Yêu Chiều Tận Tâm Khảm

Chương 56


trước sau

Sáng sớm hôm sau, thời điểm Thẩm Dữ tỉnh lại, Bạc Kha Nhiễm còn ngoan ngoãn ngủ trong lòng anh, cô dịu ngoan dựa vào ngực anh ngủ, hơi thở nhẹ nhàng.

Anh nghiêng đầu nhìn thoáng qua đồng hồ, hiện tại mới 5 giờ 45 sáng.

Nhắm mắt lại ngủ thêm lúc nữa, thời điểm một lần nữa tỉnh lại, ngoài trời đã sáng.

Anh nhẹ nhàng ngồi dậy, tay chân nhẹ nhàng từ trên giường bước xuống, một lần nữa giúp Bạc Kha Nhiễm chỉnh lại chăn, sau đó đi về phía phòng tắm.

Rửa mặt xong đâu đấy lúc này anh mới đi ra bên ngoài phòng ngủ.

Trước tiên anh đến bên tủ lạnh, lấy ra một chao nước khoáng, ngửa đầu uống mấy ngụm, lúc này mới chuẩn bị làm bữa sáng.

Một lát nữa, Nguyễn Lệ sẽ đến đón cô đi đến đoàn phim.

Bạc Kha Nhiễm bị một hồi âm thanh xoong nồi xào nấu đánh thức.

Sau khi tỉnh lại liền ngửi thấy mùi đồ ăn xộc thẳng vào mũi, lúc này cô mới phát hiện bụng đói kêu vang.

Cô nghiêng đầu nhìn thoáng qua bên người mình, không thấy bóng dáng Thẩm Dữ.

Lúc này chắc anh đang ở bên ngoài nấu cơm.

Trong ổ chăn thoải mái duỗi eo một cái, lúc này cô mới lười biếng bò dậy.

Mang dép lê xong, cô đi thẳng từ phòng ngủ ra ngoài, quả nhiên nhìn thấy người đang đứng trong phòng bếp, mặt anh hướng ra ngoài cửa sổ, trực diện ánh mặt trời, chỉ để lại cho cô một bóng dáng cao lớn.

Bạc Kha Nhiễm nhìn, trong lòng ẩn ẩn có chút ngọt ngào không nói nên lời.

Cô cứ như vậy dựa vào cửa phòng ngủ nhìn anh, dường như cô nhìn anh bao nhiêu cũng không đủ.

"Còn không đi rửa mặt?"

Đang nhìn anh đến xuất thần, lại nghe trong phòng bếp âm thanh người nọ vang lên.

Bạc Kha Nhiễm giật mình há miệng thở dốc.

Anh...... Sao anh biết cô đứng phía sau anh?

"Ánh mắt em nóng rực như vậy, chỉ sợ sau lưng anh đã bị em nhìn đến cháy rụi rồi."

Lúc Bạc Kha Nhiễm còn không có suy nghĩ cẩn thận, thanh âm của Thẩm Dữ lại lần nữa vang lên, trong giọng nói đầy ý tứ trêu chọc.

Cùng anh ở chung đã lâu, da mặt Bạc Kha Nhiễm cũng tương đối dày, đối với lời trêu chọc của anh cũng không có vấn đề gì, vì thế cô bước nhanh về phía anh.

Cô trực tiếp duỗi tay từ phía sau ôm lấy vòng eo gầy mà rắn chắc của anh, đem cả gương mặt dán lên lưng anh, chất liệu quần áo của anh vô cùng thoải mái.

"Anh dậy lúc nào vậy?"

Thẩm Dữ hơi hơi nghiêng đầu nhìn thoáng qua Bạc Kha Nhiễm đang dán người sau lưng mình, "Mới vừa dậy không lâu."

Bạc Kha Nhiễm buộc chặt cánh tay ôm vòng eo anh, ngoái đầu nhìn trứng gà anh đang chiên.

"Anh chiên trứng gà thật là đẹp mắt."

Thẩm Dữ bật cười, "em muốn học sao?"

"Không muốn không muốn." Bạc Kha Nhiễm lập tức lắc đầu.

"Sao?"

"Em không cần học, vẫn là anh làm là tốt rồi."

Thẩm Dữ xoay người lại, duỗi tay đánh nhẹ một cái lên ót cô.

"Em này."

Bạc Kha Nhiễm cười hì hì xoa xoa ót mình.

Thời điểm cô cười, khóe miệng khẽ cong, hàm răng trắng tinh như ẩn như hiện.

Thấy vậy, khóe miệng Thẩm Dữ nhấp nhấp, anh thình lình ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của cô, cả người cô bị kéo dựa về phía anh.

"Anh làm gì......"

Cô còn chưa nói xong, đột nhiên cảm thấy môi ấm áp.

Bạc Kha Nhiễm không khỏi mở to hai mắt nhìn, cô vội vàng duỗi tay đẩy ngực anh, có thể anh khống chế cực tốt, cả người vững như bàn thạch, cô đẩy sao cũng không được.

"Ngô......"

Đầu lưỡi anh cường thế mà từ từ đi vào bên trong bờ môi mềm mại của cô, ở trong khoang miệng cô làm mưa làm gió.

Nụ hôn kết thúc, sắc mặt Bạc Kha Nhiễm ửng hồng, cô duỗi tay che miệng mình lại.

"Anh làm gì vậy, em còn chưa đánh răng đâu!"

Thẩm Dữ buồn cười, một lần nữa ôm cô vào trong ngực, xoa xoa đầu cô.

"Anh không chê em."

Sắc mặt Bạc Kha Nhiễm càng đỏ.

Người này

Có chút chán ghét.

Nhưng mà cố tình cô lại rất thích.

"Được rồi, mau đi rửa mặt đi, Lệ tỷ sẽ nhanh tới đây."

"Vâng, em đi liền."

Bạc Kha Nhiễm rời khỏi cái ôm của anh, sau đó đi về phía phòng tắm.

Thẩm Dữ nhìn bóng dáng mảnh khảnh của cô, trong mắt là một mảnh ôn nhu.

Thẳng đến khi cô vào phòng ngủ, lúc này anh mới xoay người lấy trứng chiên từ trong nồi bày ra đĩa.

Chờ Bạc Kha Nhiễm một lần nữa trở lại, bữa sáng đã được bày biện xong trên bàn cơm.

"Mau tới đây ăn đi."

"Vâng." Bạc Kha Nhiễm bước nhanh qua.

Mới vừa ăn qua bữa sáng, mấy người Nguyễn Lệ đã tới.

Thời điểm mấy người Nguyễn Lệ vừa vào cửa, liền nhìn thấy Thẩm Dữ đang ở trong phòng bếp rửa bát, mà Bạc Kha Nhiễm đang ngồi trên sô pha ăn trái cây lúc trước Thẩm Dữ đã gọt cho cô.

Miniu xem trợn mắt há hốc mồm, hơn nửa ngày không có phản ứng lại.

Mà A Miên lập tức bị dọa, túi xách rơi "Bang" một cái trên mặt đất.

Dẫn tới một đám người đều nhìn qua phía cô, A Miên tự biết bản thân phản ứng có chút hơi quá, ngượng ngùng ngồi xổm xuống đất nhặt túi xách.

"Ngượng ngùng ngượng ngùng, trượt tay."

Nguyễn Lệ liếc liếc mắt nhìn A Miên, không lên tiếng.

Bởi vì hiện tại cô hoàn toàn đã chết lặng, lúc trước cô đã tới đây vài lần, lần nào cũng thấy Thẩm Dữ bận rộn, còn Kha Nhiễm nhàn nhã.

Vừa mới bắt đầu, cô cũng bị doạ không nhẹ, nhưng mà trải qua vài lần như thế, cô tập mãi cũng thành quen.

"Kha Nhiễm, đồ đạc đã chuẩn bị tốt chưa?" Nguyễn Lệ hỏi Bạc Kha Nhiễm.

"Còn có một chút còn chưa chuẩn bị."

Nói xong, hai người đi đến phòng ngủ.

Thẩm Dữ rửa xong bát đũa liền từ phòng bếp đi ra, anh nhìn thấy hai người đang co quắp đứng ở cửa.

"Hai người đừng đứng, ngồi đi." Thẩm Dữ chỉ sô pha bên cạnh.

Miniu cùng A Miên liếc mắt nhìn nhau, sau đó ăn ý đi đến bên sô pha ngồi xuống, ngoan ngoãn ngồi chờ.

Thẩm Dữ vừa vào cửa liền thấy Bạc Kha Nhiễm đang ngồi xổm trên mặt đất thu thập hành lý.

Anh bước nhanh qua phía cô, "em thu thập gì vậy?"

"Hành lý ạ." Bạc Kha Nhiễm đầu cũng không nâng đáp lại anh.

Thẩm Dữ tự nhiên biết là hành lý, nhưng mà lúc này cô cũng liếc mắt nhìn anh một cái, vì thế cũng ngồi xổm xuống bên cạnh cô.

Sau khi anh ngồi xuống, Bạc Kha Nhiễm liếc mắt nhìn anh, "anh ngồi chỗ này làm gì?"

Thẩm Dữ lấy quần áo từ tay cô, giúp cô bỏ vào va li, "anh tới giúp em."

"Cũng không có gì nặng, em tự mình chuẩn bị được rồi." Bạc Kha Nhiễm duỗi tay đẩy đẩy anh.

Thẩm Dữ không lên tiếng, nhưng tay vẫn không ngừng lại, tiếp tục bỏ quần áo vào giúp cô.

"Lần này em cần ngốc ở đoàn phim bao lâu?"

Bạc Kha Nhiễm nghiêng đầu nghĩ nghĩ, "Đại khái gần ba tháng ạ."

"Ba tháng sao."

"Vâng." Bạc Kha Nhiễm gật đầu.

"Vậy em...... Có nhớ anh không?"

Câu nói kế tiếp của Thẩm Dữ có chút nhanh, Bạc Kha Nhiễm lại có có chút không để ý, cho nên căn bản nghe không rõ, vì thế cô hỏi.

"Anh mới vừa nói cái gì?"

Thẩm Dữ nhìn cô, "em có thể......"

"Kha Nhiễm, mấy thứ này có mang đi không?"

Thẩm Dữ còn chưa nói xong, liền bị lời nói của Nguyễn Lệ từ phòng tắm ra đánh gãy.

Nguyễn Lệ nhìn Thẩm Dữ đang ngồi xổm nơi đó cùng Bạc Kha Nhiễm.

Hai người ngồi sát nhau, cũng không biết đang nói cái gì.

Mà nhìn phản ứng của bọn họ, Nguyễn Lệ liền biết mình vừa rồi có thể đã làm gián đoạn hai người nói chuyện.

Bạc Kha Nhiễm nhìn thoáng qua đồ dùng rửa mặt trong tay Nguyễn Lẹ, gật đầu.

"Vâng."

Nguyễn Lệ đem đồ rửa mặt bỏ vào trong túi trang điểm bên cạnh Bạc Kha Nhiễm.

Lại nhìn thoáng qua Thẩm Dữ bên cạnh Bạc Kha Nhiễm, trực giác nói cho cô biết, lúc này cô không nên ở lại đây, vì thế cô thực thức thời nói với Bạc Kha Nhiễm.

"Kha Nhiễm, chị ở bên ngoài chờ em."

"Vâng." Bạc Kha Nhiễm gật đầu.

Cô đem đồ dùng rửa mặt Nguyễn Lệ thu thập tốt bỏ vào vali.

"Đúng rồi, vừa rồi anh muốn nói cái gì?"

Cô nghiêng người nhìn anh.

Thẩm Dữ cũng dứt khoát buông quần áo trong tay, đôi tay anh nắm lấy bả vai Bạc Kha Nhiễm.

"Anh nói."

"Em có thể nhớ anh không?"

Bạc Kha Nhiễm ngẩn ra một chút, đột nhiên nghĩ đến vừa rồi anh mơ hồ nói không rõ, đột nhiên liền hiểu được, cô không khỏi nở nụ cười.

"Vừa rồi anh chínn là muốn hỏi em chuyện này?"

"Ừ."

"Vậy sao anh không thoải mái hỏi?"

Thẩm Dữ sắc mặt khẽ cứng một chút, "anh không thoải mái hỏi sao?"

"Chính là vừa rồi rõ ràng anh không thoải mái."

Hai người càng so càng hăng.

Cuối cùng vẫn là Thẩm Dữ bại hạ trận.

"Được, vậy hiện tại anh thoải mái hỏi em, em có thể nhớ anh không?"

"Sẽ rất nhớ ann." Bạc Kha Nhiễm trả lời thực dứt khoát.

Cô nhớ anh, đương nhiên sẽ rất nhớ anh.

Tưởng tượng đến một thời gian lâu nữa không thể cùng anh gặp mặt, trong lòng cô liền cảm thấy vắng vẻ.

Tuy rằng một thời gian trước cũng đóng phim, nhưng mà rốt cuộc hai người quay phim ba tháng đều cùng một đoàn phim, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, huống chi sau khi đóng máy hai người lại vẫn bên nhau, lần này tách ra như vậy, cô thật có chút không quen.

"Thật sự?" Cô trả lời dứt khoát như vậy, Thẩm Dữ thật có chút sửng sốt.

Thấy thế, Bạc Kha Nhiễm thở dài một hơi, cô buông quần áo trong tay, duỗi tay vòng lấy cổ anh, cả người dựa vào lòng anh.

"Đương nhiên là thật, em nhớ anh, còn chưa đi em đã nhớ anh rồi."

Ôn hương nhuyễn ngọc chủ động nhào vào trong ngực, Thẩm Dữ lập tức ôm chặt cô, "tiểu nha đầu này."

Bạc Kha Nhiễm thuận thế ăn vạ trong lòng ngực anh, "Vậy còn anh. Anh có nhớ em không?"

"Em nói xem?" Thẩm Dữ sủng nịch hỏi lại cô.

Vẻ mặt Bạc Kha Nhiễm cười thỏa mãn.

Ba người ngồi trên sô pha nhìn qua phía cửa phòng ngủ, nhìn thấy lúc này hai người đang ôm lấy nhau.

Ba người liếc mắt nhìn, sau đó yên lặng không nói lời nào.

Bởi vì cô cô từ trong mắt đối phương đã thấy được tâm tư đối phương.

Nói thật, nếu không phải lá gan lớn, các cô thật sự đã ngã lăn trước màn cẩu lương này rồi.

trước sau
Hãy báo cáo lỗi ngay khi gặp vấn đề trong khi đọc truyện.
Ban quản trị cảm ơn các bạn đã đóng góp cho ngontinh.vn