Tà Phượng Nghịch Thiên

Quyển 3 - Chương 20: Thiếu


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Giáp Thị Thiên Thanh.

"Nếu không có tìm lầm, nơi này, chính là nơi mà Linh thú kia vừa nói, nơi ở của Bạch Hổ gia tộc..."

Trên bầu trời, Hạ Như Phong đón gió mà đứng, hồng y tung bay, ngay lúc này, toàn thân đều chứa một loại khí tức lạnh lùng sắc bén, cúi đầu và nhìn tộc đàn ở chỗ không xa, hàn ý lạnh như băng tràn ngập trong đôi mắt đen: "Tiểu Bạch, chờ ta, ta nhất định sẽ mang ngươi rời đi, trừ phi chính miệng ngươi nói muốn giải trừ khế ước với ta, nếu không, không ai có thể cản ngươi rời đi..."

Bộ tộc Bạch Hổ, cường đại như thế nào? Ít nhất là không kém gì Thánh cung, có thể liều mạng với Bắc Vực Liên Minh.

Nhưng mà, Hạ Như Phong nàng, há lại là người sợ phiền phức? Cho dù là chết thì nàng cũng sẽ dẫn Tiểu Bạch rời khỏi, không có bất luận kẻ nào, có thể khiến cho Tiểu Bạch giải trừ khế ước với nàng.

"Nhân loại, ngươi dám xông vào bộ tộc Bạch Hổ ta?"

Khi Hạ Như Phong vừa mới hạ xuống mặt đất thì vô số nam tử từ bốn phương tám hướng vọt tới, vây quanh người Hạ Như Phong, gương mặt bọn họ đều hàm chứa cao ngạo và chán ghét.

Nữ tử hồng y trước mặt, tuy có dung mạo tuyệt sắc nhưng lại là loại người mà bọn họ chán ghét nhất.

"Ta là đến tìm Tiểu Bạch, các ngươi đưa Tiểu Bạch đi đâu rồi?" Hạ Như Phong mặt không chút thay đổi, mắt lạnh đảo qua trên mình của mọi người chung quanh, giọng điệu lạnh nhạt, lại lộ ra một cỗ lãnh ý.

Hồng y như lửa mặc ở trên người của nàng cũng không có làm cho người ta cảm giác ấm áp, ngược lại lạnh lùng ở trên người kia lại làm cho người ta không khỏi rét lạnh.

"Ngươi là nói con tiểu bạch hổ mà Nhị trưởng lão mang về đây sao? Hóa ra, ngươi chính là chủ khế ước của tiểu bạch hổ." Trong mắt của nam tử ngạo kiều mặc (giống câu:ngoài lạnh trong nóng) đồ trắng chợt lóe lên kinh ngạc, khóe miệng nở một nụ cười lạnh.

"Ngươi đã đến đây thì cũng đừng nghĩ rời khỏi, tộc thú tộc Bạch Hổ ta tuyệt đối sẽ không trở thành công cụ lợi dụng của nhân loại, khế ước với nhân loại chính là sỉ nhục của chúng ta."

"Tiểu Bạch, quả nhiên là bị các ngươi mang đi." Hạ Như Phong hít sâu một hơi, đột nhiên rút hồng diễm sau lưng ra, ánh mắt hàm chứa ngưng trọng: "Nếu các ngươi không giao Tiểu Bạch ra đây, như vậy, ta tuyệt đối sẽ không dễ dàng rời đi."

"Ha ha, chê cười, ngươi nghĩ ngươi là ai, bằng lực lượng của ngươi mà có thể đối kháng với bộ tộc Bạch Hổ ta sao?" Nam tử ngạo kiều khinh thường cười lớn hai tiếng, giống như bởi vì Hạ Như Phong không biết tốt xấu mà cảm thấy buồn cười.

"Gia tộc Bạch Hổ là rất lợi hại, nhưng mà, mục đích ta đến chính là vì Tiểu Bạch, cho nên cho dù là chết thì ta cũng muốn dẫn hắn rời khỏi, không ai có thể bắt buộc hắn làm chuyện mà hắn không muốn làm."

Hạ Như Phong ngẩng đầu lên, gương mặt tuyệt mỹ lóe ra ánh sáng kiên định.

Nàng đã có tính toán, chỉ cần nhìn thấy Tiểu Bạch, nàng sẽ lập tức ném hắn đến Phong Tà đại lục lẩn trốn, khi đó cho dù là thực lực của Bạch Hổ gia tộc có cường thịnh đi nữa thì cũng phải đành chịu.

Về phần hậu quả khi đối địch với bộ tộc Bạch Hổ thì nàng chưa từng có lo lắng qua, đây cũng không phải trong phạm vi lo lắng của nàng.

Nàng chỉ biết là, nàng tuyệt đối sẽ không để một mình Tiểu Bạch ở lại Linh Thú Sơn Mạch, bọn họ là cùng nhau đến đây thì khi rời khỏi, tự nhiên cũng phải cùng nhau rời khỏi.

"Hừ, lão đầu, ta đã nói, mỹ nhân tỷ tỷ nhất định sẽ đến tìm ta."

Trên đài cao, nhìn thấy bóng dáng màu đỏ quen thuộc ở phía dưới thì trong mắt Tiểu Bạch tràn đầy kích động, nếu không phải lão đầu bên cạnh vì phòng ngừa hắn bỏ trốn nên đã phong bế linh hải của hắn, thì hắn đã sớm nhảy tới trong lòng Hạ Như Phong rồi.

"Ngươi đừng vội, nhìn xem thử nữ tử kia có thật sự đúng như lời ngươi đã nói hay không." Lão giả vuốt chòm râu, lông mày hắn co rút nhanh, tầm mắt tập trung chặt chẽ vào Hạ Như Phong.

Chẳng lẽ, trong nhân loại, thật sự lại có tồn tại đặc biệt như vậy?

Nhân loại không phải chỉ biết coi linh thú là công cụ chiến đấu sao? Làm sao sẽ thật sự trở thành bằng hữu với linh thú chứ? Hắn cũng là thật lòng thích tiểu gia hỏa này nên mới muốn cho hắn thấy rõ sự thật.

Nhưng không biết vì sao, lời nói vừa rồi của nữ tử lại chạm vào trái tim của hắn.

"Chư vị, đều xuất hiện đi!"

Mắt thấy khó tránh khỏi một trận đại chiến, Hạ Như Phong đều thả nhóm thú trong thế giới Triệu hồi thư ra.

Chỉ có Dạ Thiên Tà ở Phong Tà đại lục là nàng không có quấy rầy, trừ phi là nàng động ý niệm, bằng không Dạ Thiên Tà cũng không thể một mình rời khỏi Phong Tà đại lục.

"Đây... Nàng như thế nào có nhiều triệu hồi thú như vậy?" Trong lòng lão giả đột nhiên cả kinh, đứng lên, gắt gao nắm chặt nắm đấm: "Con Hỏa Long to lớn kia có vẻ như có được máu của Long thần... Không sai, cổ áp bách kia..."

Lão giả sững sờ nhìn toàn bộ này, sự kiện trước mặt hoàn toàn vượt quá dự liệu của hắn.

Rõ ràng chỉ là Triệu hồi thư kim phẩm, sao có thể có được nhiều triệu hồi thú như vậy? Lại thêm ba đầu thú hóa hình, này...

Đây cũng thật sự là quá mức nghịch thiên rồi...

"Tất cả những gì mỹ nhân tỷ tỷ có được, ngươi vĩnh viễn cũng sẽ không thể biết được."

Trong mắt Tiểu Bạch ngưng tụ đầy ý cười, dường như lão giả giật mình làm cho tâm tình của hắn cực 



trước sau
Hãy báo cáo lỗi ngay khi gặp vấn đề trong khi đọc truyện.
Ban quản trị cảm ơn các bạn đã đóng góp cho ngontinh.vn