng bị mê hoặc, thấp giọng nói : “cảm ơn vương gia. hiện tại tiểu nữ có một chút cảm giác, tiểu nữ là vương phi của ngài.”

Cảm giác thân cận này, dù là kiếp trước sống chung nhiều năm nàng cũng chưa từng cảm giác được.

Nàng nghĩ, bản thân mình có một chút nguyện ý là vương phi của hắn, không phải loại nguyện ý như lúc trước nàng đáp ứng hắn, mà là cảm giác nguyện ý đứng bên cạnh hắn.

hắn cúi đầu nhìn nàng, đôi mắt như đêm tối xẹt qua dị sắc. hắn cúi người nói bên tai nàng “ ân, ta rất chờ mong.”

nói xong cũng không rời đi mà cúi xuống, môi của hắn tiếp xúc với vành tai nàng, vừa khô vừa nóng, sau đó di chuyển đến mặt, gáy, cổ của Minh Lạc, có chút cẩu thả, Minh Lạc không né tránh, thậm chí chậm rãi đưa tay ôm hắn, nhắm mắt lại, tùy hắn hôn, càng lúc càng thâm nhập, lúc đầu toàn thân nàng đều băng lãnh, chậm rãi cũng nóng lên.

Tâm nàng băng lãnh cô tịch, giống như có cái ôm với nhiệt độ quen thuộc làm cho nàng cảm thấy như đang trong thâm uyên, cô độc lại sợ hãi. Nàng đột nhiên nghĩ đến hắn từ chín tuổi đã lang bạt kì hồ, quanh năm suốt tháng tránh né truy sát của huynh trưởng, mỗi ngày nhìn máu tươi chảy xuống từ thân kiếm, tí tách, nhưng mỗi đêm lại chỉ ôm kiếm mới có thể đi vào giấc ngủ, nghĩ những thứ đó, sự cô tịch của nàng giống như không nghiêm trọng như vậy.

trước sau
Hãy báo cáo lỗi ngay khi gặp vấn đề trong khi đọc truyện.
Ban quản trị cảm ơn các bạn đã đóng góp cho ngontinh.vn